< Login:: khanhly.net:: Góc riêng:: Thư riêng:: Ghi danh:: Các thành viên:: Tìm kiếm:: Log Out>

Thơ NHẤT TUẤN

 
Tham gia dưới tên: Guest
Cùng đọc bài với bạn: không
  In Ra
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Thơ >> Thơ NHẤT TUẤN Trang: [1] 2 3 4 5   phần sau >   >>
Tên login
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
Thơ NHẤT TUẤN - 6/18/2007 8:49:41 AM   
TieuMuoi


Thành viên đang: offline




Thi sĩ Nhất Tuấn
(Trung Tá Phạm Hậu)


TIỂU SỬ:

Thi sĩ Nhất Tuấn tên thật là Phạm Hậu.
Sinh trưởng tại Quần Phương Hạ, Hải Hậu, Nam Định.
Quê ngoại quê nội ở Ninh Bình. Di cư vào Nam năm 1954.

Trước 1975: quân nhân:

- 1953: Gia nhập trường Võ Bị địa phương Nam Định - Khóa Hạ Sĩ Quan.
- 1955: Gia nhập trường Võ Bị Quốc Gia Dalat, Khóa XII
- 1962: Quản Đốc Đài Phát Thanh Quân Đội Đông Hà và Phần Phát Thanh Quân Đội Huế
- 1966: Quản Đốc Đài Phát Thanh Nha Trang
- 1967: Giám đốc Nha Nghiên Cứu Kế Hoạch Bộ Thông Tin
- 1968: Quản Đốc Đài Phát Thanh Quân Đội Saigon
- 1970: Học lớp Chỉ Huy Tham Mưu Cao Cấp / Đại Học Quân Sự Dalat
- 1971: Giám Đốc Nha Vô Tuyến Truyền Thanh Saigon
- 1974: Tổng Giám Đốc VN Thông Tấn Xã
- 1975: Bộ Lao Động


Mũ đỏ , xanh, đen… đều đội hết
Làm tên lính giữ nước không xong
!”

Sau Tháng Tư Đen :

- B.S. Of Business Administration, City University , Seattle , 1981
- Công chức tiểu bang Washington , 1976-1994


TÁC PHẨM:

- Truyện Chúng Mình thơ (tự xuất bản) 3 tập (1959-1963)
- Toàn bộ thi phẩm TCM (5 tập), Khai Trí tái bản. Saigon 1964
- Đời Lính I, Đời Lính II (tập truyện), Khai Trí xuất bản. Saigon 1965
- Trên 50 bài thơ TCM đã phổ nhạc bởi nhiều nhạc sĩ (1959-2008)


Các websites liên hệ:

1- http://www.vietamericanvets.com/Page-PointOfView-requiescat_in_pace.htm
2- http://khanhly.net/phoxua/tm.asp?m=47408&mpage=1&key: (Thơ Nhất Tuấn; Đài Phát Thanh; Dạ Lan; Thơ & Nhạc)
3- http://www.hathaykhongbanghayhat.org/mode/1940
4- http://www.huongduongtxd.com



******************


BUỒN TRONG KỶ NIỆM
* thơ Nhất Tuấn
* Hoàng Oanh diễn ngâm



Chiều mưa đó tưởng không còn gặp lại
Lần cuối cùng hai đứa lặng nhìn nhau
Có bao giờ em hiểu được anh đâu
Tình ngang trái và những lời gian dối

Trong tay nhau nhiều lần anh tự hỏi
- Ái Khanh ơi ! Em còn nhớ chăng em
Bình minh hồng và những buổi chiều êm
Chuyện Chúng Mình với bao nhiêu kỷ niệm

Hoa không đợi mà tình cờ bướm đến
Mình yêu như chưa từng có bao giờ
Em về rồi anh ở lại bơ vơ
Và bỗng thấy muốn giận hờn mãi mãi

Chiều mưa đó tưởng không còn gặp lại
Nào ngờ đâu trên thành phố Cao Nguyên
Đang âm thầm đếm bước dưới trời đêm
Anh bỗng thấy dáng người xưa thấp thoáng

Mái tóc đó bồng bềnh che vầng trán
Nét môi cười và cặp mắt nai tơ
Anh tưởng mình như đang sống trong mơ
Và thầm hỏi hay chỉ là hư ảnh

Ai thoạt gặp đã vội vàng lẩn tránh
Trong mưa bay anh thờ thẫn ra về
Mimosa tràn ngập lối anh đi
Hoa hay chính mình đang tan nát?

Tết tha hương nhớ mùa xuân Đà Lạt
Lòng bâng khuâng thương người cũ năm nào
Tình tưởng phai theo ngàn cánh anh đào
Bỗng giây phút lại thắm hồng nỗi nhớ

Tiếng mưa như giọng ai hoài nức nở
Lần cuối cùng rồi mãi mãi và mãi mãi chia xa
Cho hồn anh nổi bão táp phong ba
Thương từng hạt mưa buồn trong kỷ niệm.



HOA HỌC TRÒ
thơ Nhất Tuấn

"Nàng rằng hoa rụng mình ơi !
Nhặt cho đầy giỏ rồi chơi vợ chồng"
Nguyễn Tố


Bây giờ còn nhớ hay không
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ em rủ anh ra
Bảo mình nhặt phượng về nhà chơi chung.

Bây giờ còn nhớ hay không
Anh đem cánh phượng bôi hồng má em
- "Để cho em đẹp như Tiên !"
Em không chịu, sợ phải lên trên trời

- "Lên trời hai đứa đôi nơi
Thôi em chỉ muốn là người trần gian"
Hôm nay phượng nở huy hoàng
Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau

Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ
Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa
Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng

Bây giờ còn nhớ hay không
Đến người em nhận làm chồng ? Mà thôi.



