< Login:: khanhly.net:: Góc riêng:: Thư riêng:: Ghi danh:: Các thành viên:: Tìm kiếm:: Log Out>

BẮT ĐẦU TỪ....!

 
Tham gia dưới tên: Guest
Cùng đọc bài với bạn: không
  In Ra
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Văn Học – Nghệ Thuật >> BẮT ĐẦU TỪ....! Trang: [1] 2 3 4 5   phần sau >   >>
Tên login
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/13/2008 1:25:04 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

BẮT ĐẦU TỪ…!

Mọi câu chuyện hình như bắt đầu từ một điều gì đó phải không?
Câu chuyện tình yêu có thể bắt đầu từ một ánh mắt,một nụ cười,một dáng đi…
Nổi nhớ có thể bắt đầu từ một lời ca,một mùi hương,một cơn mưa…vv..và ..vv.
Rồi đến một tuổi nào đó,đời sống là một trộn lẫn giữa mộng và thực.Những hoài nhớ đan xen vào thực tại.Những thực tại phủ phàng và mộng đời hư ảo.
Và những dòng chữ nầy giữ lại đây những nỗi niềm bất chợt dấy lên từ một điều gì đó.Để làm gì?Chẳng làm gì cả,chỉ để gió cuốn đi thôi!
Bài thứ: 1
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/13/2008 1:26:57 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

NẮNG,MƯA!

Đêm qua mưa to,rất to!
Ngày qua nắng nhỏ,rất nhỏ!
Những ngày đêm như vậy thường lôi kéo người ta vào những nỗi nhớ không đâu!

Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng
Nhớ xôn xao hàng quán đêm đêm


Ở cái đất mưa rồi chợt nắng nầy,chuyện buồn vui của con người cũng giống như nắng mưa,nó cũng giống như bài hát MỘT NGÀY MỘT ĐỜI của Phạm Duy.

Một ngày cho cuộc chiến
Một ngày cho lười biếng
Một ngày cho bình yên
Một ngày lại cho điên.

Hởi,hởi ôi..thân phận làm người!!!!

Một ngày cho khẩu súng
Một ngày cho ngòi viết
Một ngày đi mà giết
Một ngày đi mà hát

Một ngày đang cười ngất
Một ngày ôm mặt khóc
Một ngày bạn bè đông
Một ngày chợt cô đơn…

Hởi,hởi ôi..thân phận làm người!!!!

Một ngày cho tổ quốc
Một ngày quên nợ nước
Một ngày cho vợ con
Một ngày cho tình nhân

Một ngày đi đảo chính
Một ngày đi làm lính
Một ngày đi cầu kinh
Một ngày về quyên sinh.

Hởi,hởi ôi..thân phận làm người!!!!

Một đời mang phận sống
Một đời deo cùm gông
Một đời đi ruỗi dong
Một đời vẫn chờ mong

Một đời không còn mới
Một đời không từ chối
Một đời vẫn còn nói
Một đời người thương ôi!!!!

Hởi,hởi ôi..thân phận làm người!!!!


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:41:30 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 2
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/13/2008 6:49:08 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

KHI BƯỚC CHÂN TA VỀ

Khi bước chân ta về,đêm khuya nhìn đường phố.

Câu hát gợi nhớ đền biết bao lần khuya khoắt bước chân về.Đường phố lúc đó bỗng thênh thang hơn.Nghe bước chân của chính mình gỏ trên vĩa hè buồn bã.Đèn đêm đổ trên vai làm cho bóng mình lúc dài lúc ngắn qua những đoạn đường.
Quán cách nhà không xa,chừng hơn hai cây số.Thuở đó ,nghèo quá làm gì có xe!Chiều chiều cùng một vài đứa bạn thả bộ đến quán,uống một ly cà phê,nghe những bản tình ca,tán với nhau những câu chuyện không đầu không đuôi.Đến khi quán không còn ai,đường phố vắng tanh, lại kéo nhau về.
Chiến tranh,rồi những người bạn bỏ phố lên rừng ôm súng,người yêu cũng không còn ở gần,còn lại một mình vẫn đi về trên lối cũ.Có khi ánh hỏa châu thay cho nắng khuya.Tiếng súng nổ rì rầm xa xa và tiếng chân mình quá gần,bổng nghe đời buồn quá đổi!

Đường phố hoang vu,như một lần qua cuộc tình!
Làm sao em biết đời sống buồn tênh?


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:39:52 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 3
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/13/2008 3:47:24 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

ĐÔI KHI NẮNG QUA MÁI HIÊN LÀM TÔI NHỚ.



Nắng ngày nào mà chẳng qua mái hiên!
Phố xưa ngày nào mà chẳng bước qua!
Nhưng lòng ta chỉ đôi khi mới nhớ.
Như sáng nay, giọt nắng chảy qua mái hiên đọng lại trên mi mắt còn ngáy ngủ,trên giường chiếu bề bộn những gối chăn,lòng bổng chợt nhớ quay quắt một hình bóng cũ.Nhớ cái ngày tình đến thiết tha ân cần.Nhớ cái bóng tối nhỏ nhoi trong đôi mắt và nhớ mùi cây trái thơm tho trên tóc của em.
Bao lâu rồi kể từ ngày tình đi mất?Cũng trên ba mươi năm rồi còn gì!Cứ tưởng đã lãng quên nhưng không ngờ sáng nay giọt nắng kia đã đánh thức cái ký ức ngủ im kia.
Ngày đó,chúng mình chỉ là những đứa trẻ nông nổi,dại khờ.Gặp nhau,yêu nhau rồi xa nhau.Vội vàng,chóng vánh.Những tưởng không để lại gì trong lòng nhau.
Vậy mà,sáng nay nhìn nắng qua mái hiên lại nhớ.

_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 4
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/14/2008 2:54:04 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

CHƯA XONG NHỚ
Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ
Hoa bưởi thơm rồi đêm đã khuya
XUÂN DIỆU




Hôm mẹ tôi mất,các cụ trong xóm kéo nhau đến viếng.Những mái tóc trắng,những chiếc lưng còng vì thời gian.Họ nói với nhau những chuyện xa lắc,xa lơ,chuyện của những ngày các cụ còn trẻ,chuyện của mẹ tôi,chuyện của làng xóm.Tôi ngồi cạnh đó lắng nghe và thả hồn mình theo những câu chuyện kể.Những câu chuyện sau nầy sẽ không còn ai kể khi các cụ đi về chốn vĩnh hằng.Và tôi,tôi sẽ kể lại cho con cháu mình chuyện của ông bà nó ngày xưa.Không biết tôi nhớ được bao nhiêu nếu tôi không ghi lại những gì nghe thấy.Lúc nầy đây tôi thật thấm thía câu nói của THANH TỊNH:-Thuở ấy tôi không biết ghi và bây giờ tôi không nhớ hết.Thật vậy,có những chuyện của mình mới đây thôi mà bây giờ nhớ mãi chưa xong!

