< Login:: khanhly.net:: Góc riêng:: Thư riêng:: Ghi danh:: Các thành viên:: Tìm kiếm:: Log Out>

THƠ ĐINH HÙNG

 
Tham gia dưới tên: Guest
Cùng đọc bài với bạn: không
  In Ra
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Thơ >> THƠ ĐINH HÙNG Trang: [1] 2   phần sau >   >>
Tên login
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
THƠ ĐINH HÙNG - 6/11/2007 7:07:15 AM   
TieuMuoi


Thành viên đang: offline

ĐINH HÙNG



Đinh Hùng (1920-1967), người làng Phượng Dực, tỉnh Hà Đông. Ông còn có bút hiệu Thần Đăng và Hoài Điệp Thứ Lang. Năm 1954, ông vào Saigon, chủ trương nhật báo Tự Do. Ông mất tại Saigon vì ung thư ruột. Chị của ông là Đinh Thục Oanh, là vợ của thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976). Ông làm thơ, viết văn, soạn kịch. Tác phẩm: Mê Hồn Ca (thơ, 1954), Đường Vào Tình Sử (thơ, 1961), Cô Gái Gò Ôn Khâu (tiểu thuyết), Người Đao Phủ Thành Đại La (tiểu thuyết), Cánh Tay Hào Kiệt (kịch), Phan Thanh Giản (kịch).
***
Thy Nga (Radio Free Asia) trò chuyện với Nguyễn Hiền về Đinh Hùng:



Chiều nay, soạn chương trình về các nhạc bản phổ thơ Đinh Hùng, Thy Nga đã tìm đến nhạc sĩ Nguyễn Hiền để hỏi chuyện.

Ông Đinh Hùng sinh năm 1920, qua đời năm 1967 tức là đã 37 năm rồi. Về lớp người thời đó mà lại trong lãnh vực nghệ thuật, thì hỏi nhạc sĩ lão thành Nguyễn Hiền là đúng lắm rồi. Ông năm nay đã 80 tuổi ta nhưng giọng nói vẫn rổn rảng, trí nhớ lại rất tốt, đặc biệt là ông biết nhiều giai thoại về các nghệ sĩ thời ấy.

- Thưa nhạc sĩ Nguyễn Hiền, là người từng sinh hoạt trong lãnh vực nghệ thuật cùng thời với thi sĩ Đinh Hùng, lại biết ông ta khá nhiều, xin ông Hiền chia xẻ vài câu chuyện về ông ấy.

“Mái tóc dạ hương” … (xin nghe audio clip)

Vừa rồi là bài “Gửi người dưới mộ” do Phạm Anh Dũng phổ nhạc, Quang Minh trình bày. Một nhạc bản nổi tiếng của Phạm Đình Chương, là bài “Mộng dưới hoa” phổ từ ý trong hai bài thơ “Tự tình dưới hoa” và “Xuôi dòng mộng ảo” của Đinh Hùng. “Mộng dưới hoa” ... (xin nghe audio clip)

“Chiều tím” ... (xin nghe audio clip)

Chương trình buổi nay, quý vị đã nghe trích các nhạc bản “Chiều tím” qua giọng hát Khánh Hà, “Mái tóc dạ hương” với Vũ Khanh, “Gửi người dưới mộ” Quang Minh trình bày, và“Mộng dưới hoa” do Hoài Bắc ca …

***



TỰ TÌNH DƯỚI HOA
* Đinh Hùng
* Hồng Vân diễn ngâm



Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng:
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng.
Mắt xanh là bóng dừa hoang dại,
Thăm thẳm nhìn tôi, không nói năng.

Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay,
Ôi mộng nào hơn giấc mộng này ?
Mùi phấn em thơm mùi hạ cũ,
Nửa như hoài vọng, nửa như say.

Em đến như mây, chẳng đợi kỳ,
Hương ngàn gió núi động hàng mi.
Tâm tư khép mở đôi tà áo,
Hò hẹn lâu rồi - Em nói đi !

Em muốn đôi ta mộng chốn nào ?
Ước nguyền đã có gác trăng sao.
Truyện tâm tình: dưới hoa thiên lý,
Còn lối bâng khuâng: Ngõ trúc đào.

Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ.
Nắng trong hoa, với gió bên hồ,
Dành riêng em đấy. Khi tình tự,
Ta sẽ đi về những cảnh xưa.

Rồi buổi ưu sầu em với tôi
Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời.
Vai kề một mái thơ phong nguyệt,
Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười.

XUÔI DÒNG MỘNG ẢO
Đinh Hùng

Chim hồng về khu rừng cũ,
Xuân ấy hai lòng mới yêu.
Cùng hoa, bướm trắng sang nhiều,
Nắng thơm những chiều tình tự.

Xin em ngồi trên nhung cỏ,
Nghe suối ca vui nhịp nhàng.
Anh ru cho hồn em ngủ,
Bằng điệu ca sang dịu dàng.

Chim xanh về khu rừng cũ,
Hè tới, hai lòng còn yêu.
Cỏ thơm mọc đã cao nhiều,
Cành mộng bao nhiêu hoa đỏ

Nếu bước chân ngà có mỏi,
Xin em dựa sát lòng anh.
Ta đi vào tận rừng xanh,
Vớt cánh rong vàng bên suối.

Lá đỏ rơi trong rừng cũ,
Thu về, hai lòng còn yêu.
Đường tình trải một làn rêu,
Ngơ ngẩn hồn chiều tư lự.

Em có lên sườn núi biếc,
Nhặt cánh hoa mơ gài đầu.
Này đôi nai vàng xa nhau,
Có tiếng gọi sầu thảm thiết.

Chim buồn xa khu rừng cũ,
Đồi núi trập trùng cỏ rêu.
Hai lòng nay đã thôi yêu,
Có tiếng suối chiều nức nở.

Em không nghe mùa thu hết ?
Em không xem nắng thu tàn ?
Trời ơi ! Giọt lệ này tan,
Là lúc linh hồn anh chết !


Nhiều người cho rằng Phạm Đình Chương (1929-1993) viết Mộng Dưới Hoa là phổ từ bài thơ Tự Tình Dưới Hoa của Đinh Hùng. Kỳ thực, ca khúc nổi tiếng này phổ từ hai bài: Tự Tình Dưới Hoa và Xuôi Dòng Mộng Ảo.

MỘNG DƯỚI HOA
Chính tác giả Phạm Đình Chương (tức Hoài Bắc) song ca với Mai Hương:


Thi nhạc giao duyên:
* Mộng Dưới Hoa - Đoàn Thế Đạt hát
* Tự Tình Dưới Hoa - Diễm Châu diễn ngâm





MỘT TIẾNG EM
● Đinh Hùng
● Hồng Vân & Đoàn Yên Linh diễn ngâm



Từ giã hoàng hôn trong mắt em,
Tôi đi tìm những phố không đèn.
Gió mùa thu sớm bao dư vị
Của chút hương thầm khi mới quen.

Cùng bóng hàng cây gập giữa đường,
Ân cần tôi ngỏ tấm tình thương.
Bao nhiêu hoài bão, bao hy vọng,
Nói hết cho lòng nhẹ mối vương.

Rồi đây, trên những lối đi này,
Ta sẽ cùng ai, tay nắm tay...
Nhịp bước năm cung đàn ảo tưởng
Buông chìm tâm sự nửa đêm nay.

Từng bước trôi cùng trăng viễn khơi,
Thâu đêm, chưa hiểu miệng ai cười.
Nụ cười gửi tự thiên thu lại
Tiền kiếp nào xưa, em hé môi ?

Dĩ vãng nào xanh như mắt em?
Chao ôi! Màu tóc rợn từng đêm!
Hàng mi khuê các chìm sương phủ
Vời vợi ngàn sao nhạt dáng xiêm.

Kỷ niệm thơm từ năm ngón tay,
Trăng lên từng nét gợn đôi mày.
Bóng hoa huyền ảo nghiêng vầng trán,
Chưa ngát hương tình, hương đã bay.

Sông biển nào nghe thấu nỗi niềm?
Sóng đâu còn khoé mắt thâm nghiêm?
Lòng ơi! hoài vọng bao giờ nói
Thăm thẳm trùng dương một tiếng "em".

Nhẹ bước chiêm bao tưởng lạc đường,
Rưng rưng mùi phấn, bỗng ngùi thương,
Sương đầm vạt áo mong manh lệ,
Sao rụng bay vào tóc dạ hương.

Tôi lánh trần ai đi rất xa,
Bâng khuâng sao lạnh ánh trăng tà,
Ngày mai hứa hẹn bừng hương cỏ,
Tôi sẽ say nằm ngủ dưới hoa.

MÁI TÓC DẠ HƯƠNG
* thơ Đinh Hùng (Một Tiếng Em)
* nhạc Nguyễn Hiền
* Lệ Thu trình bày


Từ giã hoàng hôn trong mắt em
Tôi đi tìm những phố không đèn
Gió mùa thu sớm bao dư vị
Của chút ân tình vương tóc quen

Từng bước lần theo trăng viễn khơi
Trong đêm còn mơ dáng ai cười
Tiếng cười như cõi thiên thu lại
Tiền kiếp xưa nào em hé môi

Rồi đây trên những lối đi này
Ta sẽ cùng ai tay nắm tay
Nhịp chân lưu luyến mãi cung đàn
Buông lắng chìm tâm tư đắm say

Dĩ vãng nào xanh hơn mắt em ?
Chao ôi ! màu suối tóc buông mềm
Nét buồn khuê các hoen sương phủ
Nhạt ánh sao mờ bên dáng xiêm...



ÁC MỘNG
Đinh Hùng

Niềm khát vọng, ta ghi vào huyết sử,
Dưới chân em, Thơ lạc mất linh hồn.
Ta đau xót trong mỗi giờ tình tự,
Ta khóc nhiều cả những lúc trao hôn.
Đời tàn tạ em đừng ca hát nữa:
Hội thanh bình, cuộc sống gượng vui thôi.
Ta muốn điên vì khóe miệng em cười,
Ta cuồng dại bởi nghìn câu em nói.
Nhan sắc ấy chớ nên tàn nhẫn vội,
Tình mất rồi! oán hận đã mênh mông.
Chớ thờ ơ! Ta nổi giận vô cùng,
Nhiều ác mộng hằng len vào giấc ngủ.
Ta quên hết! Ta sẽ làm Bạo Chúa,
Sống nghìn năm ngự trị một lòng em.
Cuộc ân tình ghê rợn suốt muôn đêm
Nào ai tiếc thương gì thân mỹ nữ!
Tay mỏi ôm sẽ dày vò nhung lụa,
Phấn hương nhàu, tan tác áo xiêm bay.
Ta bắt em cười, nói, bắt em say,
Ta đòi lấy mảnh linh hồn bỡ ngỡ.
Ôi! ly rượu em dâng toàn huyết đỏ,
Ta uống cùng dòng lệ chảy đêm xưa,
Để ưu tư, hờn giận với nghi ngờ
Về hiển hiện bóng ma kề bên gối.
Bao hoan lạc! sau những giờ tội lỗi,
Một mình Em sửng sốt đứng bên giường,
Ngắm ta nằm say giấc ngủ đau thương,
Trong run sợ bỗng thấy lòng tê tái.