HOA HỌC TRÒ
* Anh Bằng phổ thơ Nhất Tuấn
* Hương Lan - Tuấn Vũ hát:



Bây giờ còn nhớ hay không?
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ anh rủ em ra
Bảo nhặt hoa phượng về nhà chơi chung

Bây giờ còn nhớ hay không?
Bây giờ còn nhớ hay không?

Bây giờ còn nhớ hay không?
Anh đem cánh phượng tô hồng má em
Để cho em đẹp như tiên
Nhưng em không chịu
Sợ phải lên trên trời

Sợ phải lên, sợ phải lên trên trời
Sợ phải lên, sợ phải lên trên trời

Lên trời hai đứa hai nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian
Hôm nay phượng nở huy hoàng
Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau

Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm anh em biết tìm đâu bây giờ
Bây giờ tìm kiếm em đâu?
Bây giờ thì mãi xa nhau...

*Theo nhà thơ Nhất Tuấn:
Bài "Hoa Học Trò" người phổ nhạc đầu tiên là nhạc sĩ Hoàng Lan,
giáo sư âm nhạc ở trường Pétrus Ký, năm 1969.
Hai người sau là Nhạc sĩ Anh Bằng phổ năm 1973 (căn cứ vào bản nhạc đăng trên PX)
và Trần Thiện Thanh cũng có phổ nhạc bài này, năm nào thì không biết.



XIN TRẢ LẠI EM
thơ Nhất Tuấn

Anh xin trả lại em
Những thư yêu ngày trước
Năm trăm lá còn nguyên
Cho đúng lời giao ước

Anh xin trả lại em
Tập khăn yêu xanh đỏ
Cuốn lưu bút bìa đen
Và đôi vòng tay nhỏ

Anh xin trả lại em
Cặp gối hồng em tặng
Bây giờ đi ở riêng
Chắc hẳn em cần lắm

Anh xin trả lại em
Những lời cùng khấn nguyện
Ngày ấy chắc em quên
Nên vội vàng thề hẹn

Anh xin trả lại em
Những môi cười sóng mắt
Những kỷ niệm êm đềm
Khi mình thương nhau nhất

Còn một trái tim yêu
Trọn đời anh giữ lại
Trọn đời anh mang theo
Cho đẹp tình thơ dại


XIN TRẢ LẠI EM
* Hoàng Lang phổ thơ Nhất Tuấn
* Hoàng Oanh hát



Anh xin trả lại em
Những thư yêu ngày trước
Năm trăm lá còn nguyên
Cho đúng lời giao ước
Anh xin trả lại em
Tập khăn yêu xanh đỏ
Cuốn lưu bút bìa đen
Và đôi vòng tay nhỏ
Anh xin trả lại em
Cặp gối hồng em tặng
Bây giờ đi ở riêng
Chắc hẳn em cần lắm
Anh xin trả lại em
Những lời cùng khấn nguyện
Ngày ấy chắc em quên
Nên vội vàng thề hẹn
Anh xin trả lại em
Những môi cười sóng mắt
Những kỷ niệm êm đềm
Khi mình thương nhau nhất
Còn một trái tim yêu
Trọn đời anh giữ lại
Trọn đời anh mang theo
Cho đẹp tình thơ dại



"TRẪM" NHỚ ÁI KHANH KHÔNG
thơ Nhất Tuấn

Chỉ tại anh, nên hôm qua về trễ
Cứ “phim hay, tài tử trứ danh hoài
Anh quảng cáo và ‘tô mầu’ giỏi thế”
Hỏi ai còn nỡ khất hẹn ngày mai

Chỉ tại anh nên trờì thu đổi gió
Mimosa … phủ kín mặt đường khuya
Vương đầy tóc em bắt đền anh đó
Gỡ dùm đi đứng cười mãi... ô kìa

Chỉ tại anh, em về nhà không ngủ
Trằn trọc hoài, thao thức suốt một đêm
Và bỗng thấy hình như là thoáng nhớ
Đến một người không biết lạ hay quen

Chỉ tại anh nên hôm nay dậy muộn
Sáng thứ hai bỏ mất một giờ đầu
Bốn consigne (cô giáo già ác gớm
Còn bắt em chép phạt mấy trăm câu!)

Ngày thứ tám, em vào ngồi chép phạt
Mấy trăm câu mà viết mãi không xong
Bà giám thị cầm giấy xem chỉ thấy
Chúa nhật này “Trẫm”… nhớ… Ái khanh không
(Truyện Chúng Mình II. 1964)


CHỦ NHẬT NÀY TRẪM NHỚ ÁI KHANH KHÔNG?
* thơ Nhất Tuấn * nhạc Trần Thiện Thanh
* Nhật Trường - Mỹ Lan hát



Chỉ tại anh, nên hôm qua về trễ
Cứ “phim hay, tài tử trứ danh hoài
Anh quảng cáo và tô mầu giỏi thế”
Hỏi ai còn đành khất hẹn ngày mai

Chỉ tại anh nên trời thu đổi gió
Mimosa phủ kín mặt đường khuya
Vương đầy tóc em bắt đền anh đó
Gỡ dùm đi đứng cười mãi ô kìa

Chỉ tại anh nên hôm nay dậy muộn
Sáng thứ hai bỏ mất một giờ đầu
Bốn “con sin”
(cô giáo già ác gớm
Còn bắt em chép phạt mấy trăm câu!)

Ngày thứ tám, em vào ngồi chép phạt
Mấy trăm câu mà viết mãi không xong
Ông giám thị cầm giấy xem chỉ thấy
Chúa nhật này trẫm nhớ Ái Khanh không?

Chúa nhật này anh có nhớ em không?
Chúa nhật này trẫm nhớ Ái Khanh không?


*Theo nhà thơ Nhất Tuấn:
Bài “Chủ Nhật Này Trẫm Nhớ Ái Khanh không”.
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang phổ nhạc khoảng năm 60/62.
Và sau này Trần Thiện Thanh cũng phổ nhạc bài này
vào năm nào cũng không biết.*


*HV xin phép TieuMuoi, để chưng thêm chân dung thi sĩ Nhất Tuấn và Tiểu Sử vào trang này. Đa tạ thi sĩ đã gửi cho tài liệu trên.