Bỗng dưng tôi chợt nhớ bài hát KỶ NIỆM của Phạm Duy,bài hát gợi lên biết bao hình ảnh của những ngày thanh bình thơ ấu.

Cho tôi lại ngày nào
Trăng lên bằng ngọn cao
…..
Cho tôi lại nhà trường
Bao nhiêu là tình thương
Không ai thù ai oán
Ai cũng bảo tôi ngoan
Tôi yêu thầy tôi lắm
Nhớ tiếng nói vang vang
Tôi theo tà áo trắng
Cô em bạn cùng trường


Và giọng hát của cô Thái Thanh nữa,sao mà đượm đầy thương nhớ.

Cho đi lại từ đầu
Chưa đi vội về sau!


Ừ!Xin cho tôi đi lại từ đầu và khoan đi vội về sau.

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:38:37 AM >


_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 5
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/14/2008 3:18:50 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Kéo cái ghế đẩu ngồi nghe anh Thành ôn lại ký ức, có những chuyện xảy ra từ thuở nào mà chiều nay vào đây đọc những giòng chữ của anh lại thấy như vừa mới hôm qua thật là gần và thật mênh mông.

Viết tiếp nữa nha anh Thành.

_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 6
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/14/2008 6:54:51 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

KHI XƯA TA BÉ.

Tiếng vĩ cầm ảo não khởi đầu của bài hát như tiếc thương những ngày thơ ấu.
Nhớ khi xưa ta bé ta chơi
Đôi ta chơi bắn súng khơi khơi

Và tiếng hát của chị Thanh Lan như rủ rê người nghe ngược về dĩ vãng tham dự những trò chơi.
Những trò chơi thơ ấu bây giờ không còn nữa,chí ít là ở chốn phồn hoa đô hội nầy.Không biết ở những vùng quê xa có còn chăng?



CHỢ THỦ ĐỨC THẬP NIÊN 50.

Chợ nằm dưới chân hai con dốc,nơi hội hội tụ của năm ngã đường.Một từ hướng Bình Triệu đi lên,một từ hướng Biên Hòa theo con dốc Con Gà Quay xuôi xuống.Ngược lên con dốc Nhà Thờ là ra xa lộ Biên Hòa.Hai con đường còn lại,một đường đi về mạn Tam Hà nơi tập trung những người dân đất Bắc vào sinh sống.Con đường cuối cùng chỉ là một đoạn phố chợ ngắn,cuối phố quẹo phải là đường đến sân ga.
Chợ Thủ Đức quê tôi đó!
Nhà tôi nằm ở khoảng giữa đường từ Chợ ra xa lộ Biên Hòa hướng về Tăng Nhơn Phú.Chổ tôi ở ngày xưa gọi là xóm Cây Me,vì ở giữa xóm có một cây me to,thân cây phải đến năm đứa trẻ nắm tay nhau mới trọn vòng ôm.Những trò chơi thơ ấu của lủ trẻ con trong xóm đều diễn ra dưới gốc cây me nầy,trên bải cát lớn và cạnh cái giếng làng.
Gia đình tôi ở gần cuối xóm.Phía sau nhà là một khoảng rừng thưa,trước nhà là một vườn bưởi ,khi bưởi nở hoa,hương bưởi thơm khắp xóm (không biết ngày đó hương bưởi có làm cho ai bối rối không?).Vườn bưởi cách sân nhà bởi một hàng rào,trên đó mọc đầy những dây tigon hoa hồng nhạt và dây bìm bìm hoa tím ngắt.
______________________________________________

-Chị Hư có còn ngồi đó không?Mong rằng chị không ngủ gục vì câu chuyện quê tôi ngày đó.Nếu chị có ngửi được mùi hương bưởi đâu đó thì chắc là hương xưa thôi vì giờ đây nơi tôi ở không còn như ngày xưa nữa!Thôi uống với tôi một chén trà lài đi,đợi tôi nhớ cho xong những trò chơi thuở nhỏ rồi tôi kể tiếp cho chị nghe nhé!

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:42:48 AM >

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 7
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/14/2008 4:37:52 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

KHI XƯA TA BÉ.



....
Tiếng súng khi xưa
Ta sẽ không quên bao giờ.


Bài hát kết thúc cũng bằng tiếng vĩ cầm buồn bã nhớ nhung.Nhớ cái trò chơi đi trốn lăn xăn,nhớ tiếng súng bắn vào tim ngày nọ.
Bọn nhóc nhà quê chúng tôi không có súng Tây hiện đại,chỉ có những cọng lá chuối,dùng dao lật ngược sóng lưng lên từng đoạn,bẻ ngược nó rồi lấy tay vuốt nhanh tạo thành những tiếng nổ lách tách vui tay.
Mùa “cò ke” có trái,rũ nhau tìm tầm vông làm ống thụt.Ống thụt có hình dáng như một cái ống bơm xe đạp,dùng trái cò ke bít kín một đầu,đầu còn lại nhét cò ke vào đập dẹp rồi dùng khúc cái cán có gắn một khúc đủa tre ép tới,áp lực sẽ đẩy trái cò ke phía trước văng ra tạo thành tiếng nổ.Đó!Súng ống của bọn tôi đó!
Những đêm trăng,bọn tôi thường tụ tập ở góc cây me già giữa xóm.Con gái thì chơi trò Thiên Đàng Địa Ngục.Cái trò nầy chắc do những người truyền giáo bày ra.Hai đứa nắm tay nhau,dơ lên cao thành một cái vòm,Bọn còn lại nắm đuôi áo nhau đi vòng bên dưới,vừa đi vừa hát.Khi dứt bài hát thì ùa nhau chạy,hai đứa làm vòm phải nhanh tay tóm lấy đứa gần nhất để thay thế chổ mình.Bài hát như sau:

Thiên Đàng Địa Ngục hai bên
Ai khôn thì nhờ,ai dại thì sa,
Đêm nằm nhớ Chúa tưởng Cha
Đến khi mình chết được lên Thiên đàng.


Những cô bạn năm cũ,ai đã lên Thiên Đàng?Ai đã xuống Địa Ngục?Làm sao biết được phải không?

Lũ con trai thì hay chơi “năm mười”(trò trốn tìm).Sau khi làm động tác tay trắng,tay đen,rồi Oảnh Tù Tì để chọn đứa đi tìm,nó phải úp mặt vào gốc cây đếm từ năm cho đến một trăm thep cấp số năm.Bọn còn lại rũ nhau đi trốn.Đêm tối,xóm vắng,rừng đêm.Không dễ vì tìm được cả bọn.Có khi chán quá kẻ đi tìm bỏ về nhà ngủ,làm cả đám còn lại xúm nhau đi kiếm,trí óc non nớt ngày ấy chỉ sợ bạn mình bị ma dấu mà thôi.Đến chừng ghé sang nhà nó,thấy hắn nằm ngủ thì mới yên chí quay về và đêm sau lại tiếp tục cuộc chơi cho đến khi tìm được người thay thế.

