Truyện Chúng Mình Còn nhớ những thư người trước gửi
Sàigòn – Đàlạt mới năm nào
Từng chiều thứ bảy anh mong đợi
Màu chữ xanh, yêu đến ngọt ngào
Hồn có nguyên trinh màu trắng cũ
Môi hồng vẫn thắm thuở ban đầu
Không dưng lòng rộn niềm ao-ước
Nhưng biết ai còn nhớ đến nhau
Hai cánh chuối khô em gửi đến
Tặng người đang học ở trong trường
Mở thư vừa thấy anh xao-xuyến
Tràn ngập hồn anh những mến thương
Lòng vẫn ngại ngần không dám ngỏ
Ai đi toan tính truyện vàng son
Em ơn chắc hẳn em không rõ
Người của ngày xưa lặng-lẽ buồn
Tình đời đen bạc biển dâu nhiều
Em có còn nguyên dán diễm kiều
Nét bút ngày xưa anh vẫn nhớ
Xa nhau để khổ… biết bao nhiêu
Lại nghe tin mới thêm xao xuyến
Lòng hỏi lòng hay mộng ảo huyền
Anh nguyện cầu thơ anh chẳng đến
Để nguyên vẹn mãi truyện thần tiên
Nhất Tuấn (Truyện Chúng Mình I. 1964) Truyện Chúng Mình Còn nhắc làm chi… đã tám năm
Anh ơi tình cũ tưởng phai dần
Sao ray rứt mãi nhau trên báo
Để đọc thư xong lại khóc thầm
Từ truyện chúng mình yêu đổ vỡ
Em thầm gọi kín lại thương đau
Mong gì một sớm mưa bay nữa
Đành ngậm ngùi quên giấc mộng đầu
Rồi ước vọng tàn theo xác lá
Mang theo hương phấn đóa hoa đời
Biết tình dang dở mà em vẫn
Ấp ủ trong tim bóng một người
Những tháng năm chờ xa vắng quá
Từ khi dang dở mộng ngày xanh
Em dù thể xác trao người khác
Nhưng cả hồn em vẫn của anh
Biết nói năng gì, là phận gái
Cau trầu thầy mẹ nhận người ta
Đành thôi không khóc làm sao được
Nước mắt cạn từ thuở cách xa
Anh nhé, đừng khơi những chuyện xưa
Để em sống nốt tháng năm thừa
Trong tình ân ái không hương vị
Em khổ một mình anh biết chưa
Kỷ niệm nếu còn trong dĩ vãng
Xin người chớ gợi lại niềm đau
Để em cam chịu cho tròn nghĩa
Truyện chúng mình thôi chờ kiếp sau
Rồi đây sương gió hoàng hôn phủ
Trả xác thân này lại cỏ cây
Nếu có linh hồn trong cõi chết
Mình tìm nhau lại để sum vầy
Nhất Tuấn (Truyện Chúng Mình III. những bài thơ của Ái Khanh. 1964)