< Được sửa bởi: hodinhvu lúc 8/9/2009 7:20:28 PM >
Bài thứ: 1
Thơ NHẤT TUẤN - 6/18/2007 11:07:38 PM   
TieuMuoi


Thành viên đang: offline

CẦU NGUYỆN
* thơ Nhất Tuấn

Con quỳ lạy chúa trên trời
Để cho con thấy được người con yêu
Đời con đau khổ đã nhiều
Kể từ thơ dại đủ điều đắng cay
Số nghèo hai chục năm nay
Xây bao nhiêu mộng trắng tay vẫn nghèo
Mối tình đầu trót bọt bèo
Vì người ta thích chạy theo bạc tiền
Âm thầm trong mối tình điên
Cầm bằng Chúa định nhân duyên bẽ bàng
Bây giờ con đã gặp nàng
Không giàu, không đẹp, không màng lợi danh.
Chúng con hai mái đầu xanh
Chấp tay khấn nguyện trung thành với nhau.
Thề rằng sóng gió biển dâu,
Đã yêu… trước cũng như sau… giữ lời

Người ta lại bỏ con rồi,
Con quỳ lạy Chúa trên trời thương con


CON QUỲ LẠY CHÚA TRÊN TRỜI
* Phạm Duy phổ thơ Nhất Tuấn
* Khánh Ly - Elvis Phương hát



Con quỳ lạy Chúa trên trời,
sao cho con lấy được người con yêu.
Đời con đau khổ đã nhiều,
từ khi thơ dại đủ điều đắng cay.
Số nghèo hai chục năm nay,
xây bao nhiêu mộng trắng tay vẫn nghèo.

Chúa ơi! Chúa ơi!

Mối tình đầu trót bọt bèo
vì người ta đã chạy theo bạc tiền.
Âm thầm ôm mối tình điên.
Cầm bằng Chúa định nhân duyên bẽ bàng.

Chúa ơi! Chúa ơi!

Con quỳ lạy Chúa trên trời,
sao cho con lấy được người con thương.
Bây giờ con đã gặp nàng,
không giầu, không đẹp, không màng lợi danh.
Chúng con hai mái đầu xanh,
chấp tay khấn nguyện trung thành với nhau.

Chúa ơi!

Thề rằng sóng gió biển dâu,
đã yêu trước cũng như sau giữ lời.

(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 2
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 9/13/2007 2:07:38 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline


Truyện Chúng Mình - Thơ Nhất Tuấn

Hoa Lòng

Em bảo kiếm hoa rơi để ép
Sau đem về tặng em yêu
Anh trả lời rằng anh chả biết
Vì hoa nhiều kể biết bao nhiêu

Màu trắng hoa hường hay ngọc lan
Hay màu tươi thắm của hoa soan
Vông vang vàng nhạt, hay thiên lý
Màu tím hoa sim sắc chóng tàn

Hay màu hoa máu của ti-gôn
Dáng vỡ trong như những mảnh tim
Tặng em biết tặng hoa nào nhỉ
Biết ép hoa nào hợp ý em

Hai đóa hoa tươi đẹp nắng trời
Sao đem ngắt một hỡi em tôi
Chúng đang mơn mởn đua hương sắc
Và cũng như người có lứa đôi

Lòng người nghệ sĩ giàu thương cảm
Nhìn cánh hoa đời dậy mến thương
Em ơi ai nỡ đang tay ngắt
Để cụm hoa kia phải rũ buồn

Vì thế nên anh đành trái ý
Không tìm hoa ép tặng em yêu
Nhưng mà bù lại anh chăm-chỉ
Nắn nót từng đêm viết rõ nhiều

Là những bài thơ đấy nhớ không
Hoa nào sánh được với hoa lòng
Ðọc xong em có hồng đôi má
Và mộng cùng anh kết vợ chồng
1955

(Truyện Chúng Mình I. 1964)



Kỷ Niệm Buồn

Chúa-nhật tuần nào anh cũng đợi
Âm-thầm như những tháng năm dài
Chờ em nhiều lúc anh thầm hỏi
Mình đứng hoài công để đón ai ?

Ngày trước yêu vì…. duyên số định
Cho nên ngang trái vẫn thương nhau
Bởi say mê quá em liều-lĩnh
Ai biết yêu rồi… sẽ khổ đâu !

Từng chiều chúa-nhật dặn nhau chờ
Chỗ hẹn, người ta… đứng ngẩn ngơ
Hồi hộp đón nghe từng tiếng máy
Nắng hồng làm thắm má ngây thơ

Hai đứa sánh vai đi bẽn lẽn
Người xoăn tay, kẻ cắn khăn thêu
Sợ thiên hạ thấy nên thèn thẹn
Ngớ ngẩn làm sao lúc mới yêu

Nhớ những ngày vui xem chiếu bóng
Họ thì mê mải với phim hay
Chúng mình mắt khẽ nhìn nhau trộm
Rồi đánh liều tay đan lấy tay

Khung cảnh thần tiên anh nhớ mãi
Chiều mưa hai đứa rủ đi xa
Đến gian phố nhỏ dìu nhau lại
Trời đất này riêng một chúng ta

Hoa bướm ngày xưa vỡ mộng rồi
Lòng anh mãi mãi vẫn đơn côi
Những chiều chúa chật em không đến
Lạc-lõng mình anh bốn hướng trời

Hờn giận mà chi Anh biết lắm
Yêu cuồng dại chỉ để mau quên
Hôm nay chép nốt bài thơ cuối
Như kỷ-niệm-buồn gửi tặng em

(Truyện Chúng Mình I. 1964)