Trò chơi những ngày thơ ấu thì nhiều lắm.theo nắng mưa,theo mùa màng.Trẻ con và thiên nhiên quấn quít lấy nhau.

Bây giờ thì không còn nữa.Tiếc lắm nhưng biết làm sao!Nên mỗi khi trong xóm có người qua đời,lại một cơ hội cho những người sống cùng thời gặp nhau,ôn lại những kỷ niệm ngày thơ ấu,và nghe chừng có tiếng thở dài thật khẽ sau những trận cười.

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:43:33 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 8
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/14/2008 11:41:43 PM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Trích đoạn từ: thanhthuduc

Nhà tôi nằm ở khoảng giữa đường từ Chợ ra xa lộ Biên Hòa hướng về Tăng Nhơn Phú.Chổ tôi ở ngày xưa gọi là xóm Cây Me,vì ở giữa xóm có một cây me to,thân cây phải đến năm đứa trẻ nắm tay nhau mới trọn vòng ôm.Những trò chơi thơ ấu của lủ trẻ con trong xóm đều diễn ra dưới gốc cây me nầy,trên bải cát lớn và cạnh cái giếng làng.



Theo dõi những bài viết của anh Thành thật thú vị. Chuyện quê anh cũng làm tôi nhớ lại nhiều. Xóm Cây Me nhà anh có gần trường Lasan Mossard không? Ngày xưa trường tiểu học của tôi có vài lần tổ chức cắm trại trong trường Lasan Mossard, trong đó có nhiều chỗ khung cảnh còn thiên nhiên hoang dã, và đặc biệt có một cái hồ tắm thật sạch và thật đẹp.
Đường đi vào Tam Hà có phải cũng là đường vào dòng Đồng Công?

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 9
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/15/2008 1:27:13 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Chào anh Vũ!
Ở Thủ Đức theo mình biết có 3 trường dòng(dân địa phương gọi như thế).Một là Lasan Mossard,dành cho Nam.Hai là Notre Dame des Missions,dành cho nữ.Và một trường dạy nghề nữa là Don Bosco.Xóm cây Me nằm đối diện trường Notre Dame des Missions(nếu anh đi từ Bỉnh Triệu lên,thì qua khỏi trường Lasan chừng năm trăm mét).Cũng tử hướng Bình Triệu lên,đến ngã Năm đầu chợ,quẹo trái là đường lên Tam Hà.Mình cũng không rõ là dòng Đồng Công nằm đâu vì lúc nhỏ mình loanh quanh bắn chim bắt dế nhưng những người dân xứ Bắc vào đây lập nghiệp ở Thủ Đức thì có hai chổ tập trung đông nhất và đa số là dân Thiên Chúa Giáo.Đó là vùng Tam Hà và sau lưng xóm mình là khu Bắc Ninh (Đức Minh),trường Đức Minh cũng là trường tư thục do dân xứ đạo nơi đây dựng nên.Trường dạy nghề Don Bosco cũng nằm trong khu vực nầy(gần chùa Một Cột,đường ra Ngã tư Bình Thái).
Cám ơn anh đã quan tâm đến quê mình

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 10
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/15/2008 1:31:13 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

ĐÂU RỒI CÂY TRÁI NGÀY XƯA?

Em chờ xe lữa rú còi
Ra ga đón mẹ lấy gùi ăn chơi


Bạn có còn nhớ bài ca vọng cổ Trái gùi Bến Cát nầy không?Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa biết trái gùi hình dáng ra sao,mùi vị như thế nào!Cho dù thuở nhỏ bọn nhóc chúng tôi là vua đi săn tìm những trái cây trong rừng và cả trong vườn cây hàng xóm.Có những loại trái cây bây giờ hầu như không còn tìm thấy trong cái thành phố SaiGon nắng sớm mưa chiều nầy,chẳng hạn như trái ô môi(cái trái đen thui dài sọc,người bán thường dùng dao rọc vỏ cứng hai bên để cho dể lấy thịt bên trong,ăn vào đăng đắng chan chát thật chả ra làm sao nhưng không biết sao vẫn có nhiều người thích),trái trường,trái hồng quân,trái trâm rừng.v.v.
Phía sau nhà tôi ngày trước,qua một khoảng rừng thưa là một vườn cây Trường.Trái trường bề ngoài giống như trái chôm chôm nhưng nhỏ hơn,hình dạng thon dài như quả trứng chứ không tròn,không có râu ria,lông lá tua tủa,bên trong ruột trắng,hạt to,vị chua chua ngọt ngọt.Trong rừng còn vô số những trái dại chào đón.Nào là trâm rừng,sim,bứa,sam sáp.Loại nào chúng tôi cũng thử qua,con trẻ nhà quê mà,làm gì có tiền mua quà bánh.
Nói đến chuyện ăn vặt thì ngoài trái cây ra còn có những thức ăn khác cũng rất hấp dẫn mê ly như dế cơm,ốc hương,rắn mối,chim rừng.Chúng nó mà lọt vào tầm ngấm của chúng tôi là đời tàn trong ngõ hẹp.Tóm lấy,nướng lên rồi hẫu sực,chỉ có thế thôi và thấy trong bụng sướng như Duyên Anh đã viết:Sướng rên mé đìu hiu.

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:36:11 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 11
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/15/2008 3:16:40 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Trích đoạn từ: thanhthuduc
-Chị Hư có còn ngồi đó không?

Vẫn còn đóng đô ngồi lim dim đây anh Thành ơi. Không mong ngửi hương cau hương bưởi chỉ mong sống lại với bờ ruộng xanh xanh của lúa non ngập nước, nhìn bóng cá rô ngẩy cạnh đớp mồi là hạnh phúc lắm rồi.

Ngắm tấm hình anh Thành tắm suối khi xưa anh bé thật là ...cute !

_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 12
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/15/2008 7:57:01 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

HƯƠNG CỦA MẸ.




Rồi một chiều nào đó anh về
Nhìn mẹ yêu,nhìn thật lâu
Rồi nói,nói với mẹ rằng:
Mẹ ơi!Mẹ ơi!Mẹ có biết hay không?
Biết rằng,biết là con thương mẹ không?