BÓNG CỜ NƯƠNG TỬ
Đinh Hùng

Còn ngát dư hương mùa Đại hội
Ta về nhắn gió bốn phương xa
Có nàng du kích miền duyên hải
Đẹp giữa thao trường như cỏ hoa
Nàng tự đồi sương dặm cát về
Biển cồn sang hẹn với sơn khê
Mắt xanh rợn mấy bờ hoang đảo
Như hẹn ngàn phương cuộn sóng thề
Nàng đã về theo tiếng núi sông
Ánh sao vàng mái tóc phiêu bồng
Chín lần gươm báu trao tay đẹp
Trung dũng lòng hoa thắm sử hồng.
Nàng đã về theo gót lữ đoàn
Ngập ngừng thơm nhịp bước chân đan
Nàng ca ảo diễm hồn cây cỏ
Nghe vọng huyền âm nhạc khải hoàn
Chợt hiện về bóng cờ nương tử cũ
Ta về mơ chuyện gái Châu Phong
Từ đâu thoảng gió thuỳ dương hát
Nàng đã trao hồn cho núi sông.
1947
Bài thứ: 1
Lạc Hướng Mây Tần - Đinh Hùng - 6/12/2007 2:28:03 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Đa tạ Tiểu Muội đã đưa lên những bài thơ tuyệt tác của thi sĩ Đinh Hùng. Hư gõ vội bài này góp vốn với Tiểu Muội. Xin mời anh Vũ vào đây thưởng thức cùng Tiểu Muội cho có bạn tri âm .

Ngày xưa đọc bài này không thấy thấm, bây giờ tha hương đọc lại mới cảm kích nỗi lòng thi sĩ, như là Đinh Hùng nói giùm tâm sự của những kẻ xa quê như hv, như anh Vũ phải không anh? Không chừng lại cũng là tâm sự của Tiểu Muội cô nương !


Lạc Hướng Mây Tần

Từ hôm trông bóng anh lên đường
Tôi cũng mong về thăm cố hương,
Những tiếng hồn quê mòn mỏi đợi
Mỗi tuần trăng khuyết mỗi tà dương,

Tôi từ thơ trẻ biệt lều tranh
Rồi lớn và yêu giữa thị thành
Gió thổi bâng khuâng hồn cỏ dại
Ngậm ngùi chợt nhớ lũy tre xanh

Hình như xưa ở xóm quê nhà
Cải cúc bông vàng vẫn nở hoa...
Ngõ gạch, sâu rêu, đình ngói cổ
Vui, buồn ta có cảnh làng ta…

Quê ơi, còn nhớ tới bây giờ
Những buối trưa hè, tiếng võng xưa
Câu chuyện đêm trường bên giếng nước
Tiếng buồn, ai hát giọng đò đưa?

Đồng lúa ngô kia cánh ruộng này
Mùi hương thôn dã thế mà say
Mỗi năm dư vị mùa hoa cỏ
Thoảng gió đưa về lại đến đây

Ta đã xa quê nửa cuộc đời
Không còn mong nữa, cố hương ơi !
Nhà xưa để mất dăm người bạn
Mỗi kẻ ra đi một phía trời

Tôi quen hờ hững ở trên đường
Nay mới hay mình không cố hương
Thấy dục hồn quê – Quê chẳng thấy
Bạc màu mây trắng khuất ngàn phương


Đinh Hùng


_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 2
RE: Lạc Hướng Mây Tần - Đinh Hùng - 6/12/2007 4:25:12 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Xin góp vốn với TieuMuoi một đoạn trích trong cuốn Những Khuôn Văn Nghệ Đã Đi Qua Đời Tôi của ông Tạ Tỵ. Đoạn này viết về nhân vật trong bài thơ Gửi Người Dưới Mộ của Đinh Hùng.

"Đinh Hùng khi còn học trường Bưởi mê người em gái họ tên Liên. Cô ta chết vì bệnh phổi. Đinh Hùng thương tiếc lắm, đã làm bài thơ "Gửi Người Dưới Mộ" có những đoạn:
Trời cuối thu rồi em ở đâu
Nằm trong đất lạnh, chắc em sầu
Thu ơi, đánh thức hồn ma dậy
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.

Em mất về đâu, em mộng về đâu
Từng đêm ta nguyện, ta cầu
Ấy mầu hương khói là mầu mắt xưa!...

Em đã về chưa
Em sắp về chưa?
Trăng sao tắt ngọn đèn mờ
Ta nằm nhỏ lệ đọc thơ gọi hồn!...
"


Cám ơn chị Hư Vô đăng bài thơ Lạc Hướng Mây Tần. Bài thơ này khác những bài khác của Đinh Hùng, vì cách dùng chữ mộc mạc tình quê hơn, có những đoạn có vẻ gần với phong cách thơ của Bàng Bá Lân hay Kiên Giang. Đọc thấy xúc động.
Sao thời xưa Mây lại hay gợi sự nhớ nhà, nhớ cha, nhớ mẹ? Ông Hàn Dũ bị buộc phải nhận chức phương xa, đi tới núi Tần Lĩnh thấy mây bay ngang, nhớ đến câu thơ: "vân hoành Tần Lĩnh gia hà tại?" (mây che ngang Tần Lĩnh, quê nhà ta nơi nao ?).
Rồi Địch Nhân Kiệt cũng làm quan xa nhà, một hôm lên núi Thái Hàng thấy đám mây trắng bay xa xa, cảm khái rằng: "nhà cha mẹ ta dưới đám mây trắng ấy!".
Bài hát Gửi Áng Mây Hàng của nhạc sĩ Vũ Thành chắc cũng trong ý nhớ đến quê nhà, như bài Lạc Hướng Mây Tần.

< Được sửa bởi: hodinhvu lúc 6/12/2007 4:41:44 AM >

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 3
RE: Lạc Hướng Mây Tần - Đinh Hùng - 6/12/2007 6:46:54 AM   
TieuMuoi


Thành viên đang: offline

"Đinh Hùng khi còn học trường Bưởi mê người em gái họ tên Liên. Cô ta chết vì bệnh phổi. Đinh Hùng thương tiếc lắm, đã làm bài thơ "Gửi Người Dưới Mộ"


GỞI NGƯỜI DƯỚI MỘ
● Ðinh Hùng
● Tô Kiều Ngân diễn ngâm



Trời cuối thu rồi - Em ở đâu ?
Nằm trong đất lạnh chắc em sầu ?
Thu ơi ! Đánh thức hồn ma dậy,
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.

Em mộng về đâu ?
Em mất về đâu ?
Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu,
Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.

Em đã về chưa ?
Em sắp về chưa ?
Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.

Em hãy cười lên vang cõi âm,
Khi trăng thu lạnh bước đi thầm.
Những hồn phiêu bạt bao năm trước,
Nay đã vào chung một chỗ nằm.

Cười lên em !
Khóc lên em !
Đâu trăng tình sử,
Nếp áo trần duyên ?
Gót sen tố nữ
Xôn xao đêm huyền.
Ta đi, lạc xứ thần tiên,
Hồn trùng dương hiện bóng thuyền u minh.

Ta gởi bài thơ anh linh,
Hỏi người trong mộ có rùng mình ?
Nắm xương khô lạnh còn ân ái ?
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình ?

Hỡi hồn tuyết trinh !
Hỡi người tuyết trinh !
Mê em, ta thoát thân hình,
Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm.

Em có vui thêm ?
Em có buồn thêm ?
Ngồi bên cửa mộ,
Kể cho ta biết nỗi niềm.

Thần chết cười trong bộ ngực điên,
Ta nghe em thở tiếng ưu phiền.
Nỗi lòng xưa dậy tan thanh vắng.
Hơi đất mê người -- Trăng hiện lên.

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 4
RE: Lạc Hướng Mây Tần - Đinh Hùng - 6/12/2007 2:45:32 PM   
hshbo


Thành viên đang: offline

Cám ơn Tiểu Muội nhiều. Hôm đọc bài gửi người dưới mộ lần đầu Bơ xúc động với lời thơ chân thành của tác giả. Giờ được nghe ngâm và đọc lời giới thiệu của anh Vũ nên thấy giá trị của nó càng cao hơn.

Tiểu Muội mang đến PX chẳng những không khí vui vẻ mà còn thơ nhạc quý hiếm. Bơ không dám cắt ngang mạch thơ, nhạc các chỗ khác nên viết ở đây mấy lời cám ơn TM luôn. Những câu thơ chữ Hán càng tăng thêm giá trị "xưa" của thơ, dù Bơ này chẳng biết nó là chữ gì.

Mong đọc được nhiều lời đối đáp có duyên và nghe thơ, nhạc của TM hoài hoài nha.

(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 5
RE: Lạc Hướng Mây Tần - Đinh Hùng - 6/12/2007 3:02:02 PM   
TieuMuoi


Thành viên đang: offline

Mong đọc được nhiều lời đối đáp có duyên và nghe thơ, nhạc của TM hoài hoài nha.


Hshbo yên chí. Tiểu Muội còn nhiều quái chiêu lắm. Chừng nào Hshbo chịu ngồi xuống tấm ni lông của muội trên vỉa hè để xem bói vậy? Chờ xem một quẻ hoài mà cứ bị Hshbo từ trần. Huynh Myntt đã xác nhận là muội xem đúng. Hshbo cứ yên tâm xem bói tên đi nhé.

(trả lời với: hshbo)
Bài thứ: 6
RE: Lạc Hướng Mây Tần - Đinh Hùng - 6/12/2007 3:15:44 PM   
hshbo


Thành viên đang: offline

Tiểu Muội nè, Bơ đâu có từ trần đâu. Từ từ rồi trần tiểu muội cũng sờ mu rùa phán nhà em ra răng thôi. Điều kiện vầy nha: tránh xem trúng mà cũng tránh xem trật. Chỉ cần xem đúng ý của tại hạ. Cô nương bói sao ra ý của tại hạ là tại hạ trả công bằng một chầu...."nhậu" linh đình chịu hôn? Chừng nào yên tâm TM chịu, hứa trước đại hội võ lâm làm chứng, tại hạ leo lên tấm ni lông yên lòng nhắm mắt nghe cô nương phán ý tại hạ đang nghĩ cái gì. Vậy nhé

(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 7
RE: Lạc Hướng Mây Tần - Đinh Hùng - 6/13/2007 1:04:43 PM   
TieuMuoi


Thành viên đang: offline

Điều kiện vầy nha: tránh xem trúng mà cũng tránh xem trật. Chỉ cần xem đúng ý của tại hạ.


Hồ sơ thân chủ
HSHBO


Hshbo thân mến. Muội xin lỗi vì đến giờ mới tới lượt xem bói cho bồ tèo. Để bồ chờ lâu muội cũng ngại quá. Thật tình không biết nói sao. Đây là chuyện khoa học huyền bí. Nhiều người xếp hàng xem bói, nhưng tự dưng người đến sau lại ứng quẻ trước. Bây giờ muội rờ mu tiếp để xem cho Hshbo nghen:

Theo quẻ này cho thấy, bồ là người thiện lương, vị tha, chỉ biết nghĩ cho người khác, nhất là lo cho bạn bè. Lòng luôn cầu mong sao cho bạn bè đều vui vẻ khoẻ mạnh. Ai kết bạn với bồ thì người đó tốt phước lắm. HSHBO = hay sợ hãi bạn ốm.