Bài Thơ Cuối

Anh bỏ ra đi tận cuối trời
Vui cùng sóng biển giữa trùng khơi
Một quên hết những ân tình cũ
Tôi đọc thư xong chỉ mỉm cười
Xin chúc cho anh ước nguyện tròn
Cuộc tình hư ảo, có mà không
Hết còn là của đời nhau nữa
Thôi thế thì thôi, thế cũng xong
Ðêm cuối cùng mình nhảy với nhau
Tiếng cười vui xé tiếng lòng đau
Tưởng tình theo sóng trôi ra biển
Sóng dội về tim lớp lớp sầu
Ðôi lúc bâng khuâng chuyện hẹn thề
Nhưng thôi, nhắc lại để ai nghe
Gió khuya xô lá trên sân vắng
Ngỡ bước chân quen bỗng trở về
Viết một Bài Thơ Cuối gởi ai
Tai sao tôi cứ hỏi tôi hoài
Em, Anh, Ai ...đắn đo từng chữ
Ðêm lạnh nhiều đêm lạnh, rất dài.



Lỡ một mùa thi

Tặng những người lỡ một mùa thi, nhưng không lỡ một mùa hoa

Suốt năm ấy hai đứa mình yêu nhau
Xé vở học viết thư tình tâm sự
Bài không xem, khi yêu ai cần nữa
Cửa Thiên Ðàng mở rộng đón hai ta
Hồn lâng lâng nghe tấu nhạc tình ca
Hoa gặp bướm lần đầu tiên say đắm
Nên dẫu bảo ái tình là trái cấm
Thì chúng mình vẫn hái thản nhiên ăn
Từng kề môi, áp má biết bao lần
Vẫn thiếu thốn như linh hồn cô độc
Yêu như thế hỏi còn ai thèm học
Em mãi mê định nghĩa chữ yêu đương
Định viết bài thơ âu yếm lên tường
Ðan hai chữ (tên nhau) đầy sách vở
Không lo lắng không phút giây buồn khổ
Và thời gian ngắn ngủi biết bao nhiêu
Ai bảo tình yêu như sớm nắng mưa chiều
Chúng mình chỉ thấy danh-từ “chung thủy”
Vả chăng yêu nhau thì ai còn suy nghĩ
Phí thời gian đi tính toán điên rồ.

Rồi phượng về mùa thi lại bất ngờ
Nhưng hai đứa nghe tin không sửng sốt
Lẽ dĩ nhiên bài thi không điểm tốt
Và tên người bị trượt lúc thi xong
Có chúng mình (nhưng cũng chả thèm trông)
Và thầm nhủ kể gì tên trên bảng
Miễn hai đứa vẫn thương yêu nồng thắm
Và tên còn khắc đậm ở trong tim
Thì ngàn năm nhớ mãi chuyện thần tiên
Và đẹp mãi tình xanh thời trẻ dại .

(Truyện Chúng Mình II. 1964)



Tóc Rối

Tóc mây Hà Nội năm nào
Em đem từng sợi buộc vào đời anh
Bây giờ tóc bạc, tóc xanh
Tình xưa anh vẫn quẩn quanh tìm hoài

Dịu dàng đầu ngả bờ vai
Rất âm thầm tiếng thở dài thân quen
Kể từ ngày tháng không tên
Xin thôi nhớ mãi mãi đêm cuối cùng
Ôm anh mắt lệ rưng rưng
Dẫu xa nhau ....nhớ, xin đừng quên nhau

Bốn mươi năm, cuộc tình sầu
Bốn mươi năm, mối duyên đầu khó quên
Vẫn bờ tóc rối nhung êm
Mỗi lời yêu, mỗi lời thêm ngập ngừng
Môi ai lay động khẽ rung
Tình như tóc rối, xin đừng gỡ ra.


Cánh Lá Phong

Em viết gì trên cánh lá phong
Tình ta như biển rông mênh mông
Bao nhiêu năm với ân tình đó
Hứa với nhau rồi, có nhớ không

Dù chẳng bao giờ muốn nhớ đâu
Một năm có đủ bốn mùa đau
Ðêm đêm hỏi mãi người trong mộng
Ðến kiếp nào ta mới của nhau

Có giữa tình xa nốt nhạc buồn
Mỗi phần đời rất đỗi cô đơn
Cuối thu lá chết sao nhiều quá
Lạc giữa cuồng phong khắp ngả đường

Trên lá khô em viết những gì
Tình theo đời lá cũng bay đi
Ðàn khuya thổn thức nhiều đêm vắng
Thương lệ rơi thầm phút biệt ly

Chỉ của nhau thôi: Truyện Chúng Mình
Như tia nắng sớm thật mong manh
Sưởi hồn anh một trời băng gía
Thơ, nhạc và em, em của anh.


Ngộ

Tặng chú tiểu Lan của ...

Em đóng cửa trái tim
Thi Cử Nhân Khoa Học
Rồi một chiều không tên
Xin ... qui y xuống tóc

Đêm từng đêm nguyện cầu
Ơn riêng ban người đó
Còn mình muôn kiếp sau
Thề sẽ không yêu nữa

Thật giản dị quá chừng
Trái tim cửa khóa chặt
Tình khó len vào đây
Mặc bốn mùa đổi thay
Giam mình trong Thiền Viện
Xin làm một bóng mây


(28 năm sau ... )

Hôm nay em ngộ rồi !
Phật dậy :
- Con yêu được
Hãy yêu thương muôn loài
Cứ yêu người ngày trước

- Anh thấy không ?
Tu, không tu chẳng sao
Tình đôi ta bất diệt
Chúng ta làcủa nhau
Tới ... " a tăng tỳ kiếp "

(Truyện Chúng Mình )


Cánh Immortel Cuối Cùng

Hôm xưa đi chơi hồ Than Thở
Em ngắt bên đường một đóa hoa
Rồi chạy đến anh cười hớn hở
Đây hoa bất tử như tình ta.

Hoa ấy màu vàng chen sắc máu
(Màu vàng tâm sự kẻ yêu nhau
Là âu yếm với tình đôn hậu)
Êm đẹp bao nhiêu giấc mộng đầu.