Đơn giản quá ,vậy mà trong suốt bao nhiêu năm sống với mẹ tôi chưa làm được điều đó.Gần đến kỳ bốn mươi chín ngày của mẹ mất rồi, cũng từng ấy thời gian tôi không còn được nhìn thấy mẹ!Dầu biết trước cái ngày đó thế nào rồi cũng đến,nhưng cái hôm hay tin mẹ mất tôi vẫn không cầm nổi lòng mình, bật khóc như trẻ thơ khi chắc rằng từ đây không còn nhìn thấy mẹ.
Mẹ tôi,ngày xưa là người tráng bánh giỏi nhất vùng.Tôi nhớ lắm những trưa nắng đem líp bánh tráng đi phơi,những ngày mưa cả nhà ngồi ăn bánh ướt.Nhớ lắm những trận đòn vì cái tội bỏ quên dép trong trường(những năm tháng còn thơ,mẹ tôi mua cho tôi không biết bao nhiêu là dép và tôi đem tặng nó cho sân trường về nhà bằng chân không.Nhà nghèo làm sao chịu nổi thằng con có tính hay quên của mình!Nhưng nghĩ cũng ngộ,chỉ độc nhất quên dép mà thôi).
Nhớ những lần những lần có gánh hát về,được mẹ và ngoại dẫn đi xem cải lương.Nào có biết gì mà thưởng thức,chỉ mê ánh đèn xanh đỏ,những phông cảnh sơn thủy trên sân khấu mà thôi,còn nữa, được ngoại cho uống càphê đựng trong lon sữa bò thật là đã.
Ngoài chuyện tráng bánh,sáng mẹ tôi còn nấu xôi đi bán,trưa thì tranh thủ nấu thêm một nồi bánh ít.Anh em chúng tôi đi học về đem bánh đi làng trên xóm dưới mà tiêu thụ.
Nghèo nhưng mà vui chứ không khổ.

Mùa Vu Lan năm nay,tôi phải mang cái bông hồng trắng rồi!
Xin được là người tặng các bạn dạo phố ghé qua một bông hồng đỏ nếu bạn còn có mẹ,và những ai không còn mẹ như tôi hãy ghé vào đây ngồi với tưởng nhớ một mùi hương.Hương của mẹ!Hương thơm như một dòng sữa!Bạn có thấy không?

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:35:18 AM >

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 13
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/15/2008 3:17:52 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

QUÁN.

Trong xóm,chỉ có mỗi một cái quán,lại nằm sát ven đường.Đúng là quán bên đường.
Giống như muôn vàn cái quán bên đường ngày xưa,nơi đây bán đủ loại cần dùng trong cuộc sống thôn quê,nó chỉ khác quán Chạp phô ở chổ nó kiêm luôn chuyện phục vụ điểm tâm sáng, càphê cho bà con và khách qua đường.Nó là một trạm trung chuyễn tin tức làng trên xóm dưới.Khách thường là lối xóm,giờ giấc và những chổ ngồi hầu như cố định.Giờ đó,chổ đó nếu không thấy bóng dáng là người ta hỏi thăm ngay.Bệnh? hay gia đình có chuyện gì mà không đến?Người ta quan tâm giúp đở,sẽ chia với nhau hơn là thọc mạch xoi mói.Những chuyện quan hôn tương tế đều có sự giúp đở của cộng đồng.
Bây giờ những cái quán như thế không còn nữa.Người ta buôn bán chuyên biệt hơn không có tả pí lù như trước.Giầy ra giầy,nón ra nón,quán ăn ra quán ăn.
Thời thanh niên,tôi ngồi quán càphê nhiều hơn ngồi nhà nhưng nhiều nhất vẫn là càphê vĩa hè.Ở đó,tha hồ nhìn người xe qua lại,được hóng những câu chuyện thời sự nóng bõng trong ngày.Cũng có những quán quen,là nơi tụ tập bạn bè vào những ngày cố định.Vào quán quen cũng có cái thú của nó.Chủ hiểu từng sở thích của khách,cứ kéo ghế ngồi là mọi việc đâu sẽ vào đấy,từ thức uống cho đến loại nhạc mình hay nghe.
Có lần,đang mơ màng theo dõi phong cảnh bên đường trên chuyến xe liên tỉnh,chợt nghe giọng ca của Duy Khánh vang lên từ cái cassette trên xe:

Ai đi sẽ lại quay về.Phố quen sẽ đầy những người mình thân thiết.
Ta về phố nhỏ,ghé hiệu càphê quen,có người đẹp lặng buồn


Trời ạ,sao mà nhớ cái quán xưa của mình quá đổi!

Còn một dạng quán khác nữa,chắc các bạn cũng không lạ gì!Rất nhiều thành viên phố xưa đã từng ngồi đồng nơi đó.Quán Không của bác Bao,nhớ không?

1.
Hôm nay ở đây, lão cất cái quán... Không. Quán Không vì ở đây không có chi để bán, không ai chờ ai đợi ai. Vì khách đi rồi cũng không nên giữ lại chút gì cho mình. Và cũng vì lắm khi giữa cái cảnh đời nhiễu nhương, người ta cứ thích được tìm lại mình tắm đẫm trong cái cảm giác "thấy đời mình là những quán không"! Nhưng lý do chính đáng nhất, có lẽ là vì lão muốn Quán Không không chủ khách chẳng nề hà, là một sự tiếp nối của bao nhiêu là quán... xưa! Ở đó, lão cùng bạn bè ngồi ca cẩm chuyện trước sau, chia nhau những miếng ngọt bùi của những tháng ngày đã vắng!

Hôm nay ở đây, lão lại mời bạn bè ghé quán!

Bao Bất Đồng đã viết ngày 05/9/2003

Trước khi đến quán Không,tôi cũng đã từng mở một quán ở mãnh đất trường xưa đặt tên là Quán Thời Gian,cũng buôn bán vài kỷ niệm xưa,những bài thơ cũ,vài bài hát một thời vang bóng,nhưng vì chung quanh tôi người ta không chuộng những thức ăn của quán nên đành phải dẹp quán, lang thang.May sao,tình cờ vào Phố Xưa lại ghé ngay quán của bác Bao,mê quá và ở lại đây cho đến bây giờ.
Dưới đây là bảng hiệu của cái quán xưa của tôi,xin được trưng ra cho các bạn xem rồi cất nó kho ký ức.



Môi mặn đắng niềm yêu thương
Thời gian quên bỏ chút đường đấy em


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:45:20 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 14
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/16/2008 4:22:31 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

LÁ THƯ.



-Nhớ tới mùa thu năm xưa gửi nhau phong thư ngào ngạt hương.
Nét bút đa tình lã lơi…
Nhớ phút ngập ngừng lòng giấy viết rằng,chờ đến kiếp nào?Tình đầu trong gió mùa người yêu ơi!
Em nay về đâu phong thư còn đây,nhớ nhau tìm trong ánh sao
!...