Nhưng bồ tèo quan tâm bạn bè nhiều quá, có nhiều bạn hiểu lầm, tưởng bồ có tình yêu thắm thiết với họ nên họ thường ôm bạn đòi yêu, bất kể đêm hôm hay sáng sớm, hễ gặp là ôm liền. HSHBO = hôm sớm hay bị ôm.

Bồ tèo chỉ biết nghĩ cho người khác mà không tự chú ý bản thân, sức khoẻ thì không tốt lắm. Có vấn đề bao tử. Hôm nào rỗi thì nên khám tổng quát, để có phương hướng chẩn trị kịp thời. Làm việc trí óc và làm việc văn phòng hay bị đau bao tử lắm. Ai bị bệnh này đều ớn. Có ba cái đau khủng khiếp: Đau đầu, đau răng, đau bao tử. Cũng có thể do bồ tèo dị ứng với thức ăn, cho nên đêm hôm hay sáng sớm, hễ ăn vô là nôn ra. Phải cẩn thận đó, thức ăn thức uống bây giờ rất ô nhiễm. HSHBO = hôm sớm hay bị ói.

Trong các thú tiêu khiển thì bồ thích xem truyền hình cáp. Thích nhất là xem phim kênh HBO (Home Box Office), hễ bạn sáp vô cái máy TV thì vội vã chọn ngay kênh 60 để xem phim của HBO. Muội cũng có sở thích giống bồ. Muội chỉ xem các kênh 60 (HBO), 62 (Star Movies) và 63 (CinéMax). HSHBO = Hastily selecting HBO.

Tính cách sinh hoạt của bồ là tuỳ hứng. Lúc siêng thì làm việc bất kể. Lúc chán thì nằm khoèo xem phim HBO. Nói chung là bạn ham lối sinh hoạt không ổn định. HSHBO = ham sinh hoạt bất ổn.

Tóm lại, quẻ này chỉ ứng về sức khoẻ bản thân, về tính tình và thú vui. Không ứng về tình duyên và sự nghiệp. Nói chung, bản chất bồ tèo là người thiện lương, vị tha, quý bạn bè, quan tâm sức khoẻ bạn bè hơn cả bản thân. Bồ tèo cần chú ý thêm về chế độ dinh dưỡng phù hợp và nên khám bệnh tổng quát định kỳ. Thân mến.

CÁC THÂN CHỦ:
1- Myntt = Mãi yêu Nguyễn Thị Tèo
2- Tranhaiau = Trần Hai Ẩu
3- Vanchus = bão số 6
4- Hshbo = hay sợ hãi bạn ốm

< Được sửa bởi: TieuMuoi lúc 6/14/2007 3:56:32 AM >

(trả lời với: hshbo)
Bài thứ: 8
Thủ bút của cố thi sĩ Đinh Hùng. - 6/16/2007 2:27:59 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Xin phép anh Vũ, cho Hv mang tài liệu của anh về đăng lại ở đây, để "căn nhà Đinh Hùng" thêm phong phú. Cảm ơn anh Vũ .


Thủ bút của cố thi sĩ Đinh Hùng.





_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 9
Tiếc thương thi sĩ Đinh Hùng - 6/16/2007 2:31:10 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Trích đoạn từ: hodinhvu
Xin đền ơn tấm hình đẹp trai của ông Tạ Tỵ bằng một bài thi nhạc giao duyên của chương trình Tao Đàn ngày trước.

Anh Vũ nhắc, khiến hv nhớ lại chương trình Tao Đàn với câu giới thiệu mở đầu quen thuộc hàng đêm của thi sĩ Đinh Hùng: “Đây, Tao Đàn, tiếng nói Thi ca miền Tự Do, do Đinh Hùng phụ trách với sự cộng tác của Thanh Nam, Tô Kiều Ngân, Huy Quang, Thái Thủy….”, nhớ lại thật bùi ngùi. Xin mời anh Vũ, Kinh Kha và cả nhà cùng đọc lại những vần thơ tiếc thương thi sĩ Đinh Hùng của thi bá Vũ Hoàng Chương:


Tiếng Đó Người Đâu?

Tiếng nói Thi ca miền Tự Do…
Mười hai năm trước giữa Sài Đô
Cất lên cao vút nghe đồng vọng
Cả khối băng kia ngọc đáy hồ !
Chắc cũng nao nao giòng Bến Hải
Cùng ba mươi sáu phố phường xưa
Đêm nay, vẫn tiếng ai sang sảng
Trời hỡi mà sao nghẹn gió mưa !
Vĩ tuyến nào đây toan dứt phựt?
Lâu rồi căng thẳng với dây thơ !

Đây Tao Đàn….”, sóng truyền thanh nổi
Ai có nghe chăng lọt gió mồ?
Ai có thấy chăng hồn nước réo?
Cửa Hàn sương quyện khói sông Lô…
Người mê hơi đất nay về đất,
Hiểu nghĩa vầng trăng huyết dụ chưa?
Hai mươi tám giọt sao mờ,
Tàn đêm lửa quỷ, bất ngờ hài tiên
Ờ, đây mới thực người quen:
Khói thơ là áo, hoa đèn là thân
Với ta, chỉ một nàng Vân *
Kể chi xác mượn, phong trần bấy nay
Hé môi giọng chập chờn lay:
“Đinh Hùng”, tên họ ai đây thế Hoàng ?

Cơn trường mộng, kiếp đi hoang
Ném xa kỷ niệm ngoài khoang phiêu bồng
Quen nhau họa có vân mòng
Còn tên còn họ là không còn gì !
Ngẩng trông, khói lọt hàng mi
Phút giây mình đã quên đi chính mình
Nhưng quên người, hỏi sao đành?
Mấy luân hồi nữa cho lành vết thương !

Ngâm câu “Yếm tác nhân gian ngữ”
Giục ngọn đèn thu nở thịt xương
Đôi ta lại một chiếu giường
Cười rung bóng quỷ Vô thường ngoài kia !

Vũ Hoàng Chương
(tại Sài Đô, khởi viết đêm 23 tháng 7 Đinh Mùi 1967 – hoàn tất đêm Trung Thu)


* Nàng Vân tức Vân Muội, tên vở kịch thơ của Vũ Hoàng Chương, do Đinh Hùng đóng vai Vân Muội dưới tên Hoài Điệp.

*************
* Bài này ở trang “Đi Tìm Lại Những Bài Thơ Hay Bị Bỏ Quên”, Hv mang về đăng lại

_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 10
Đinh Hùng - Khi Mới Nhớn - 6/16/2007 2:33:47 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Hôm nay thứ sáu thư giãn, hv xin rủ cả nhà đọc thơ Đinh Hùng. Nhớ hồi còn nhỏ lén lén vào tủ sách của ông bố đọc tập thơ Mê Hồn Ca, trời chiều mưa âm u vừa đọc vừa sợ ma gần chết vậy mà vẫn cứ mê. Nhưng nhớ thi sĩ Đinh Hùng thì hv chỉ nhớ hình ảnh ông thi sĩ lãng mạn “Làm học trò nhưng không sách cầm tay … Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ


Khi Mới Nhớn

Đinh Hùng

Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy,
Làm học trò mắt sáng với môi tươi
Ta bước lên chân vẫn dạo bên người
Ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ !

Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé
Phố phường cuộc sống mới lên hoa
Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa
Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp

Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp
Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Ôi tiếng nào vang bốn bức tường câm ?
Không khí nặng mơ hồ thầy với bạn

Ta lớn lên, bước đường không giới hạn
Có lẽ đâu kiềm giữ nổi tay người
Tuổi hoa hồng kiêu hãnh của ta ơi !
Tình đã hẹn ở trên đường nắng mới

Ta ném bút dẫm lên sầu một buổi
Xa vở bài, mở rộng sách ham mê
Đã từng phen trèo cổng, bỏ trường về
Xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn

Đời đổi mới từ ngày ta dấy loạn
Sớm như chiều hư thực bóng hoa hương
Ta ra đi tìm lớp học thiên đường
Và khi đó thì mẹ yêu ngồi khóc...

Ôi ! khoái lạc những giờ trốn học
Những bình minh xuân đẹp, những chiều thu !
Bao cảnh nước mây đằm thắm hẹn hò
Khi biếng gặp nhớ nhung pha màu áo

Hỡi thành đô với linh hồn bách thảo
Còn nhớ ta chăng, tuổi trẻ tóc bay ?
Làm học trò nhưng không sách cầm tay
Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ

Riêng ta nhớ những trưa hè sắc đỏ
Đường hoàng lang nắng động lối đi quen
Nhìn bóng cây chen bóng mộng hư huyền
Ta đến đó lần đầu nghe rạo rực...

Thấy phảng phất hình đôi vai, bộ ngực
Làn môi tươi in một nét son hồng
Cặp má đào phơn phớt ánh phù dung
Đầu lả lướt mái tóc dài sóng gợn ?

Ta ngây ngất cả tấm thân vừa lớn
Bỗng rùng mình thở vội ánh dương qua
Tưởng hương thơm một da thịt đàn bà.


********
* Bài này ở trang “Đi Tìm Lại Những Bài Thơ Hay Bị Bỏ Quên”, Hv mang về đăng lại

_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 11
Thơ Đinh Hùng - 6/16/2007 12:53:12 PM   
TieuMuoi


Thành viên đang: offline

TRUYỆN LÒNG
* Đinh Hùng
* Hồng Vân diễn ngâm



Em đến thăm tôi, nắng đã chiều
Hai lòng nghe rõ ý đìu hiu.
Vàng thu sắp sửa làm thương nhớ,
Lời nói ai trầm đến tịch liêu ?

Tôi kết thơ hoa mộng bướm rồi,
Bây giờ lòng kể chuyện lòng thôi.
Bởi chừng em muốn sầu đôi chút,
Tôi mới bâng khuâng ngỏ mấy lời.

Em cũng im nghe câu chuyện lòng,
mắt buồn qua một thoáng mây trong.
Nghe tôi gợi ý vào thương mến,
em nghĩ làm sao để má hồng?

Tôi kể chuyện vàng êm ái xưa,
có lời chân thực, có lời thơ,
Ý đem bát ngát hồn non nước,
Đặt giữa lòng thương, em hiểu chưa ?

Tâm sự mong manh nói ít nhiều,
Em nhìn, lơ đãng, biết bao nhiêu!
Chiều thu, nắng đọng hàng mi biếc,
Tôi nghĩ trong lòng: Em cũng yêu...