Quả thực cũng như tên bất tử
Bông hoa nho nhỏ của người thơ
Anh đem về để trong phòng ngủ
Tươi mãi không tàn, có lạ chưa.

Từ dạo sân nhà em đỏ pháo
Em cùng người ấy sống yên bình
Đêm đêm úp mặt vào tay bảo
Nào có ra chi… truyện chúng mình.

Trái với tên hoa là bất tử
Hoa dần héo rũ sắc tàn phai
Cánh rơi tan nát như tâm sự
Như tiếng lòng anh khẽ thở dài .

Rồi đến chiều nay cánh cuối cùng
Trời dâng lệ xuống khóc rưng-rưng
Hoa ơi đừng giống tình ta nhé
Ta vẫn cầu mong được thủy-chung.

Anh quên màu đỏ trong hoa đó
Màu đỏ là màu của biệt-ly
Và của bao nhiêu sầu hận tủi
Giờ đây còn biết nói năng chi.

Cánh hoa bất tử rơi lần chót
Tàn nhẫn như người rũ áo đi.
(Truyện Chúng Mình I. 1964)



Dỗ Người Thi Trượt

Thôi em đừng khóc nữa
Ba năm thi trượt liền
Qua 6 kỳ không đậu
Chỉ là chuyện tất nhiên

Anh đã bảo em rằng
Học tài mà thi phận
Mới trượt có...3 năm
Vội gì sớm uất hận

Em dọa sẽ đi tu
Thôi chẳng thèm học nữa
Thề ăn chơi lu bù
Và đốt hết sách vở

Hay đi làm lấy tiền
Tha hồ mà chưng diện
Anh bảo em là điên
Nên mới nghĩ lắm chuyện

Ðừng khóc nữa nghe em
Kẻo anh lau nước mắt
Khiến đôi má lem nhem
Làm xấu cả khuôn mặt

Anh nói anh thương rồi
Lặng yên nghe anh kể
Bây giờ em hãy cười
Và nhớ đừng khóc nhé

Anh kể anh sẽ làm
Chánh chủ khảo ..oai thật
Rồi anh sẽ ăn gian
Cho em nhiều điểm nhất

Hay anh làm giáo sư
Môn Toán và Lý Hóa
Mà em thi ban B
Thì chắc đậu ưu quá

Riêng có kỳ II này
Tại vì em lỡ trượt
Thì anh sẽ xin ngay
Mở kỳ ....III thi vớt

Nếu mà anh có quyền
Anh làm như thế đó
Tay đan tay lặng yên
Em ngồi nghe anh dỗ
...
Ôi câu chuyện thần tiên
Của những ngày bé nhỏ



Lá thư không gửi

Từ độ xa em thư không bao giờ gửi nữa
Anh vui đời sương gió
Nuốt hận thù trong lòng súng hờn căm
Đêm ngày say máu giặc
Nhọc nhằn gian khổ đã mười năm

Khăn em trao từ độ lên đường
Trải bao dãi nắng dầm sương vẫn còn
Hết Ninh Bắc công đồn
Qua thượng Lào Sầm Nứa
Từng vùng bom rơi đạn nổ
Điện Biên Phủ anh gian khổ từng giờ
Mơ ngày chiến thắng dựng cờ
Anh về quê cũ em chờ đợi anh
Đôi lúc hành quân qua đèo
Nhìn mây đầu núi, lòng tương tư về
Sầu dưng vời vợi
Không biết quê người em gái
Có gì đổi thay
Những đêm mưa bay bay
Nằm nghe gió về rung lá chết
Nhớ thương sao mà da diết
Sầu núp mặt bàn tay
Anh về mong gặp người em gái
Biết nói làm sao khỏi nghẹn lời
Từng chiều xôn xao nhớ
Từng chiều nao nao buồn
Những mộng đêm đêm đầu gối súng
Những vần thơ yêu nóng bỏng
Viết trong chiến dịch mùa Đông
Bao nhiêu là nhớ là mong
Bao nhiêu là đợi là trông là chờ

Nhưng anh nào có đâu ngờ
Lệnh Đảng về giải phóng
Gia đình em bị qui phản động !
Vì năm mẫu ruộng ngày xưa
Cưới em không được nữa
Bây giờ ai đợi ai chờ ai đây ?
Sầu dưng lệ đẫm bàn tay
Thư không gửi nữa từ ngày xa nhau ...

nhất tuấn


_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 3
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/17/2008 12:16:46 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Niềm Tin


Lại một Noël nữa
Mấy mùa Giáng sinh rồi
Anh ở đồn biên giới
Thương về một khung trời.

Chắc Đàlạt vui lắm
Mimosa... nở vàng
Anh đào khoe sắc thắm
Hương ngào ngạt không gian.

Mấy mùa Giáng sinh trước
Chỗ hẹn anh chờ hoài
Lần này không về được
Hồi hộp đợi tin ai.

Em biết chăng đời lính
Nắng sớm với sương chiều
Gió rừng rồi... mưa núi
Đã làm anh vui nhiều.

Ở đây anh chờ sẵn
Đón thánh lễ truyền thanh
Xin Chúa ban ơn xuống
Cho em và cho anh.

Cùng cầu cho thế giới
Cho nhân loại hoà bình
Cho đôi ta gặp lại
Trong một mùa Giáng sinh.



Niềm Tin

Anh Linh phổ nhạc - Khánh Ly hát




* Theo nhà thơ Nhất Tuấn:
Bài Niềm Tin là của Anh Linh phổ nhạc bài thơ của Nhất Tuấn
chứ không phải ANH BẰNG.

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 4
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/17/2008 12:21:31 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Hoa Học Trò



"Nàng rằng hoa rụng mình ơi !
Nhặt cho đầy giỏ rồi chơi vợ chồng"
Nguyễn Tố




Bây giờ còn nhớ hay không
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ em rủ anh ra
Bảo mình nhặt phượng về nhà chơi chung.