Bây giờ người ta thăm hỏi nhau bằng thư điện tử,ngồi gỏ phím rồi chuyển đi,cực kỳ nhanh chóng và tiện lợi.Gần thì đã có điện thoại,xa thì đã có mail.Cái thời mà người ta ngồi viết thư cho nhau hình như đã lùi xa lắm rồi.Những phong bì được dùng nhiều nhất chắc là trong đám tang và đám cưới.
Không biết các bạn thì sao,chứ tôi thì vẫn thích đọc những lá thư bằng chữ viết của chính người gửi hơn.Nhìn nét bút của người, ta như cảm nhận hết những cảm xúc khi họ viết thư.Nét bút thay hình ảnh của con người ta có thể thấy từng niềm vui nổi buồn trong đó.Đâu rồi dấu lệ nhòa trên nét chữ!
Ngày trước,có người còn chọn cho mình riêng loại giấy viết thư,một màu mực,một mùi hương,một thứ bì thư riêng biệt.
Cũng có thể nói thư là người.
Người tôi yêu ngày xưa có lối viết thư rất lạ.Rất ít lời,không quá mươi dòng mỗi lần thư,có khi chỉ mỗi một dòng.Nhưng mỗi câu, mỗi chữ đều gây xúc động cho tôi.Lá thư cuối cùng rất dài,là cả một bài thơ(bàithơ Mũi Né của Đỗ Nghê mà anh Kinh Kha đã tìm giúp cho tôi trên Phố Xưa nầy) với một dòng tái bút:
Nhỏ không muốn viết thư nữa,chỉ muốn gặp anh!
Và cho đến bây giờ,chúng tôi vẫn chưa một lần gặp lại!Tại sao ư?Tôi cũng không biết,thôi thì cứ đổ lỗi cho ông trời vậy!

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:34:23 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 15
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/18/2008 5:25:26 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline



Mũi Né

Em có về thăm Mũi-Né không?
Hình như trời đã sắp vào xuân
Hình như gió bấc lùa trong tết
Những chuyến xe đò giục bước chân.

Em có về thăm Mũi-Né không?
Mùa xuân thương nhớ má em hồng
Nhớ môi em ngọt dừa xứ Rạng
Nhớ dáng thuyền đi trong mắt trong.

Em có về thăm Mũi-Né xưa?
Con đường sỏi đá vẫn quanh co
Hoàng hôn sóng vỗ bên trời biếc
Sóng vỗ trong hồn ta ngẩn ngơ.

Em có về thăm Mũi-Né yêu?
Mười năm như một thoáng mây chiều
Mười năm vườn cũ chim bay mõi
Áo trắng chân mềm em hắt hiu.

Mũi-Né ơi,người xưa đã xa
Mùa ơi gió bấc nhớ không ngờ
Năm nay người có về ăn tết
Có ngậm ngùi nghe chút ấu thơ?


ĐỔ NGHÊ.
TB:Nhỏ không muốn biên thư nữa!Nhỏ chỉ muốn gặp anh!

Lá thư tình cuối cùng của một thời yêu nhau.Bao nhiêu năm rồi kể từ ngày thôi không còn gửi thư cho nhau nữa?Gần bốn mươi năm rồi phải không?
Lần đầu tôi đến Mũi Né là khoảng năm 1974 Thời đó,xứ nầy là vùng xôi đậu,ban ngày quốc gia,ban đêm cộng sản.Nhưng với những người đang yêu thì chuyện chiến tranh hình như xa xôi lắm,ở đâu đó chứ không phải nơi nầy.Mũi Né khi tôi đến hãy còn hoang sơ lắm.Xứ Rạng xanh rợp bóng dừa,nhà cửa thưa thớt.Những động cát chỉ có những dấu chân của gió.
Chúng tôi đi dọc bờ biển không nói với nhau điều gì,chỉ nghe trong lòng ngập tràn hạnh phúc.
-Sao em không nói gì?
-Nói gì?
Im lặng.Chỉ có tiếng sóng thầm thì,gió biển mằn mặn đôi môi.
-Bao giờ anh về?
-Sáng mai.Còn phải học cho hết chương trình.Sáng nay N về phép,gặp nhau rủ đi đâu đó chơi,chợt nhớ em nên cả bọn kéo ra đây.
-Bao giờ anh trở ra?
-Không biết!
….
Sau chiến tranh,tôi lại về Mũi Né.Khi tôi đến thị xã Phan Thiết thì trời đã sụp tối,không còn xe để về Mũi Né.Tôi còn đang ngần ngừ chưa biết tính sao thì một thanh niên đến hỏi tôi,anh ta cũng vừa xuống xe từ một chiếc xe hàng phía Bắc đổ về.
-Anh về đâu?
-Mũi Né.
-Khúc nào?
-Khánh Thiện.
-Thế à?Không có xe đâu.Tôi ở Thạch Long.Mình đi bộ về đi!
-Đi bộ?...Ừ.Đi thì đi!
Hai anh em thả bộ,vừa đi vừa trò chuyện.Đường xa thăm thẳm.Một bên là núi cao,một bên là biển thấp.Đi ngang xứ Rạng,người bạn đường ghé vào nhà người quen xin nước uống.Trời về khuya,gió biển thổi nhẹ,hương cao thoang thoảng,đom đóm lập lòe.Đến Thạch Long thì đã hai giờ sáng,ngủ lại nhà người bạn mới quen một đêm,tinh sương lên đường trở ngược lại nhà em theo ven biển.Khi em mở cổng nhìn tôi,tôi thấy mắt em long lanh ngấn lệ vì hạnh phúc.
Đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau,rồi sau đó chỉ là những tờ thư…

Gần bốn mươi năm, cũng có đôi lần tôi về thăm Mũi Né,cũng định tìm em.Nhưng nghĩ cho cùng,để làm gì?Hãy để tình đầu ngũ yên!Cầu mong cho em luôn được hạnh phúc.Tình ta ngày ấy hãy để sóng biển cuốn trôi đi.
Một sáng nào,một chiều nào khi gió động khơi xa,dõi mắt theo những ngọn sóng bạc đầu em bất chợt nghe trong lòng có điều gì đó lao xao thì đó là lúc tình ta thức dậy thì thầm réo gọi…không biết cái ngày đó có hay không nữa?Riêng anh,đôi khi nắng qua mái hiên…vâng,chỉ đôi khi thôi..nhưng cũng đủ cho một đời.
__________________________________________________

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 16
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/19/2008 1:28:15 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI



Những ngày xưa thân ái.Anh gửi lại cho ai?Trăng mùa thu lên cao,khóm dừa xanh lao xao.Anh cùng tôi bước nhỏ,áo quần nhăn giấc ngủ,đi tìm chim sáo nhỏ..ôi bây giờ anh còn nhớ?[/i]