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 12
RE: Thơ Đinh Hùng - 6/30/2007 6:03:13 AM   
chuonchuon

 

Thành viên đang: offline

Xin Hãy Yêu Tôi
Đinh Hùng


Xin hãy yêu tôi, những lòng thiếu nữ
Tôi chép thơ ca tụng miệng hoa cười
Ôi những nàng như liễu, mắt xa xôi
Yêu tôi nhé, tôi vốn người mê đắm
Xin hãy yêu tôi, những lòng hoa thắm
Xuân đã hồng, thu biếc, tôi làm thơ
Cửa phòng tôi giăng lưới nhện mong chờ
Buồn phơ phất mới trông chiều ngóng gió
Tôi vẫn ở một phòng sầu bé nhỏ,
Riêng một đèn, một gối, một tình yêu
Đời của tôi là giấc mộng ban chiều
Tôi lấy bút vẽ con đường vũ trụ
Em có má hồng dạo lòng qua đó
Bởi vô tình không biết đấy mà thôi
Trời của tôi mà thu cũng của tôi
Để em tới em làm người khách lạ
Miệng kia xinh sao tình lơ đãng quá
Tôi không yêu sao có má em hồng?
Tôi không buồn sao có mắt em trong?
Tôi không mộng sao có lòng em đẹp?

Nay đến trước xin yêu, hồn khép nép
Tự trời xanh rơi xuống để gần em
Một tờ hoa đính ước gởi tơ kèm,
Si tình thế vậy mà hiu quạnh mãi
Yêu tôi với, tôi làm thơ ân ái
Để yêu người và cũng để người yêu
Để các em qua từng bước diễm kiều
Trong cảnh nước non tình tôi xếp đặt
Ngày hôm nay cánh bướm vàng phơ phất
Các em đi tha thướt, áo màu hoa
Đời đua vui, tôi buồn ở trong nhà
Tình chép mãi, thơ sầu như châu lệ
Các em dịu dàng sao tàn nhẫn thế
Mà lòng tôi hoài vọng cứ đa tình
Hãy yêu tôi, vì tôi biết em xinh
Tôi biết khóc để cho tình cảm động
Hãy yêu tôi, vì tôi làm nên mộng
Hãy yêu tôi, vì tôi dệt nên trời
Em đi trong trời mộng đó em ơi
Theo áo nhẹ, bay cao hồn vũ trụ
Xin hãy yêu tôi, những lòng thiếu nữ
Một hôm nay tình ghé bến thu hồng,
Tôi khổ rồi, em có thấy yêu không?


Hồ Điệp diễn ngâm




< Được sửa bởi: chuonchuon lúc 7/6/2007 11:40:58 AM >

(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 13
RE: Thơ Đinh Hùng - 7/18/2007 2:45:25 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Gặp Em Huyền Diệu

Lệ Ba diễn ngâm



Em tự ngàn xưa chuyển bước về
Thuyền trao sóng mắt dẫn trăng đi.
Những dòng chữ lạ buồn không nói,
Nét lửa bay dài giấc ngủ mê.

Em đến, mong manh vóc ngọc chìm,
Tàn canh hồn nhập bóng trăng im.
Ta van từng đóa sao thùy lệ,
Nghe ý thơ sầu vút cánh chim.


Mười ngón tay dâng lửa nguyện cầu,
Hỡi ơi ! Hồn chuyển kiếp về đâu ?
Ta xin giữ trọn lòng trinh bạch,
Ngưỡng vọng em như Nữ Chúa Sầu.

Em đến từ trong giấc hỗn mang,
Lơì ca không mở cửa thiên đường.
Thời gian bốn phía nhòa gương mặt,
Ảo tưởng nghiêng vầng trán khói sương.


Em với ta chung một hạn kì ,
Hóa thân vào nét chữ cuồng si.
Chiêm bao động gót giày mê hoặc,
Trang giấy bay mùi tóc ái phi.


Nét chữ hoang sơ hiện dáng người,
Ta ngừng hơi gọi: Diệu - Huyền ơi !
Mắt ai tinh lạc xanh vần điệu ?
Tuyết gợn làn da bóng nguyệt trôi.


II

Em đến vầng trăng bỗng toả hương,
Quen nhau, ngờ truyện rất hoang đường.
Trang thư xõa tóc cười e lệ,
Nét chữ thu gầy, vóc ngậm sương.

Thăm thẳm chìm sâu cõi mộng nào ?
Nửa chiều huyền hoặc, nửa thần giao,
Mắt xanh Em đến như màu khói,
Một thoáng hồng nhan ngọn gió trao.

Cặp mắt nhìn nhau có hẹn thề ?
Não lòng -- ôi khóc ngọc lưu ly !
Bài thơ khát vọng thành mưa gió,
Anh gửi vào trong những giấc mê.

Giấy mực say nồng hương tóc Em,
Thương qua dòng chữ ngón tay mềm.
Vệt son loáng nét môi cuồng vọng,
Lắng tiếng xuân cười, chết mỗi đêm.

Chết giữa mùa xuân, lạ cuộc đời,
Tên Em còn đượm ngát vành môi.
Lung linh sao rụng, mưa hàng chữ,
Chợt sáng hồn Em đáy mắt tôi.

Trăng bỗng u huyền, nắng cổ sơ,
Em về, nếp áo rộng hư vô.
Khói sương thạch động xa vầng trán,
Ta lạc vào trong tiểu thuyết xưa.

Mây quấn vòng lưng, tóc xõa vai,
Hồn lên thao thức búp tay dài.
Khoá xuân trinh bạch trăng làm gái,
Em lẩn vào Thơ, trốn Mộng hoài.


Gối rợn mình hoa, ửng má hồng,
Lòng Em -- Ôi bí mật thâm cung.
Thịt da hương phấn, ngây dòng mực,
Nét bút đa tình, cánh bướm rung.

Trắng muốt tâm linh vạt áo sầu,
Canh gà chưa rụng đã xa nhau.
Thương cho xác bướm hai lần mộng,
Đành hẹn bài thơ gửi kiếp sau.


Tôi sẽ đi như giấc mộng buồn,
Và đi như vệt nắng cô đơn.
Kinh thành hoang phế, Em ngồi lặng,
Mái tóc còn vương một chút hồn…


_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: chuonchuon)
Bài thứ: 14
RE: Thơ Đinh Hùng - 8/25/2007 2:20:37 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

ÐINH HÙNG


Nếu còn sống, năm nay ông đã phải 87 tuổi.

Ông ra đi cách đây 40 năm. Tin loan đi buổi trưa ngày hôm sau trong một bản tin của đài Sài Gòn.

Nói theo kiểu Vũ Hoàng Chương, ông trở về ngôi:

Khi nào ta trở về ngôi
Hồn thơ sẽ hết luân hồi thế gian


Nhưng thực ra, ông cũng chẳng đi đâu cả. Từ hôm cuối cùng ông còn thở những hơi thở ngắn tại nhà thương Bình Dân trên đường Phan Thanh Giản. Ông vẫn ở với chúng ta, vẫn nói hộ những cặp tình nhân những lời tỏ tình đẹp nhất:

Em muốn đôi ta mộng chốn nào
Ước nguyền đã có gác trăng sao
Chuyện tâm tình dưới hoa thiên lý
Còn lối bâng khuâng ngõ trúc đào


Ðinh Hùng ở với đời sống được 47 năm.

Lần đầu tiên tôi đọc ông là khoảng năm 1960, bài Tình Tự Dưới Hoa. Từ đó, bài thơ ấy không bao giờ ra khỏi đầu tôi nữa, cho mãi đến tận ngày hôm nay, mặc dù đã gần nửa thế kỷ.
Bài thơ ấy mang hình ảnh của tất cả những người tôi đã quen. Chữ nghĩa biến lẫn vào tiếng nói, vào với những suy nghĩ lúc nào không biết …

Rồi buổi ưu sầu em với tôi
Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời


Mai Thảo đã dùng mấy chữ trong câu thơ trên làm tựa cho tiểu thuyết Cũng Ðủ Lãng Quên Ðời của ông.

Tôi cứ nhớ mãi một buổi tối trời mưa, ông tới quán cà phê quen thuộc, mái tóc chải ngược ra sau, chiếc áo mưa plastic lấp lánh những giọt nước còn đọng:

Kỷ niệm giầm mưa lén bước về
Áo trùng, mây tỏa, mặt sầu che
Run tay ấp nửa bàn chân lạnh
Thương những con đường mưa cuốn đi


Ðó là lần cuối tôi thấy ông giữa tiết sơ thu mưa gió.

Mấy lần tôi đã định đến chào ông, đọc cho ông những câu thơ tôi nhớ và thuộc của ông mà không làm được. Chúng tôi không quen nhau.

Nhưng tôi thì vẫn rất nhớ giọng nói của ông. Những buổi tối khi trở về nhà, là lại nghe tiếng nói trầm và ấm của ông giới thiệu chương trình thi ca do ông phụ trách.

Nhờ ông, nhờ thơ của ông, những người phụ nữ đẹp hẳn lên. Thí dụ như hai câu này trong bài Duyên Phượng Hoa:

Em đi, mắt có thơ mùa hạ
Má phấn hồng in bóng phượng hoa


Người phụ nữ trong mắt hiện ra thơ. Hay nhìn thấy thơ cũng thế. Mà phải là thơ mùa hạ.

Shall I compare thee to a summer’s day

Ðó là William Shakespeare. Liệu anh có nên so sánh em với một ngày hạ không …

Không cần nữa. Em đi, trong mắt là mùa hạ, là thơ mùa hạ. Thơ mùa hạ là những lời thơ hay nhất, đẹp nhất.

Mùa hạ huy hoàng sắc đỏ. Sắc đỏ của hoa tương ánh hồng với nhân diện trong Ðề Tích Sở Kiến Xứ của Thôi Hộ mấy trăm năm trước thì nay, má phấn hồng in bóng phượng hoa.

Phượng hoa, những bông hoa đỏ của mùa hè, của tuổi trẻ, của học đường, của ngày mới lớn.

Hai câu thơ này cứ đọc khẽ lên, cứ nhớ tới, là lại trở về với nhũng ngày cũ:

Tôi mất trời xanh của tuổi thơ
Nên yêu em cũng bởi tình cờ
Gặp mùa hoa cũ trên đôi má
Trong mắt em nhìn gặp bóng xưa…


Hôm cuối cùng ở Sài Gòn, tôi nhờ người chở ra phi trường ghé một quán sách ở góc đường Lê Lợi và Pasteur tìm mua một cuốn thơ của ông. Tôi lên đường với cuốn Ðường Vào Tình Sử và Mê Hồn Ca, đọc đi đọc lại trong suốt mấy chục năm, trong những lúc tuyệt vọng nhất, hân hoan nhất, hạnh phúc nhất và khổ đau nhất.

Hôm đưa đám ông, tôi có việc đi khỏi Sài Gòn. Nên không thấy được quan tài ông lần cuối để xem ước ao của ông có thành sự thật không:

Khi anh chết các em về đây nhé
Vị chút tình lưu luyến với nhau xưa…


Có thể không, nhưng bốn mươi năm sau, và có thể còn nhiều năm nữa, sẽ vẫn còn có người đọc ông. Sẽ vẫn còn có người thấy được mình trong thơ của ông, trong những bức thư tình:

Em ướp hương vào những giấy thơ
Tôi hôn lên chữ một đôi tờ
Nghĩ rằng em gửi hồn thơm đấy
Là bởi lòng kia đã ước mơ


Ðinh Hùng thể phách không còn, nhưng tinh anh thì vẫn tiếp tục ở lại với chúng ta. Ðó là những lúc:

Hai người có buổi bâng khuâng quá
Kể chuyện mưa xuân với nắng hè
Chắc hẳn đôi lòng lơ đãng cả
Vì chưng cùng nói chẳng cùng nghe…


Ðinh Hùng làm đẹp tất cả mọi thứ mà thơ của ông ghé vào. Ông làm đẹp tình yêu. Ông làm đẹp cho những người yêu nhau. Ông làm cho những kỷ niệm của những mối tình đẹp hơn:

Em cũng như làn hương phấn kia
Gió về rồi đến buổi chia ly
Nhớ trong khung cửa mong ngoài ngõ
Như kẻ xưa buồn lối phượng đi


Trong văn học Việt Nam mấy người đã làm được như thế?