Bây giờ còn nhớ hay không
Anh đem cánh phượng bôi hồng má em
- "Để cho em đẹp như Tiên !"
Em không chịu, sợ phải lên trên trời

- "Lên trời hai đứa đôi nơi
Thôi em chỉ muốn là người trần gian"
Hôm nay phượng nở huy hoàng
Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau

Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ
Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa
Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng

Bây giờ còn nhớ hay không
Đến người em nhận làm chồng ? Mà thôi.



Hoa Học Trò

Anh Bằng phổ nhạc - Hoàng Oanh và Nhật Trường hát


(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 5
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/19/2008 3:00:12 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Mimosa Thôi Nở



Noël xưa anh nhớ
Khi hãy còn yêu nhau
Nhà thờ nơi cuối phố
Thấp thoáng sau ngàn dâu
Anh chờ em đi lễ
Chung dâng lời nguyện cầu
Mimosa... bừng nở
Đẹp như tình ban đầu
Đàlạt mờ trăng lạnh
Đường về ta bước mau

Rồi anh hỏi khẽ em
Đã xin gì với Chúa
Trong đêm lễ Noël
Em lắc đầu chả nhớ
Nhưng hồng lên đôi má
Nắm tay anh đợi chờ
Trông em sao xinh quá
Và ngoan như nàng thơ

Mới bốn mùa thu qua
Mimosa vẫn nở
Sao mối tình đôi ta
Ai làm cho dang dở

Đêm nay Noël đây
Chuông nhà thờ khắc khoải
Gió đồi lang thang bay
Mưa buồn giăng ngõ tối


Anh quỳ bên tượng Chúa
Cúi đầu chắp hai tay
Lạy Chúa con chờ đợi
Người ngày xưa về đây
Nhưng em không về nữa
Đường khuya mưa bay bay
Mimosa thôi nở
Trong hồn anh đêm nay


(Trong tập thơ Truyện Chúng Mình, chữ Noel được in với hai dấu chấm trên chữ e. Vì không có bộ gõ tiếng Pháp nên tôi đành gõ chữ Noel như trên.)



Mimosa Thôi Nở

Đan Thọ phổ nhạc - Duy Quang hát


(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 6
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/19/2008 5:54:58 AM   
minhngoc

 

Thành viên đang: offline

Nếu dùng Windows, có thể làm theo cách sau:
Start > All Programs > Accessories > System Tools > Character Map

khi có Character Map, có thể Select xong Copy, chẳng hạn như
ë ï ç î û

_____________________________

Xin người Mang Thập Giá,
người Dựa Gốc Bồ Đề,
hãy cứu người Sa Ngã:
kiếp nào cũng đắm mê

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 7
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/19/2008 7:00:44 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Cám ơn anh Minh Ngọc nhiều. Bây giờ tôi mới học được chiêu này. Vậy mà tôi cứ tưởng phải có bộ gõ riêng mới gõ được những ký hiệu hoặc những chữ đặc biệt. Bài thơ trên tôi đã sửa lại.

(trả lời với: minhngoc)
Bài thứ: 8
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/19/2008 9:10:38 AM   
TieuMuoi


Thành viên đang: offline

Vậy mà tôi cứ tưởng phải có bộ gõ riêng mới gõ được những ký hiệu hoặc những chữ đặc biệt.


Hồ huynh thân mến

Về việc gõ các ký hiệu đặc biệt trong các ngôn ngữ sử dụng bảng chữ cái Latin thì chúng ta có thể dùng chiêu «Insert Symbol» trong MS WORD. Tất nhiên là chúng ta phải soạn thảo / đánh máy bài viết với MS Word.

(Alt + I) rồi ấn phím S, hiện ra bảng Symbol.
Trong ô Font, ta chọn (Normal Text).
Kéo scroll bar để tìm ký hiệu mình cần.
Đánh dấu và click nút Insert.

Đối với các ngôn ngữ như Hán, Nhật, Hàn (và nhiều ngôn ngữ không dùng bảng chữ cái Latin) thì trong ô Font chúng ta chọn Arial Unicode MS (tất nhiên là máy đã cài sẵn font này).
Trong ô subset chúng ta sẽ dò tìm loại ký hiệu (thượng vàng hạ cám đều có đủ).
Sau đó vẫn là chọn và click nút Insert.

Đối với tiếng Đức chẳng hạn, muốn gõ dấu Umlaut (tức dấu biến âm 2 chấm ở trên 3 nguyên âm A O U) thì khỏi cần dùng bảng Symbol, mà dùng lệnh tắt sau đây:

(Shift+Ctrl) + :
rồi gõ a (hoặc o hay u)
sẽ được ä (hoặc ö hay ü )

gõ A (hoặc O hay U)
sẽ được Ä (hoặc Ö hay Ü )

Về chuyển đổi giữa ä ö ü và Ä Ö Ü thì dùng (Shift+F3).

Cũng theo cách này ta gõ được ï và ë trong tiếng Pháp.

Còn phụ âm ß (Eszet) của tiếng Đức thì dùng lệnh sau:

(Shift+Ctrl) + & rồi ấn phím S

Theo luật chính tả mới của Đức thì ß bị thay bằng ss. Nên việc gõ ß có thể không cần thiết, nhưng khi có nhu cầu gõ các văn bản cũ thì ta vẫn phải gõ nó.


TM có vào xem trang web VuHoangChuong rồi. Phần mục lục bài dịch tiếng Đức bị gõ sai chính tả một số từ. Nhiều danh từ tiếng Đức bị viết thường. Theo qui tắc thì tất cả danh từ tiếng Đức (không phân biệt chung hay riêng) đều phải viết hoa hết.

_____

Phần viết này xin tạm để đây. Xin Admin dọn dẹp nó về chỗ nào đó thích hợp trong PX. Đa tạ.