Những người bạn thuở thiếu thời của tôi ơi,tôi vẫn nhớ những ngày chúng mình đi vào rừng bắn chim,tìm trái dại.Những lần lội ruộng bắt cá lia thia bị đỉa đeo vào chim khóc inh ỏi.Làm sao quên được?
Cái xóm Cây Me ngày xưa vang động tiếng cười.
Những buổi sáng tinh mơ ra gốc me già lượm những trái me chua rớt rụng đêm qua về cho mẹ nấu canh.
Những trưa vàng rực nắng,rủ nhau đu những cành me rủ xuống,leo lên tận ngọn cao để phóng mắt nhìn làng xóm quê mình ngủ trưa bên dưới,ăn những trái me dốt hoặc tìm xem ổ tắc kè nằm ở đâu trên ngọn me, mà tối nào chúng cũng kêu vang nghe sợ đến phát khóc.
Nhớ cái vũng cát trắng dưới gốc me, cứ mỗi cơn mưa,sau khi nô đùa thỏa thích dưới mưa,mưa tạnh chúng mình rủ nhau ra xây nhà bằng cát ướt và bao giờ cũng kết thúc bằng cách phá nhà của nhau,đánh nhau rồi giận hờn.Sáng hôm sau lại đến rủ nhau bày trò chơi khác.
Còn nữa những lần vác thùng thiếc ra xa lộ Biên Hòa ban đêm để bắt dế cơm,cà cuống bay như bụi dưới ánh đèn đường thủy ngân.Những lần vào rừng cao su trên khu nghĩa địa họ Thủ Đức lượm vỏ trái cao su về cho nhà làm củi,nghe trái cao su nổ tí tách thật vui tai.
Những người bạn thuở xưa giờ đây cũng như tôi,tóc đã hoa râm,mỗi người mỗi nẻo,nhưng hể trong xóm ngày trước có ai mất,có giổ chạp là lại quay về gặp nhau. Những chuyện của một thời lại được khơi lại.Những mái đầu bạc nhớ lại cái thuở tóc xanh,cười đến chảy nước mắt ở mỗi câu chuyện kể.

Những ngày xưa thân ái,xin buộc vào tương lai.
Anh còn gì cho tôi?Tôi còn gì cho em?......[/
i]


_________________________________________________

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/19/2008 7:31:56 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 17
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/22/2008 3:22:30 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

NHỮNG TÌNH KHÚC HÔM NAY.



…những tình khúc không bao giờ giống nhau tuy tình yêu chẳng dài quá hai tiếng.
Gào thét đi, tình yêu.
Thầm thì đi,tình yêu.
Ôi! thứ mật ong muôn thuở của cuộc đời,mãi mãi ngọt lịm,mãi mãi làm êm ái trái tim đau,làm bay bổng tâm hồn ta.Khác chăng là sự tỏ tình của mỗi thời gian.

Không mong tìm nổi sự tỏ tình của Tô Hoài trong văn chương đầy dục tình hôm nay,cũng không kiếm ra sự tỏ tình của Văn Cao,của Hoàng Quý,Dương thiệu Tước,của Thẫm Oánh trong âm nhạc hôm nay.
Lãng mạn tiền chiến khác với lãng mạn kháng chiến.
Những cuộc tình và những lời tỏ tình hôm qua,nó đều đều,trầm trầm,nó đôn hậu, mộc mạc.Nó không thể vội vàng,hốt hoãng,tàn nhẫn và đau xót như hôm nay.

Hãy nghe những tình khúc ngay trong băng nhạc sau đây của Tú Quỳnh do Phạm Mạnh Cương thực hiện sẽ nhận ra điều nói trên và thấy Xuân Diệu một lần và chỉ một lần gần với ta:Vui với chứ,vội vàng lên với chứ!Vội vàng lên kẻo đời sắp ngã chiều hôm,những chiều hôm phiêu lưu của chiến tranh ngột ngạt khói súng và xác chết….


Tôi ngồi nghe Duyên Anh đã đọc những dòng trên trong đoạn mở đầu cuộn băng Phạm Mạnh Cương chủ đề Những tình khúc hôm nay,bổng chợt nhớ đến những mối tình của mình cũng như bạn bè mình trong ngày tháng cũ.Những hội ngộ,chia ly.Những đến và đi.Tất cả phù du,hư ảo tưởng chừng như không thật.Vậy mà nó cũng để lại trong ta những vết thương không bao giờ lành.
Tình khúc mỗi một thời mang những giọng điệu khác nhau.Vẫn những buồn vui,những mơ mộng,những khát khao trong cái gọi là tình yêu,nhưng cung bậc đã đổi thay theo nhịp bước của cuộc đời.Ta thử nghe Dương Thụ tâm tình:

-Đừng xa,đừng xa em.
Đừng nói câu vĩnh biệt.
Biển xanh còn âm u
Còn thét vang sóng gào
Một mai mình xa nhau
Khổ đau anh có biết?


Hay một Phú Quang thầm thì:

Khi từng giọt nến
Lặng lẽ rơi vào đêm xa
Em có thấy,thời gian qua đi vội vã?
Khi từng giọt nến
Lặng lẽ rớt vào đêm sâu
Ta chợt nghe mùa thu trắng trên đầu!


Nhưng những ca khúc như vậy quá hiếm hoi trong những tình khúc hôm nay,nên cõi lòng ta mãi hoài vọng về những khúc tình ca ngày trước!

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 18
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/23/2008 8:56:40 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

TÌNH CA VIỆT NAM.
Tặng những người bạn cũ và những ai yêu thích cuộn băng nầy.




Nguyễn Đình Toàn.

1.
“Tình ca-những tiếng nói thiết tha và tuyệt vời nhất của một đời người - bao giờ cũng bắt đầu từ một nơi chốn nào đó, một quê hương, một thành phố, nơi người ta đã yêu nhau... Tất cả mùa màng, thời tiết, hoa lá, cỏ cây của cái vùng đất thần tiên đó, kết hợp lại, làm nên hạnh phúc, làm nên nỗi tiếc thương của chúng ta”...

“Em đâu ngờ anh còn nghe vang tiếng em trong tất cả những tiếng động ngù ngờ nhất của cái ngày sung sướng đó: Tiếng gió may thổi trên những cành liễu nhỏ, tiếng những giọt sương rơi trên mặt hồ, tiếng guốc khua trên hè phố... Ngần ấy thứ tiếng động ngân nga trong trí tưởng anh một thuở thanh bình nào, bây giờ đã gần im hơi, nhưng một đôi khi vẫn còn đủ sức làm ran lên trong ký ức một mùa hè háo hức, một đêm mưa bỗng trở về, gió cuốn từng cơn nhớ... Anh bỗng nhận ra anh vẫn còn yêu em, dù chúng ta đã xa nhau như hai thành phố”...
Tiếng hát DUY TRÁC và ca khúc HƯỚNG VỀ HÀ NỘI (Hoàng Dương).

2.
“Ôi mùa thu,cái mùa u ám đã che rợp đời ta một thời quá khứ.Anh đã đến với em,như cánh chim miệt mài ngày đêm bay về tổ trên núi xa.Và lòng anh giống như chiếc thụ cầm đã vì em lên tiếng.Tôi tìm cái mình không thể có và tôi có cái mình không thể tìm.Tôi đã lạc lối trong em mấy mùa say đắm,xin hãy giải thoát tôi khỏi sợi dây ràng buộc âu yếm của tình em.Xin hãy mở toang hết những cánh cửa của quá khứ để thuyền tôi có thể nương gió lãng quên ra khơi…”
Tiếng hát SĨ PHÚ và ca khúcCHUYỂN BẾN (Đoàn Chuẫn & Từ Linh).