Bùi Bảo Trúc
17-8-2007

Nguồn: www.tgbt.4t.com


_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 15
RE: Thơ Đinh Hùng - 9/24/2007 9:18:15 PM   
lonton

 

Thành viên đang: offline

Đinh Hùng, những bài thơ không tuổi


Nguyễn Mạnh Trinh

Thơ, ở cực độ truyền cảm nhất là những câu “nhập thần”. Những câu là châu báu trời cho, những tứ là những kho tàng lộ diện, những vần là điệu nhạc vô biên. Ngày xưa Nghiêm Vũ đời Tống trong Thương Lang Thi Thoại đã viết đại ý, “Ðiểm tuyệt diệu nhất của thơ chỉ có một, đó là nhập thần. Thơ mà đạt tới mức nhập thần thì tận thiện tận mỹ. Và không thể thêm được bất cứ điều gì. Duy chỉ có Lý Bạch, Ðỗ Phủ đạt được thôi còn những người khác hiếm hoi lắm...”

Với riêng tôi, Ðinh Hùng có những câu thơ hoặc bài thơ “nhập thần” như Nghiêm Vũ diễn tả. Không biết tôi có chủ quan quá độ hay không, nhưng có nhiều bài thơ khi tôi đọc xong như bị lạc vào một thế giới của không gian thời gian nào và ngôn từ không đủ sức để giải thích những cảm giác huyền nhiệm ấy. Ðọc thơ Ðinh Hùng, cảm được những biểu tượng riêng, và nghe và thấy được những ngôn ngữ riêng của bản sắc độc đáo không bị trộn lẫn.

Ðọc, để thấy cảnh và người, ngôn ngữ và ý tưởng hòa đồng cùng nhau. Bản sắc của cảnh và nội tâm của người như có một tương quan mật thiết, cảnh gợi nên ý, ý gợi nên lời, lời gợi nên cảm... Ðọc bài Ðường Trưa, để thấy một phác họa người qua cảnh, của nỗi buồn mênh mang, đầy cảm xúc:

Lá xanh che khuất đường trưa
Bóng thêu hoa nắng, lưa thưa điểm vàng
Trời cao lắng xuống trường giang
Hững hờ thay! Áng mây hàng trôi qua
Mây kia còn mải nghĩ xa
Hồ lim dim ngủ chói lòa ánh gương
Nhạc buồn một điệu thê lương
Kèn ve nổi tiếng xót thương mấy hồi
Buổi trưa ngừng giữa lòng tôi
Ái tình đỏ sắc hoa rơi đầu cành
Chừng nghe qua bóng lá xanh
Có chân ai lặng bước nhanh trong sầu?”


Thơ Ðinh Hùng đầy những khát vọng, của những giấc mơ, của tuổi hoa niên mới lớn, của những bước chân hăm hở vào đời. Thơ xôn xao giấy mực, thơ như tấm lòng trải rộng theo chiều bát ngát đất trời.

Khi tuổi trẻ, tấm lòng thường rộng mở với những mơ mộng trăng sao. Có một chút không bằng lòng với hiện tại, trí tưởng tượng mở ra đến tận những phương trời. Lúc ấy, thi ca góp vào những cánh tay mở toang khung cửa để mây lồng lộng trời cao và gió phiêu du muôn bến.

Khi mới lớn tuổi mười lăm mười bảy
Làm học trò mắt sáng với môi tươi
Ta bước lên chân vẫn dạo bên người
Ngoài cặp sách trần ai coi cũng nhẹ
Ðời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé
Phố phường vui cuộc sống mới lên hoa
Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa
Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp
Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp
Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Ôi tiếng nào vang mấy bức tường câm?
Không khí nặng mơ hồ thầy với bạn
Ta nhớn lên bước đường không giới hạn
Có lẽ đâu kìm giữ bởi tay người
Tuổi hoa hồng - kiêu hãnh của ta ơi
Tình đã hẹn ở trên đường nắng mới...


Ðọc những câu thơ như thế làm sao mà không xôn xao trong lòng. Thế giới mở ra, ôi sao mênh mông quá! Mê nhất là nhìn theo những cánh chim để trí tưởng tượng vút lên, cao rất cao lên đến đỉnh trời. Ôi tuổi trẻ hơn hớn xanh màu mắt và bồng bềnh bờ tóc bay. Ðọc thơ, để mường tượng một chân dung thi sĩ, nhà thơ Ðinh Hùng. Và cũng để hồi tưởng lại một thời của mình, ở thành phố Sài Gòn tràn đầy kỷ niệm. Những buổi trưa trốn học, nằm lăn trên bãi cỏ xanh, nhìn theo những sợi mây bay lãng đãng trên những ngọn cây dầu cao vút để hồn lơ mơ với giấc mơ, với những tà áo bay bay trong tưởng tượng, của những mắt liếc hẹn hò, của tâm tình xôn xao muốn ngỏ. Ðọc thơ để thấy mình là một chú gà trống ngu ngơ nhưng tưởng như một anh hùng vô địch oai hùng trong cuộc đời và lãng mạn trong cuộc tình. Ðọc thơ, để vô vàn những khao khát nổ bùng, của tưởng tượng về ngày mai, của tràn đầy hoa gấm và nồng hương tình ái...

Cuộc đời Ðinh Hùng như có một phận số riêng và thi ca cũng có một số phận khác. Cái thể chất ẻo lả cộng thêm tàn phá của nàng tiên nâu làm ông không có tuổi thọ. Thơ của ông, ngược lại, như không có tuổi và với lớp người đọc sau, luôn luôn có sinh động riêng và có đời sống văn chương dài hơn nhiều tuổi thọ.

Ngày 24 Tháng Tám là ngày giỗ Ðinh Hùng. Ông mất năm 1967, thọ 47 tuổi. Một đời thi sĩ có lẽ khá ngắn nhưng tác phẩm đã có đời sống dài hơn gấp bội. Hai tập thơ “Mê Hồn Ca” và “Ðường Vào Tình Sử” có những bài thơ được coi như là tuyệt tác của một thời kỳ văn chương nở rộ. Chương trình ngâm thơ “Tao Ðàn “ do ông chủ trương với tiếng nói mở đầu truyền cảm đã bao nhiêu năm trở thành một biểu tượng thi ca của miền Nam tự do.

Với những người làm thơ, Ðinh Hùng có vị trí của một vì sao Bắc Ðẩu. Khi miền Nam bị cộng sản miền Bắc xâm chiếm, nhà thơ Trần Dần đã nhắn vào cho gia đình nhà thơ Vũ Hoàng Chương, “Anh yên tâm, với chúng tôi, thơ của anh và Ðinh Hùng vẫn có giá trị để được trọng vọng như thời tiền chiến...

Cũng như về sau, trong cuộc mạn đàm với các văn nghệ sĩ ở Huế, Trần Dần đã xác nhận một lần nữa tấm lòng trân trọng với thơ Ðinh Hùng trong khi Hoàng Phủ Ngọc Tường thì chê rằng thơ “lòe loẹt ghê ghê mùi son phấn thế nào ấy”. Khi được hỏi trong các nhà cầm bút thời tiền chiến thích ai nhất thì Trần Dần trả lời ngay; Vũ Trọng Phụng, Vũ Hoàng Chương và Ðinh Hùng. Và ông khẳng định: Ðinh Hùng là thi sĩ tượng trưng đầu tiên của Việt Nam với tập “Mê Hồn Ca”.

Ðinh Hùng thi sĩ và Ðinh Hùng nghệ sĩ đã có người tri kỷ là nhà văn Thạch Lam, một người cũng có tuổi thọ khá ngắn nhưng văn chương tài hoa. Ðinh Hùng đã làm bài thơ Gửi Hương Hồn Thạch Lam như muốn sẻ chia tâm sự với người chung mang nỗi niềm tâm sự:

Nhớ xưa cùng bóng dạ lan hương
Anh với tôi nằm mộng canh trường
Giường kế bên cửa, hoa kề gối
Anh truyện sầu, tôi truyện mến thương
Tôi với anh giường chung mộng chung
Vì duyên thơ mới có duyên lòng
Anh buồn tự thuở trăng lên núi
Ấy độ tôi hoài ước lại mong
Ai biết lòng anh thương nhớ đâu
Gần nhau không nói, nói không sầu
Cầm tay hỏi mộng, buồn như tủi
Thầm hiểu anh thôi, lặng cúi đầu
Tôi cảm thương vì hai chúng ta
Tuổi đang xuân mà bóng sang già
Ðêm nào tôi mộng buồn riêng gối
Anh đã nằm yên dưới mộ hoa
Anh lánh mưa Xuân nép cửa sầu
Ðêm nằm ghê gió lạnh canh thâu
Gặp nhau nắm chặt tay lần cuối
Anh khép hàng mi chẳng nguyện cầu...


Thời tiền chiến, giai phẩm Dạ Ðài với sự góp mặt của Trần Dần, Ðinh Hùng, Trần Mai Châu, Vũ Hoàng Ðịch... đã tỏ lộ một khuynh hướng thi ca mới của thơ tượng trưng. Và khuynh hướng này là một khuynh hướng nổi bật của thi ca Việt Nam với các tầm vóc như Hàn Mặc Tử, Bích Khê, Ðinh Hùng, nhóm Xuân Thu Nhã Tập, Chế Lan Viên thời trước 1945...

Võ Văn Ái, trong tác phẩm “ Bốn Mươi Năm Thơ Việt Nam/1945-1985 “ đã viết về Ðinh Hùng như sau:

“...Ám ảnh vì cái chết từ lúc bé, Ðinh Hùng hướng về nguồn thơ tượng trưng... Vì tượng trưng là âm bản của thực tại. Như chết là âm bản của sống. Thơ tượng trưng thoát mình, rời xa thực tại đang sống, đi tìm cái khuôn âm bản để xem thực tại ấy có là mặt-mày xưa-nay vốn được đúc nặn từ đầu. Hay chỉ là những tam sao thất bổn? Thơ dựng lên khuôn mặt giai nhân, hoặc dựng lên cái tiền cảm bao quanh, tượng trưng cho khuôn mặt ấy, thì vẫn là niềm thơ như thật của muôn thuở. Ðó là giải thích theo tâm cảnh thơ Việt Nam. Trong thực tế, hầu như tất cả các nhà thơ tiền chiến đều chịu ảnh hưởng của các thi sĩ Pháp, đặc biệt là Beaudelaire, Mallarmé, Rimbaud. Cũng như sau này thi ca miền Bắc chịu ảnh hưởng của các nhà thơ Nga, và miền Nam lại tiếp tục chịu ảnh hưởng các nhà thơ Pháp với những Eluard, Aragon, Jacques Prevert...