< Được sửa bởi: TieuMuoi lúc 1/19/2008 9:42:29 AM >

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 9
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/21/2008 1:48:53 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Hôm nay rảnh rỗi, chạy một vòng net, thấy nhiều nơi đăng thơ của Nhất Tuấn bị sai quá. Sai trầm trọng nhất là bài Hoa Học Trò, tựa bị ghi sai mà nội dung cũng sai và thiếu nhiều. Có sẵn hai tập thơ Truyện Chúng Mình của Nhất Tuấn tôi scan bài Hoa Học Trò đăng hình lên trang này, để "minh oan" cho bài thơ.





(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 10
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/21/2008 1:59:16 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Bản nhạc Hoa Học Trò được phổ từ bài thơ cùng tên của Nhất Tuấn, tên người phổ nhạc cũng bị ghi lộn tùng phèo. Nơi thì ghi là Trần Thiện Thanh, nơi ghi là Lê Dinh. Ông Lê Dinh trong một bài viết về cố nhạc sĩ Hoàng Lang thì cho là Hoàng Lang phổ nhạc.
Tờ nhạc do Minh Phát phát hành in tên nhạc sĩ là Anh Bằng. Không biết chuyện "behind the scene" của các nhạc sĩ như thế nào, nhưng nếu nhà phát hành in tên Anh Bằng thì họ chỉ trả tiền bản quyền cho ông Anh Bằng mà thôi. Bởi vậy mình cũng chỉ biết là Anh Bằng phổ nhạc bài thơ Hoa Học Trò.






(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 11
thơ tiếng Đức - 1/21/2008 3:09:03 AM   
minhngoc

 

Thành viên đang: offline

xin xóa giùm bài này... đã mang qua chỗ đúng cuả nó

< Được sửa bởi: minhngoc lúc 1/21/2008 4:07:48 AM >


_____________________________

Xin người Mang Thập Giá,
người Dựa Gốc Bồ Đề,
hãy cứu người Sa Ngã:
kiếp nào cũng đắm mê

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 12
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/21/2008 6:27:03 AM   
TieuMuoi


Thành viên đang: offline

Sai trầm trọng nhất là bài Hoa Học Trò, tựa bị ghi sai mà nội dung cũng sai và thiếu nhiều.


Đa tạ Hồ huynh đã sửa lại bài Hoa Học Trò.

Nhất Tuấn nếu lạc bước qua Phố Xưa chắc cảm động lắm vì Hồ huynh giữ gìn cẩn thận con tinh thần của thi sĩ như vậy. Có lẽ Nhất Tuấn phải cảm khái thốt lời rằng:

Con quỳ lạy tạ đất trời
Đã sai Đình Vũ giữ lời thơ con.

Bài HoaHocTro này TM copy lại trên mạng, nên sai theo cái sai chung của thiên hạ. Bài đăng lâu rồi nên hết hạn để sửa lại. Thôi thì TM sẽ dặn dò MaiAnh, nếu vào trang Nhất Tuấn đọc thơ thì đừng nhìn lên Cái-Của-TM mà hãy nhìn xuống Cái-Của-Hồ-Huynh. Cái-Của-TM không bảo đảm. Cái-Của-Hồ-Huynh tuy cũ, vàng vọt, nhưng hoàn toàn bảo đảm.

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 13
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/21/2008 11:36:38 PM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Hahahaha, Tiểu Muội ơi là Tiểu Muội.
Mai Anh mà đọc "cái của TM" rồi "cái của Hồ Huynh" bảo đảm nhức đầu cả tuần.

(trả lời với: TieuMuoi)
Bài thứ: 14
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 1/22/2008 11:00:40 AM   
Mai Anh

 

Thành viên đang: offline

Cái của... Muội, Cái của... Hồ Huynh, viết bình thường thôi, Tiểu Muội thì tô đen, anh Vũ thì cho vô ngoặc. Mai Anh nhức đầu rồi đó.
Tết nhất tới rồi, đùa một chút cho vui. Mai Anh thích bài thơ Niềm Tin và cả bài hát nữa. Lại một người lính nữa làm thơ, vậy mà thơ thật tình, thật nồng nàn.
Có một lần Mai Anh đọc đâu đó trên net nhớ không rõ, Nhất Tuấn tên thật là Phạm Hậu?? Cũng là Trung Tá quân lực VNCH? Không biết có đúng không? Anh Vũ hay Tiểu Muội có thông tin gì về nhà thơ này kể cho cả phố nghe với.

_____________________________

Ném chút hồn vào cỏ xanh
Để cho cát bụi nhân tình nở hoa.


(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 15
Truyện Chúng Mình - Nhất Tuấn - 4/11/2008 1:47:13 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline






Truyện Chúng Mình

Còn nhớ những thư người trước gửi
Sàigòn – Đàlạt mới năm nào
Từng chiều thứ bảy anh mong đợi
Màu chữ xanh, yêu đến ngọt ngào

Hồn có nguyên trinh màu trắng cũ
Môi hồng vẫn thắm thuở ban đầu
Không dưng lòng rộn niềm ao-ước
Nhưng biết ai còn nhớ đến nhau

Hai cánh chuối khô em gửi đến
Tặng người đang học ở trong trường
Mở thư vừa thấy anh xao-xuyến
Tràn ngập hồn anh những mến thương

Lòng vẫn ngại ngần không dám ngỏ
Ai đi toan tính truyện vàng son
Em ơn chắc hẳn em không rõ
Người của ngày xưa lặng-lẽ buồn

Tình đời đen bạc biển dâu nhiều
Em có còn nguyên dán diễm kiều
Nét bút ngày xưa anh vẫn nhớ
Xa nhau để khổ… biết bao nhiêu

Lại nghe tin mới thêm xao xuyến
Lòng hỏi lòng hay mộng ảo huyền
Anh nguyện cầu thơ anh chẳng đến
Để nguyên vẹn mãi truyện thần tiên

Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình I. 1964)