3.
“Tình chúng ta bắt đầu khi mùa thu trở lại,khi những chùm hoa thạch thảo ngát hương trên mhững lối đi quen.Mùa thu bắt đầu trên dòng sông bát ngát,mùa thu nhuộm vàng những cánh rừng,mùa thu phơi áo mơ phai,chiều vỏ vàn với xác hoa trên mình bướm.Anh đã đến với em như đám mây tháng Bảy trĩu nặng mưa rào.Anh đã tưởng quên,dù bây giờ mùa thu đã chết.Mỗi mùa thu khác có thể trở về,nhưng mùa thu của chúng ta đã chếtAnh cũng đừng quên cái ngày sung sướng hạnh phúc đó.Anh đừng quên em dù đôi chúng ta sẽ chẳng còn tao phùng được nữa…”
Tiếng hát KHÁNH LY và ca khúc MÙA THU CHẾT(Phạm Duy).

4.
“Hãy cầu nguyện cho tình ta dù một ngày đời đã vở tan,cầu nguyện cho sự yên vui hằng cửu của mỗi người,cầu nguyện cho sự tình cờ sầu hận đã đưa chúng ta lại gặp nhau.Khi anh bước ra khỏi đời,em chỉ còn lại hai bàn tay không với những chuổi ngày vắng vẽ.Đời có người không ngoan,có kẻ dại khờ.Có những đôi mắt cười,có những đôi mắt khóc.Ở trong mắt tôi có ánh dại cuồng!Anh làm sao hiểu được từ ngày anh bỏ đi,em đã rã rời dưới gánh nặng u buồn của trái tim.Phải,có những người tiến xa trên đường đi,có những người lẻo đẻo theo sau.Có người tự do,có người tù túng.Riêng tôi đứng lại rã rời dưới gánh nặng u buồn của trái tim tôi…”
Tiếng hát THÁI THANH và ca khúc GIÁO ĐƯỜNG IM BÓNG (Nguyễn Thiện Tơ).

5.
“Em có nghe đêm đã trở về-Đêm trở về trên ngọn nguồn,trên những bờ vai,trên những lối đi mấp mô.Đêm trở về trong hương thơm của một cành hoa đã ải.Đêm trở về khi những con chim dầm mình trong giấc ngủ ngon giữa tổ.Đêm trở về trên những chân lau lông mịn giữa giòng nước lã,trong những cô phòng,trong tiếng đàn.Ôi những ngày vui bao giờ cũng ngắn ngủi và đêm-Đêm của những ngày mong đợi tan nát bao giờ cũng dai dẵng và u buồn.Có phải bóng em hiện về trong đáy cốc-Nói cười như chuyện một đêm mơ. Hay chỉ có một mình anh,một mình anh với cơn mơ tưởng hảo huyền,một mình anh với bóng mình là hai, cúi trên nổi sầu. Hởi em yêu dấu!Có phải anh đã đặt được em trên lưới nhạc ánh trăng,đặt được em trên đỉnh mộng huyền mà anh hằng ấp ủ…”
Tiếng hát VÕ ANH TUẤN và ca khúc DẠ KHÚC (Nguyễn Mỹ Ca).


6.
“Anh có nhìn thấy mây giăng kín buổi chiều,nhìn thấy dòng sông trôi chảy,ngày đã muộn và con thuyền đã theo sóng trôi xa.Anh có nhìn thấy mây giăng kín bầu trời,nhớ lại những ngày chúng ta còn gần nhau,Những trận gió từ phương Nam đã thổi vào lòng em đầy nổi nhớ nhung.Em không thể nào nhớ ra chúng ta đã xa nhau giửa mùa xuân hay mùa hè,bởi vì mắt em đã tràn ngập sương lam mỗi lần nhớ tới anh,mỗi lần em dõi theo chân trời nơi em tưởng rằng có anh-Ôi nơi nguồn của bình yên,nơi anh cư ngụ.Em muốn tan thành dòng nước cuốn trôi tới nơi mênh mông cô quạnh ấy!Em muốn được cùng anh tan trong ánh sáng rạng rở của ngày bắt đầu và được cùng anh hòa trong ánh chiêu dương khi chiều trở lại…”
Tiếng hát LỆ THU và ca khúc BÓNG CHIỀU TÀ (Nhật Bằng).


7.
Chim theo đã quên mùa,hoa sầu đã quên nở,nhưng những ngày tháng êm đềm của chúng ta xưa vẫn không ngừng làm cho lòng anh thổn thức.Anh như đứa trẻ ngắt bông hoa cầm trên tay và tưởng tượng đó là trái tim mình.Ôi những bông hoa nở bằng nước mắt đau thương nhỏ trên hạnh phúc.Có bao giờ chúng ta sống được hai lần hạnh phúc của mình?Bởi vì dù ngày của chúng ta vẫn còn,kỳ hạn của chúng ta chưa đến.Nhưng sống trong một kỳ hạn có phải cũng là sống trong sự chấm dứt đã bắt đầu của mình?..”
Tiếng hát DUY TRÁC&SĨ PHÚ và ca khúc TÌNH KHÚC CHO EM.(Lê Uyên Phương).


8.
Hởi em yêu dấu!Hãy làm cho tôi hiểu được rằng chẳng phải vì yêu em tôi đã ôm ấp một mộng phi thường,tôi đã thiếu cẩn trọng để mộng pha vào vòng khuyên rộn ràng em đeo,rồi rơi vào sầu nảo bi thương.Mộng vỡ tan thành những tiếng hát vu vơ rơi vãi dưới chân em.Thuyền tình tôi đã nổi chìm trong những đợt sóng cười cợt của em,sườn ngấm đầy lệ và đắm chìm.Chỉ mình em có thể biến sự mất mát nầy thành điều may mắn cho tôi.Nếu khát vọng của tôi muốn lưu danh bất tử sau khi lìa đời đến nay đã tan từng mảnh,em hãy làm cho tôi bất tử ngay trên thế gian nầy.Được vậy,tôi sẽ chẳng khóc than những gì đã mất và cũng chẳng oán trách chi em,hời em yêu dấu!..”
Tiếng hát DUY TRÁC và ca khúc LỜI HẸN XƯA (Ngọc Bích).

9.
“ Điều nầy để chỉ dõi theo một người đã dứt áo ra đi không một lời từ biệt.Hãy lại đây những đêm mưa của ta(*),hãy cười đi những mùa thu của ta vội vàng.Hởi em yêu dấu!Em đã rỏ chúng ta chỉ là những phàm nhân,liệu có khôn ngoan không nhỉ khi mở rộng lòng mình cho một người đã hướng tâm hồn về nơi khác?..”
Tiếng hát SĨ PHÚ và ca khúc TRỞ VỀ DĨ VẢNG (Lâm Tuyền & Hoàng Vĩnh Lộc).