Năm Ðinh Hùng lên 11, chị Tuyết Hồng, hoa khôi Hà Nội, đã tự tử trên hồ Trúc Bạch. Mấy tháng sau thân phụ chàng đau nặng rồi thất lộc. Chị Loan, một người chị khác lại mất ba năm sau. Qua năm 18 tuổi chớm mối tình đầu, Ðinh Hùng yêu một người có họ xa, nhưng người con gái măng tơ và liêu trai này cũng chết. Tập thơ Truyện Lòng in trong Ðường Vào Tình Sử năm 1961 chính là tập thơ đã sáng tác từ năm 1938. Tiếp đến người bạn thân yêu nhất của đời chàng là Thạch Lam cũng bỏ chàng đi năm 42 tuổi vì bệnh lao...

Bây giờ ta hiểu nỗi chết đã ám ảnh đeo đuổi Ðinh Hùng như hình với bóng, đốt thắp tâm tư chàng. Ðinh Hùng không chạy trốn, chàng hàm dưỡng ngọn lửa ấy cho nguồn thơ tượng trưng...”

Lúc còn sống, nhà văn Mai Thảo và nhà thơ Nguyên Sa cũng đặc biệt yêu mến thơ Ðinh Hùng. Nhiều lần, nhà văn Mai Thảo đã đọc hầu như gần hết tập thơ Mê Hồn Ca trong những buổi họp mặt văn nghệ. Chắc phải yêu mến lắm nên mới thuộc lòng như vậy. Với phong cách đặc biệt, kèm theo những nhận xét dí dỏm nhưng chính xác, ông đã làm thơ Ðinh Hùng thành một không gian thơ đặc biệt mà mọi người tham dự mãi năm tháng dài về sau không thể quên...

Nhà thơ Nguyên Sa cũng vậy. Ông thường nói về thơ Ðinh Hùng với tất cả những lời khen tặng. Khi tôi và ông cùng thực hiện tủ sách Tác Giả Tác Phẩm của nhà xuất bản Ðời, cuốn đầu tiên là viết về Ðinh Hùng...

Nhà văn Tạ Tỵ trong cuốn “ Những Khuôn Mặt Văn Nghệ Ðã Ði Qua Ðời Tôi” cũng đã phác họa chân dung Ðinh Hùng qua từng thời kỳ, khi trai trẻ đến lúc tham gia dòng thơ tiền chiến, từ lúc kháng chiến rồi hồi cư về Hà Nội, đến khi di cư vào Nam, làm chương trình thi ca Tao Ðàn...

“...Ðinh Hùng nhìn tôi nhếch mép cười, cái cười ngạo mạn vì lúc gặp Ðinh Hùng lần đầu, tôi là tên ‘mặt trắng’ còn Ðinh Hùng tuy chưa có tác phẩm nhưng đã được nhiều người biết tiếng. Ðây là trường hợp duy nhất của người làm thơ nổi tiếng trước khi có tác phẩm hoặc có nhiều bài đăng tải trên báo chí! Có lẽ thơ của Ðinh Hùng mới quá đi trước thời đại chăng?
Tôi mỉm cười xã giao bắt tay Ðinh Hùng. Ôi chao bàn tay gì bé và mềm thế, như tay đàn bà! Về sau này tôi được một người bạn cho biết, khi còn học ở trường Bưởi, Hùng cũng rất đẹp trai và ham tập thể thao lắm, đã bơi ngang Hồ Tây, tuy nhỏ nhưng thân hình cân đối và thi sĩ Huyền Kiêu, người bạn cùng lớp học đã mê Hùng như mê người tình, giống như trường hợp Xuân Diệu Huy Cận vậy. Ngoài tài làm thơ, Ðinh Hùng còn chơi nhạc, đánh đàn mandoline, những khúc nhạc của Mozart, Beethoven, và Beach rất hay. Hùng cũng biết vẽ lăng nhăng và chữ viết rất bay bướm. Khi học trường Bưởi, Ðinh Hùng phụ trách báo tay cùng với thi sĩ Huyền Kiêu. Ðinh Hùng ở một căn gác nhỏ trên đê Yên Phụ gần Ngọc Hà và bài thơ ‘Xin Hãy Yêu Tôi’ có những câu... ‘Tôi mở sẵn một phòng sầu bé nhỏ. Riêng một đèn, một gối một tình yêu... ’ ’ là chính căn gác này đã tạo cho thi nhân nguồn cảm hứng đó. Từ đầu đề yên phụ, buổi tối nào ‘đi xóm’ (tức đi hát cô đầu) thì thôi, còn không Ðinh Hùng cuốc bộ từ đó đến tiệm hút sau đền Bà Kiệu, phía bên Hồ Hoàn Kiếm, để họp bạn cùng vui thú yên hà. Ðinh Hùng năm ấy (1940-1941) hãy còn trẻ lắm, mới trên dưới 20 tuổi mà đã đam mê gắn bó với Phù Dung tiên nữ, dưới ánh đèn, mặt Hùng tái xanh, riêng đôi mắt sáng long lanh biểu lộ sự thông minh tuyệt vời...


Riêng tôi, đọc hai tập thơ Mê Hồn Ca và Ðường Vào Tình Sử, đời sống có phảng phất của sương khói mơ hồ của kiếp khác. Thơ, là những bước chân đi trong những ảo tượng để trí tưởng tượng như những vỗ cánh khởi hành vào cõi mênh mang của kiếp nhân sinh.

Thơ Ðinh Hùng là bước chân về nguyên thủy. Ở đó, trời đất hoang vu, kiếp người quạnh quẽ. Sống hờ hững đôi khi trải theo tâm sự từ thức về trần, đi tìm lại quá khứ trong tiềm thức xôn xao cảm giác. Ngôn ngữ, là vang vọng của tấm lòng yếm thế, của lòng rời rã tự tình, để thoảng vẽ ra, những đôi mắt nhìn sang cõi bờ khác lạ, của một chân trời mà thực và mộng chen lẫn vào nhau.

Thi ảnh của Mê Hồn Ca, của tiếng ca bộ lạc, đầy những biểu tượng của núi non, của gió tuyết, của cỏ hoa tịch mịch, mỗi mỗi là hình dáng của mơ hồ, của sự liên tưởng nâng lên cao độ. Thi ảnh của Ðường Vào Tình Sử tương đối gần cận cuộc sống hơn, có thêm sinh khí của tình yêu thiết tha, của những tấm lòng mở ra và ngỏ với mọi người. Ngôn ngữ thơ có nhiều ảnh tượng có lẽ quen thuộc với cảm quan mà vẫn có sức lôi kéo từ những vị trí đắc địa cũng như những cánh cửa mở ra những chân trời và những phận người. Thơ, như những nét bút vờn. Thơ, là thi sĩ miệt mài đi trên con đường tìm kiếm lại chính mình, cái bản ngã có nét bàng bạc trong bức tranh nhân sinh mờ tỏ, có lúc rờn rợn màu trắng mênh mông, của trang giấy trinh bạch, của nỗi niềm mù khơi đến tận vô cùng.
Ðọc những câu thơ như:

Rồi những đêm sâu bỗng hiện về
Vượn lâm tuyền khóc rộn sương khuya
Ðâu đây u uất hồn sơ cổ
Từng bóng ma rừng theo bước đi...


Chúng ta sẽ cảm thấy gì? Cũng những ngôn ngữ có hơi quen thuộc đến có thể hơi sáo mòn. Nhưng kỳ lạ, có sức lôi kéo của những ý tưởng nảy từ bùa chú linh thiêng. Con đường đi, chập chùng thực mộng. Trí tưởng bỗng man mác, mênh mông...

Bóng ta đi trùm khắp lối hoang sơ
Và chân bước nghe chuyển rung đồi suối
Lá cỏ sắc vương đầy trên tóc rối
Ta khoác vai manh áo đẫm hương rừng...


Có phải thơ là phần ăn cách riêng của những người quen đơn độc, của những góc tối mà con người nương náu vào đó cho hết một kiếp người. Trong nỗi buồn có niềm kiêu hãnh, trong ngày nắng có lẫn những canh khuya.

Có người nói thơ Ðinh Hùng có những đóa hoa vô hình vô ảnh nhưng lại mường tượng được từ những phác họa tài tình. Người đẹp, có khi chỉ là nét trầm khuất xa xôi. Những mối tình, là thiên cổ không phai, là giấc miên viễn hiu hắt cùng trời và đất. Lời tình tự như ngõ vào hư không. Mây gió cuộn một thời phong vũ.

Khuya sớm tìm sang lối tuyết trinh
Lầu xuân hoa dựng ngọc liên thành
Lệ in bóng núi mờ nhân ảnh
Mây đó về đâu có gặp mình?
Thương nước vô danh người mộng ảo
Ta cười một nét vẽ hư linh
Áo xiêm đã ố màu tang hải
Em thoát xiêm đi, hiện dáng tình...


Em, có phải là hình bóng của yêu tinh, của đam mê đã lan cả đến cỏ cây hoa lá? Em, có phải là giọt máu loang huyết lệ, của những mối tình thiên cổ không phai?

...Hỡi kỹ nữ, em có lòng tàn ác
Ta vẫn gần, ôi, sắc đẹp yêu ma
Lúc cuồng si, ta nguyền rủa cả đàn bà
Ta ôm ngực nghe trái tim trào huyết
Ta sẽ chết, sẽ vì em mà chết
Một chiều nào tắt thở giữa môi hôn
Ta hái trong em lấy đóa hoa hồn...


Em, có phải là thần tượng lên ngôi? Em, có phải ta đã biến hình thành tên nô lệ? Trong thi ca, là định mệnh trái oan, là ngôn ngữ của người lạc lõng trên con đường tháng năm của thời gian biền biệt.

...Ta run sợ cho yêu là mệnh số
Mặc tay em định hộ kiếp ngàn sau
Vì người em có bao pháp nhiệm mầu
Một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc
Ta đặt em lên ngai thờ nữ sắc
Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da
Buổi em về xác thịt tẩm hương hoa
Ta sống mãi thở lấy hồn trinh tiết...


Mê Hồn Ca, là:

Yểu điệu phương Ðông lướt dưới đèn
Ta nằm mộng đẹp đêm thần tiên
Dáng xuân nghiêng mắt cười không tiếng
Lửa hạ lên rồi- ôi Ý Liên...


Mê Hồn Ca, là:

Qua xứ ma sầu ta mất trí
Thiêu đi tập sách vẽ hoa nguyền
Trời ơi! Trời ơi! Làn tử khí
Lạc lõng hương thầm đóa Bạch Liên...


Mê Hồn Ca, là khuôn trời Liêu Trai, là những đêm âm phần trộn lẫn với trưa dương thế. Thì Ðường Vào Tình Sử khác hơn, là những bài thơ tình của miên viễn chiêm bao, của những môi hôn trong mộng, của man mác hương trinh. Mộng vẫn còn, mê ảo nhưng thực đã có da có thịt trong ngôn ngữ tình yêu.