Truyện Chúng Mình

Còn nhắc làm chi… đã tám năm
Anh ơi tình cũ tưởng phai dần
Sao ray rứt mãi nhau trên báo
Để đọc thư xong lại khóc thầm

Từ truyện chúng mình yêu đổ vỡ
Em thầm gọi kín lại thương đau
Mong gì một sớm mưa bay nữa
Đành ngậm ngùi quên giấc mộng đầu

Rồi ước vọng tàn theo xác lá
Mang theo hương phấn đóa hoa đời
Biết tình dang dở mà em vẫn
Ấp ủ trong tim bóng một người

Những tháng năm chờ xa vắng quá
Từ khi dang dở mộng ngày xanh
Em dù thể xác trao người khác
Nhưng cả hồn em vẫn của anh

Biết nói năng gì, là phận gái
Cau trầu thầy mẹ nhận người ta
Đành thôi không khóc làm sao được
Nước mắt cạn từ thuở cách xa

Anh nhé, đừng khơi những chuyện xưa
Để em sống nốt tháng năm thừa
Trong tình ân ái không hương vị
Em khổ một mình anh biết chưa

Kỷ niệm nếu còn trong dĩ vãng
Xin người chớ gợi lại niềm đau
Để em cam chịu cho tròn nghĩa
Truyện chúng mình thôi chờ kiếp sau

Rồi đây sương gió hoàng hôn phủ
Trả xác thân này lại cỏ cây
Nếu có linh hồn trong cõi chết
Mình tìm nhau lại để sum vầy

Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình III. những bài thơ của Ái Khanh. 1964)


_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: Mai Anh)
Bài thứ: 16
RE: Truyện Chúng Mình - Nhất Tuấn - 4/11/2008 1:53:11 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline




Niềm Tin

Lại một Noël nữa
Mấy mùa Giáng sinh rồi
Anh ở đồn biên giới
Thương về một khung trời

Chắc Đàlạt vui lắm
Mimosa… nở vàng
Anh đào khoe sắc thắm
Hương ngào ngạt không gian

Mấy mùa giáng sinh trước
Chỗ hẹn anh chờ hoài
Lần này không về được
Hồi hộp đợi tin ai

Em biết chăng đời lính
Nắng sớm với sương chiều
Gió rừng rồi… mưa núi
Đã làm anh vui nhiều

Ở đây anh chờ sẵn
Đón thánh lễ truyền thanh
Xin Chúa ban ơn xuống
Cho em và cho anh

Cùng cầu cho thế giới
Cho nhân loại hòa bình
Cho đôi ta gặp lại
Trong một mùa giáng sinh.

Thơ Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình I. 1964)



Niềm Tin – Anh Linh phổ nhạc – Duy Trác hát


_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 17
RE: Thơ NHẤT TUẤN - 4/11/2008 2:17:20 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Trích đoạn từ: hodinhvu
Hôm nay rảnh rỗi, chạy một vòng net, thấy nhiều nơi đăng thơ của Nhất Tuấn bị sai quá.

Đúng vậy. Hư so với bản in thì nhiều bài thơ mình lấy trên net thường sai vài chữ, như bài thơ “Cầu Nguyện” không đúng như trong tập Truyện Chúng Mình I: “Để cho con thấy được người con yêu”. Hư scan bài thơ lên đây cho rõ. Và xin phép chị TieuMuoi để sửa lại bài thơ đã đăng bên trên cho đúng. Từ từ có thì giờ Hư sẽ sửa lại những bài khác luôn.



_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 18
RE: Truyện Chúng Mình - Nhất Tuấn - 4/11/2008 2:28:07 AM   
Mai Anh

 

Thành viên đang: offline

Đọc thơ Nhất Tuấn, nghe Khánh Ly hát Niềm Tin, nhìn nhà thờ Chánh Tòa - Đà Lạt. Chị Hư nhớ nhà rồi phải không?

_____________________________

Ném chút hồn vào cỏ xanh
Để cho cát bụi nhân tình nở hoa.


(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 19
RE: Truyện Chúng Mình - Nhất Tuấn - 4/12/2008 2:42:08 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Ờ ! nhớ nhà rồi, nhớ lắm lắm lận đó Mai An ơi.



Nhớ Về Đàlạt

Nhớ tám năm về trước
Khi còn là sinh viên
Học trong trường Võ bị
Nơi núi rừng cao nguyên

Dạo ấy em mười tám
Xinh đẹp hơn tiên nga
Tóc mây bồng vương trán
Môi cười tươi như hoa

Còn nhớ không ngày xưa
Đà lạt buồn trăng mờ
Gió vàng trên nước biếc
Chim chiều bay bơ vơ

Chúng mình sát vai nhau
Tay đan tay chậm bước
Cùng đếm từng vì sao
Rồi xây bao mộng-ước

Rừng ái ân vẫn đó
Hồ Than thở còn đây
Thông im buồn đợi gió
Mây đồi xa còn bay

Cũng vẫn một khung trời
Còn nguyên hình ảnh cũ
Em bây giờ xa rồi
Tìm đâu người viễn xứ

Tình nào không dang dở
Màu nào mà không phai
Cho nên anh không nỡ
Làm thơ để trách ai

Riêng chiều nay nhớ lại
Truyện chúng mình ngày xưa
Nhìn khung trời Đà lạt
Mà tưởng mình đang mơ


Nhất Tuấn
(Truyện Chúng Mình I. 1964)


_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: Mai Anh)
Bài thứ: 20
Trang:   [1] 2 3 4 5   phần sau >   >>
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Thơ >> Thơ NHẤT TUẤN Trang: [1] 2 3 4 5   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 Ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết




Login| khanhly.net| Diễn Đàn Chính| Bài hôm nay| Bài mới| Góc riêng| Thư riêng| Các thành viên| Tìm kiếm| Log Out


Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.4
Copyright © 2003 - 2006 KHANHLY.NET

0.172