Khi tóc Mùa Xuân buông dài trước cửa
Khi nắng chiêm bao khẽ chớp làn mi
Khi những con thuyền chở mộng ra đi
Giấc mộng phiêu lưu như bầy hải điểu
Kỷ niệm trở về nắm tay nhau hiền dịu
Ngón tay thơm vàng phấn bướm đa tình
Anh sẽ tìm em như tìm một hành tinh
Mặc trái đất sắp tan vào mộng ảo...


Êm đềm hơn, bài hát Mùa Thu:

Hôm nay có phải là Thu
Mây năm xưa đã phiêu du trở về
Cảm vì em bước chân đi
Nước nghiêng mặt ngọc lưu ly phớt buồn
Ai về xa mãi cô thôn
Một mình trong khói hoàng hôn nhớ nhà
Ngày em mới bước chân ra
Tuy rằng cách mặt lòng ta không sầu
Nắng trôi- vàng chảy về đâu
Hôm nay mới thực bắt đầu vào Thu...


Thơ tình, đã từ mênh mang khói sương của Mê Hồn Ca đã trở về thực tại trong Ðường Vào Tình Sử. Tâm hồn, mỗi lúc mỗi khác trong lộ trình tìm cái vĩnh cửu. Thơ ấp ủ ước muốn bất tử, để sau xưa trùng hợp, và nỗi niềm mang nặng từ lúc hoang sơ chuyển hóa lại thành thời khắc bây giờ. Có lúc “xoay nhỡn tiền lại ngắm hiện thân” nhưng cũng có lúc “ta, suốt đời ngư phủ thả con thuyền trên mái tóc em buồn lênh đênh.” Làm thơ cho Ý Liên, Bạch Liên, Diệu Hương, Hoài Ðiệp... có người còn kiếp dương trần nhưng có người là phảng phất hồn ma bóng quế, là huyền ảo ẩn ức thành ngôn ngữ thi ca, để lẫn lộn mộng thực. Nếu có chữ thần tượng viết hoa, thì có lẽ Ðinh Hùng là người tột cùng nâng niu cho từ ngữ ấy. Ðọc thơ ông, để tâm trí bềnh bồng, ký ức phiêu du trên những nẻo đường mơ hồ. Có khi, trăng sao là hiện thân của giọt máu hồng tinh huyết để tình yêu chuyển đổi từ vùng cảm giác của bộ xương khô đến vóc dáng của một làn da, một mái tóc...

Thơ tượng trưng, sao từ sương khói quay ngoặt về thực tại, có phải vì trái tim đã đánh thức dậy những cảm quan từ bộ óc mơ màng không cân phân thực mộng? Nếu nói thơ là biểu hiện của niềm si đắm thì Mê Hồn Ca và Ðường Vào Tình Sử là những phiến kinh xưng tụng để đời!!


www.nguoi-viet.com

_____________________________

Yézunt dè la saté fèlame teletéleze

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 16
RE: Thơ Đinh Hùng - 1/11/2008 3:20:18 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Cảm Hoài

Ngát một vườn thơm nhạc cảm hoài
Lâng lâng hồn tưởng thoát trần ai
Chia đôi thân xác tiên liền tục
Nghe lắng tiền thân trở gót hài





Đây là bài thơ cuối cùng của thi sĩ Đinh Hùng viết trong đêm văn nghệ họp mặt ở Trà Hoa Trang do nhà văn Nguyễn Thị Vinh
tổ chức mùa xuân năm 1967.
Sau đêm văn nghệ này, thi sĩ Đinh Hùng đã đi nằm viện vì bệnh ung thư dạ dày và qua đời.
Bài thơ Cảm Hoài đã được thi sĩ Đinh Hùng tặng cô Hoàng Hương Trang và cô còn lưu giữ đến nay.




(trả lời với: lonton)
Bài thứ: 17
RE: Thơ Đinh Hùng - 1/27/2008 4:13:14 AM   
minhngoc

 

Thành viên đang: offline

Về các bài thơ Đinh Hùng chép ở trên, bài Bóng Cờ Nương Tử là bài tôi được đọc lần đầu, không biết bài đó in trong tác phẩm nào? Qua bài thơ này, tôi thấy thời kháng chiến, Đinh Hùng cũng như Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Bính và ngàn vạn thanh niên khác, cũng sôi nổi với vận hội mới của đất nước, với lá cờ đỏ sao vàng...

Sau này, hình như ông chỉ có hai bài về lịch sử
- Chiến Sĩ Áo Chàm
- Hương Phấn Mê Linh

Ngoài ra, tôi chỉ biết là ông có xuất bản ba tập thơ:
- Đường Vào Tình Sử
- Mê Hồn Ca
- Tiếng Ca Bộ Lạc

Không biết còn tập thơ nào nữa không? Huynh đệ tỷ muội nào có toàn tập Tiếng Ca Bộ Lạc có thể chia sẽ không?

Hình như con trai ông, Đinh Hoài Ngọc, gần đây có góp phần tái bản một số thơ của Đinh Hùng...

_____________________________

Xin người Mang Thập Giá,
người Dựa Gốc Bồ Đề,
hãy cứu người Sa Ngã:
kiếp nào cũng đắm mê

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 18
RE: Thơ Đinh Hùng - 4/5/2008 8:36:11 AM   
souham

 

Thành viên đang: offline

Không biết còn tập thơ nào nữa không?

Trang bìa cuốn Đường vào tình sử, Nam Chi Tùng Thư, Sàigòn, 1961, ghi:
Sẽ xuất bản
Tiếng ca bộ lạc (Thơ)
Lạc lối trần gian (Kịch thơ)
Phan Thanh Giản (Kịch thơ)
Cánh tay hào kiệt (Kịch thơ)
Tiếng ca đầu súng (Hồi ký)
Dạ lan hương (Văn xuôi)
Sứ giả (Tùy bút)
Vận điệu giao tình (Cảo luận)

Trang bìa tập Mê hồn ca, Khai Trí, Sàigòn, 1970 ghi:

Sẽ xuất bản:
Đường vào tình sử (Thơ)
Truyện lòng (Thơ)
Tiếng ca bộ lạc (Thơ)
Đời Hồng Ngọc (Thơ văn xuôi)
Tiếng nói của thơ (Cảo luận)
Tiếng ca đầu súng (Hồi ký)
Sứ giả (Tùy bút)


Như vậy bản thảo chắc đã viết, chưa in. nay còn hay đã mất?
NXB Giao Điểm in Ngày đó có em năm 1967, sau khi ông mất.
NXB Lửa Thiêng in năm 1971, ĐỐT LÒ HƯƠNG CŨ gồm những bài ghi lại kỷ niệm với các nhà văn tiền chiến, Tản Đà, Thạch Lam, Bích Khê, v.v..., bài đã đọc trên đài phát thanh.

< Được sửa bởi: souham lúc 4/5/2008 9:46:44 AM >

(trả lời với: minhngoc)
Bài thứ: 19
RE: Thơ Đinh Hùng - 4/5/2008 9:50:21 AM   
souham

 

Thành viên đang: offline

Khởi Hành số 46, 15/8/2000




Trong vườn quên lãng áo ai xanh?
(Đinh Hùng)



Viên Linh

Nhà thơ Đinh Hùng sinh ngày 3 tháng 7 năm 1920 tại Trại Trung Phụng, ngoại ô Hà Nội, nhưng gia đình ông gốc ở làng Phượng Dực, tỉnh Hà Đông. Theo Nguyễn Ngu Ý, Đinh Hùng là con cụ Hàn Phụng, trong một gia đình có hai trai, bốn gái. Cả bốn là chị nhà thơ, vì Đinh Hùng là con út. Theo thi sĩ Vũ Hoàng Chương, có thể Đinh Hùng được hoài thai ở Phi Luật Tân, trong thời gian thân phụ ông được bổ làm Chánh Văn Phòng Tòa Lãnh Sự Pháp tại đó (từ 1918).

Tiểu học, ông học ở Trường Sinh Từ (Hà Nội), Trung học, là học sinh Trường Bưởi. Ông đậu Diplôme d'Eùtudes Primaires Supérieures hạng Mention Assez Bien.

Năm 1943 Đinh Hùng đã có sách xuất bản, không phải thơ mà là một tập văn xuôi: Đám Ma Tôi. Thơ đã đăng trên các báo Hà Nội Tân Văn của Vũ Ngọc Phan, Đời Nay của Tự Lực Văn Đoàn. Đám Ma Tôi in ra khi Đinh Hùng mới 23 tuổi: có lẽ ông tả đám ma mình qua đám ma người chị hoa khôi Hà Nội: chị Đinh Thị Tuyết Hồng tự trầm tại Hồ Trúc Bạch một đêm sau khi về nhà chồng, V.A.Đ, nhà ở đường Hàng Trống. Lúc ấy Đinh Hùng mới 11 tuổi. Vụ tự trầm xôn xao khắp Hà Nội. Những cái tang kế tiếp: bố mất trước tuổi 50, ba năm sau người chị cả là Đinh Loan cũng từ trần. Năm 1944, chị Thục Oanh của Đinh Hùng trở thành vợ nhà thơ Vũ Hoàng Chương.

Năm 1945, Đinh Hùng 25 tuổi, cùng các bạn thơ văn là Trần Dần, Vũ Hoàng Địch (em trai Vũ Hoàng Chương), xuất bản tạp chí Dạ Đài; ông cũng đóng vở kịch Ngã Ba với Đoàn Phú Tứ, Nguyễn Tuân, Đỗ Đức Thu, và kịch Vân Muội của Vũ Hoàng Chương. Trong vở sau này Đinh Hùng phải giả gái vì đóng vai nữ chính.

Năm 1946, tản cư theo báo Cứu Quốc. Năm 1948, thành hôn với cô Nguyễn thị Kim Thanh (Nguyễn Ngu Ý chỉ ghi là Nguyễn Thị Thanh); về ở Thái Bình và dậy học tại đâỵ Sinh con trai năm 1949, tên Đinh Hoài Ngọc. Sau đó về tề (tức là hồi cư về Hà Nội), và năm 1952 xuất bản báo Kinh Đô Văn Nghệ. Đầu năm 1954, trước Hiệp định Geneve chia cắt đất nước, xuất bản Mê Hồn Ca. Sau tháng 7.1954 bỏ Hà Nội di cư vào Sài gòn, làm báo Tự Do với Tam Lang, Mặc Đỗ, Như Phong, Mặc Thu, Sáng Dội Miền Nam với kiến trúc sư Võ Đức Diên, làm thơ trào phúng dưới bút hiệu Thần Đăng, viết feuilleton ký Hoài Điệp Thứ Lang. Năm 1961 in Đường Vào Tình Sử, được trao giải Văn Chương Toàn Quốc với thi tập nàỵ

Từ 1954, ông chủ trương Ban Tao Đàn cho Đài Phát Thanh Quốc Gia cùng Thanh Nam. Ông còn là tác giả những vở kịch thơ Cánh Tay Hào Kiệt, Phan Thanh Giản. Đinh Hùng mất ngày 24.8.1967 tại bệnh viện Bình Dân, Sài gòn (nhằm ngày 22.7 âm lịch) vì bệnh ung thư gan và dạ dàỵ Tác phẩm được xuất bản năm ông mất là Ngày Đó Có Em (1967), và sau đó là Đốt Lò Hương Cũ (1971). Ông để lại vợ và ba con, Đinh Hoài Ngọc, hiện sống tại Sài Gòn, Đinh Hoài Hương, tại San Diego, và một trai út mới 3 tuổi khi bố mất, chúng tôi không biết tên.

Bà Đinh Hùng mất năm 1984 tại Sài gòn, hưởng dương 53 tuổi.

Trên nhật báo Tiền Tuyến, số đặc biệt về Đinh Hùng, tôi có viết một đoạn ngắn, mô tả cái hình ảnh thường thấy nhất của người thi sĩ quá cố. Đó là một Đinh Hùng vất vả, một Đinh Hùng đã quên những phút "phóng túng hình hài", với bộ com-lê màu xám đậm lệch lạc trên một thân thể gầy gò, với chiếc cà vạt thường thường màu đỏ, hay xọc đỏ, và với một vật liền tay, mà vật này chẳng mấy khi rời: cái cặp da nhiều ngăn, chĩu nặng. Cái cặp mà sức nặng đã trì kéo Đinh Hùng xuống, lệch hẳn một bên vaị Đinh Hùng đi và cái cặp là là trên mặt đất, trên đôi giầy đen thật bóng.

Tôi không có đủ thời gian để thân với Đinh Hùng, song thường được gặp ông. Khoảng năm 60, cũng như một số đông anh em văn nghệ khác, Đinh Hùng thường lui tới Câu Lạc Bộ Văn Hóa ở đường Tự Do, và sau này ở góc đường Lê Lợi, nơi ngày nay là Trụ Sở Nha Báo Chí. Chính hai nơi này, Đinh Hùng đã chọn để đóng đô Ban Tao Đàn, đúng hơn: những người hâm mộ ông, hâm mộ Tao Đàn, và những người trẻ tuổi muốn được đầu quân dưới trướng. Ngồi ở một bàn riêng, tôi luôn luôn thấy Đinh Hùng tươi cười, xách cái cặp chĩu nặng bước vào Câu Lạc Bộ. Ông chùi kỹ đế giầy trước khi bước lên sàn đá hoa. Hoặc ông đến trước, hoặc ông đến sau mấy cô, mấy cậu đàn em, lúc nào cũng đông đảọ Họ tới, ôm mấy tập sách, có khi mang đàn, cầm sáo, đi tuốt lên lầu Câu Lạc Bộ.

Tôi để ý kỹ đến họ vì nhiều lẽ. Hồi ấy, từ ngoại ô lên Sài gòn chơi, Câu Lạc Bộ là chỗ dừng chân tốt nhất. Ngồi ở đường Tự Do uống một ly cà phê phin mà chỉ phải trả đâu 10 đồng, không đâu rẻ bằng. Uống rồi có tiền thì trả, không có, chủ nhân là nhà văn hóa Phạm Xuân Thái lại cho biên bông. Mà đã biên bông, ít khi trả kịp trong kỳ lương tới lắm. Vừa uống, lại vừa có thể chơi cờ tướng hay chơi domino suốt ngày; không chơi cờ thì bắn bia, ném bóng, hay nói chuyện phiếm. Anh em lui tới phần đông nhẵn mặt, trước không quen sau cũng phải quen. Và tôi đã được quen Đinh Hùng ở nơi nàỵ

Người ta cũng còn để ý tới Đinh Hùng qua lời đồn ông có số đào hoa, được "gái mê". Hồi ấy tôi nghe có hai cô mê thi sĩ, mê Đinh Hùng, và được nghe tên tuổi hai cô này nữa. Chẳng hiểu sự thật có đúng không (Bà Đinh Hùng, nếu bà có đọc những giòng này, hẳn bà vẫn nghĩ ông đang cô đơn dưới ấy). Một cô uốn tóc, một cô cặp tóc, cái đuôi tóc thật dài bỏ xuống sau lưng. Tôi cũng để ý xem nhan sắc của họ, và không có chuyện gì khác. Một hôm, khi Câu Lạc BộVăn Hóa đã được tái lập ở đường Lê Lợi (sau ngày 1.11.63 một hai năm gì đó, sau một thời gian đóng cửa) tôi được nói chuyện lâu với tác giả Mê Hồn Ca.

Câu Lạc Bộ lúc ấy rất vắng, chỉ có Đinh Hùng ở đó. Ông hỏi tôi uống gì, rồi lại nói: "Uống cà phê Rhum nhé?" Tôi nói uống cà phê không thôi, ông nói: "Uống cà phê Rhum đi. Cà phê thêm tí rượu Rhum, uống ngon lắm". Tôi gật đầụ Tôi chỉ quen sơ Đinh Hùng, và theo lẽ thường, hậu sinh phải mời tiền bối, nhưng Đinh Hùng lại mời tôi, và muốn tôi uống cà phê Rhum.

Trong câu chuyện, một câu chuyện về Thơ, ông nói khá nhiều, tôi tiếc là bây giờ không còn nhớ gì mấỵ Nhưng điểm rõ nhất là bàn về phong trào in thơ hồi đó. Lúc đó tôi cũng đã xuất bản tập Hóa Thân (1964). Và Đinh Hùng, khi chúng tôi chỉ mới biết nhau, đã dành gần nguyên một chương trình Tao Đàn trên đài Sài gòn - chỉ trừ 10 phút sau- để nói về tác phẩm nàỵ

Đêm hôm ấy, nằm dài ở nhà, tôi đã lắng nghe cái giọng oang oang của Đinh Hùng, nghe Đinh Hùng nói về mình. Thật sự tôi rất lấy làm cảm kích.

Đinh Hùng nói tập thơ ấy có chủ đề. Tôi nói với ông rằng tôi làm thơ bao giờ cũng có chủ đề, cho suốt một tập. Ông nói: "Bây giờ các cậu ấy làm thơ nhiều quá, mà lại in vội vàng, thành ra tập thơ chẳng có sắc thái gì hết. Một thi sĩ có sắc thái là bịt tên tác giả đi mà người ta vẫn biết đó là thơ của mình, thì mới được".

Tôi hỏi về cuốn Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu của ông, ông cười nói đại ý: "Cái đó moa viết feuilleton ấy mà" (1)

Hôm cất đám Đinh Hùng, tôi ghé một quán nước, tính uống xong một ly cà phê, gặp một hai người bạn rồi cùng đị Cuối cùng, dường như không có ai tới, tôi ngồi mãi, đến lúc xem giờ, tự cho rằng đã muộn, nên không đi nữa. Thành ra hôm sau tôi phải hỏi lại anh em về buổi đưa tiễn Đinh Hùng. Một người nói hôm đó Vũ Hoàng Chương thật xúc động khi đọc một bài thơ của chính Đinh Hùng để tiễn đưa Đinh Hùng.

Trời cuối Thu rồi em ở đâu?
Nằm trong đất lạnh chắc em sầu.
Thu ơi đánh thức hồn ma dậỵ
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.

Vũ Hoàng Chương, anh rể của thi sĩ quá cố, hơn ai hết, thích hợp để đọc bài thơ đó. Người khác kể, thật là thấm thía khi tác giả Thơ Say đọc: "Nghệ thuật cười một tiếng bi ai".

Nghệ thuật đã cất tiếng cười bi ai rất nhiều bận. Về những cái chết sớm, chết yểu. Cái chết, tiền chiến của Hàn Mặc Tử, Bích Khê, Nguyễn Nhược Pháp, Jean Lê Ba; cái chết, hậu chiến của Quách Thoại, Chế Vũ. Những thi sĩ sớm lìa đời. Đinh Hùng, sống hơn những người ấy khoảng mười lăm năm, mười năm nhưng cũng chết khi chưa đến hạn kỳ 48 tuổi. Rộng hơn, trong một tình cảnh tối tăm, Nghệ thuật cũng đã cất tiếng cười bi ai trước cái chết của Vũ Trọng Phụng, Thạch Lam, Lê Văn Trương, Nguyễn Bính. Và xa hơn nữa: Tú Xương, Tản Đà. Những cái chết không lấy gì làm thanh thản. Những cái chết trong nỗi ngậm ngùi của người còn sống, cảm khái thân phận người đồng hội đồng thuyền, và nghĩ đến cuộc đời lạt lẽo.

Ngày 24.8.67, Đinh Hùng mất. Ông mất lúc 5 giờ sáng thì trong buổi sáng đó, "còn biết đến bao nhiêu người đến cho máu" (2).

Bà Đinh Hùng đã rũ rượi than như thế với Phan Lạc Phúc, Vũ Đức Vinh, trước nhà xác bệnh viện Bình Dân, lúc xế trưa cùng ngàỵ Cho máu, nên cho máu vào Nghệ thuật trước khi nó ốm (3).

Nói tiếp, sau khi chúng tôi đã nói chuyện được một khoảng thời gian khá lâu thì có một thanh niên bước vào Câu Lạc Bộ Văn Hóa. Anh ta tiến thẳng đến chỗ chúng tôị Đinh Hùng giới thiệu tên anh là H.P. có làm thơ. Thì ra, Đinh Hùng đã ngồi đợi anh ta. Người thanh niên đến muộn, nhưng tự động trả tiền hai ly cà phê Rhum, rồi có vẻ áy náy vì sự hiện diện của tôi.

Đinh Hùng hỏi tôi:

"Toi đi với chúng moa không?"

Tôi hỏi đi đâu. Ông trả lời:

"Ăn thịt chó".

Tôi từ chối vì không thích ăn món nàỵ Ông thêm rằng chỗ này ngon lắm đừng sợ, nhưng tôi vẫn không đi. Ông xách cái cặp da lên tươi cười bắt tay tôi rồi ra khỏi Câu Lạc Bộ cùng người thanh niên.

Tháng 8.1969

(1) Đăng trên nhật báo Tự Do hồi do Tam Lang, Mặc Đỗ, Mặc Thu, Như Phong và Đinh Hùng chủ trương. Sau Nguyễn Đình Vượng in thành sách.

(2) Buổi trưa trong Bệnh Viện Bình Dân, Phan Lạc Phúc, Tiền Tuyến ngày 28 và 29.8.67.

(3) Toàn Quốc, dưới vĩ tuyến 17, có trên 700 tiệm cho mướn sách, ít nhất có 100 tiệm cho mướn cuốn Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu hay Người Đao Phủ Thành Đại La của Hoài Điệp Thứ Lang. Nếu như nhà nước biến 700 tiệm đó thành 700 chi thông tin văn nghệ, nghe nó còn mát ruột hơn. Cái lối gì lại đi mướn truyện.

< Được sửa bởi: souham lúc 4/5/2008 9:52:50 AM >

(trả lời với: lonton)
Bài thứ: 20
Trang:   [1] 2   phần sau >   >>
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Thơ >> THƠ ĐINH HÙNG Trang: [1] 2   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 Ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết




Login| khanhly.net| Diễn Đàn Chính| Bài hôm nay| Bài mới| Góc riêng| Thư riêng| Các thành viên| Tìm kiếm| Log Out


Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.4
Copyright © 2003 - 2006 KHANHLY.NET

0.238