10.
“Anh yêu dấu xin hãy tha thứ tình em,như chim lạc lối khi vào lưới,khi tim run động,màn che tuột rơi tim em phơi trần.Anh yêu dấu!Xin anh xót thương bao phủ trái tim trần trụi ấy và tha thứ cho tình em.Nếu không thể yêu em xin tha thứ những khổ đau em đang chịu đựng,đừng đứng từ xa nhìn em bực bội.Em sẽ lần vào xó góc và ngồi trong bóng tối nâng hai tay che kín nổi bẽ bàng trơ trẻn của mình.Anh hãy tha thứ những khổ đau em đang chịu đựng và nếu yêu em xin tha thứ nguồn vui của em.Em xin làm rừng cúi đầu im nghe gió bảo của anh thổi tới.Và nếu chẳng còn yêu em xin hãy tha thứ nguồn vui của em và đừng cười sự buông thả của em để mạo hiểm…”
Tiếng hát KHÁNH LY và ca khúc TÌNH XA (Trịnh Công Sơn).

11.
“Ngày đã tàn nhưng mưa chẳng chịu ngừng giây lát,chiều âm u như giấc ngủ không mơ.Những cành tre nào lạ ngoặc dưới những giọt nước u sầu.Quê hương ở phương nào trong bốn phương của mình?Tiếng chim kêu buồn dưới những cành cây khô.Ngày sắp tàn-Ngày sắp tàn cùng với cuộc tình đã chìm đắm trong ta.Tình yêu rực sáng như trân châu trong bóng mờ của trái tim ẩn kín đã tắt cùng với ánh sáng thảm thương của một ngày mưa buồn,nhưng vẫn còn đủ làm cho lòng ta rạo rực.Bên bếp đỏ tro than,em hãy hơ nóng hai bàn tay rét mướt.Ngày gần nhau chẳng còn bao lâu,ta hãy cùng im nghe tiếng mưa trút trên mái tim.Ngày đã tàn,hoa úa nát tả tơi,đời biết có còn hẹn cho chúng ta một ngày ấm cúng?..”
Tiếng hát DUY TRÁC và ca khúcLẠNH LÙNG(Hoàng Trọng & Quách Đàm).

12.
“Khi trăng nhập vào đàn,đàn nhập vào đêm,khua động trong em nỗi nhớ nhung cả một thời quá vãng.Làm sao anh trách em chẳng luống nổi cho mình không nhỏ lệ.Dù em cũng tự nhủ lòng đừng để phút chia tay biến thành chết chóc mà thành hoàn hảo vẹn toàn.Em vẫn muốn thấy rằng chuyến bay ngang bầu trời sẽ kết thúc bằng đôi cánh xếp lại trong tổ ấm.Nhưng trăng đã chết trong sông nước lạnh,thuyền neo trên bến chẳng thể nghe thấy tiếng sóng xô thổn thức.Và đêm thủy tinh đã vỡ tan trong cơn bảo ngọt ngào nín lặng,chỉ mình em nghe,mình em ngó thấycùng với nỗi tiếc thương đang run mình trong lạnh lẽo…”
Tiếng hát THÁI THANH và ca khúc NGUYỆT CẦM (Cung Tiến).

13.
“Chúng ta đều biết rằng chẳng có gì bền vững,tình của những ngày sẽ qua.Nhưng em đâu ngờ trận mưa nhỏ lệ tiếc thương nầy đã làm ngập hồn em dù anh hiểu rằng mình chẳng thể làm gì hơn là lau khô nước mắt và đổi điệu bài ca chỉ có bao nốt đời người ngắn ngủi như tiếng chim kêu, tiếng gió thoảng, đã gõ vào nỗi quạnh hiu mõi mệt của lòng anh như một khu vườn xác xơ em đã mặc tình tàn phá.Không phải anh muốn oán trách em mà làm chi ,anh chỉ muốn nhắc lại với em một điều chẳng có gì bền vững và không biết anh có nên nói với em một lời cám ơn như một con ong say mật ngã vào lòng bông hoa hởi em yêu dấu!..”
Tiếng hát VÕ ANH TUẤN và ca khúc GIỌT MƯA THU (Đặng thế Phong).

14.
“Chiều đang xuống trên đường về mệt mõi giăng mắc quanh tôi như vòng tay của tình yêu quyến rũ.Sương lam buông kín trên ngọn cây như khói của buổi chiều đang thắp hương cầu nguyện.Hởi anh,tình yêu giống như cái chết nuốt trôi tất cả.Trong đám cỏ may,tiếng gió nào đang khóc và trên trời những đám mây bay giống như những kẻ bại vong.Chiều trở về trong nỗi tiếc thương,lòng ta ta không hiểu nữa là ai hiểu thấu.Hởi anh.tình yêu giống như cái chết nuốt trôi tất cả.Nếu bắt đầu dưới bước chân đi,sao trên cao nín thở đếm thời gian,trăng ẻo lã bơi trong đêm chìm lặng,hởi anh tình yêu giống như cái chết nuốt trôi tất cả!..”
Tiếng hát LỆ THU và ca khúc TRÊN ĐƯỜNG VỀ (Nguyễn Thiện Tơ).

15.
“Mùa thu đã chết nhưng đau đớn còn đây,em đã cho anh một bông hoa ngắt trong đêm tối.Cả hai chúng ta đều không biết hoa đẹp ngần nào.Bửa qua anh đã bỏ quên trên bãi cỏ và quên mất mùi thơm,chỉ đầy ấp trong hơi thở anh đã thơm ngát hương em.Ngày ấy đã xa nhưng đau đớn còn đây.Anh còn nghe ngân nga trong trí tưởng tiếng chuông của ngôi cổ tự rót đầy thinh không và trên lối chúng ta đi hương thơm em để lại trên nhịp cầu.Bao nhiêu mùa thu đã chết nhưng đau đớn còn đây!..”
Tiếng hát DUY TRÁC và ca khúc MỘT CHIỀU THU (Nhật Bằng).

16.
“Hát tình ca có phải cũng là cách cầu nguyện cho một thuở thanh bình bền vững trên đất nước.Như cây thông trên đầu non,tim anh tự cất tiếng kêu than hay em lên tiếng gọi anh?Thôi cứ để cho mắt buồn của tình ngóng chờ và nhỏ lệ.Chúng ta hãy cầu nguyện cho tình chảy xuôi vào niềm thương.Dù em đangở nơi nào đó trên mảnh đất buồn bã chúng ta đã chia lìa.Hởi em yêu dấu!Hãy nói cho anh hay,lời chú nào em đã đọc dưới những vì sao để chuyển tới tim anh lời truyền bí mật.U hồn khoắc khoải nào đã nhập vào em giữa đêm khuya đưa anh lại gặp em trong cõi không ngủ nghỉ.Thôi cứ để cho mắt buồn của tình ngóng chờ và nhỏ lệ,chúng ta hãy cầu nguyện cho tình chảy xuôi một niềm thương!...”
Tiếng hát SĨ PHÚ và ca khúc TẠ TỪ (Tô Vũ).

___________________________________
(*)đoạn nầy không nghe rõ nên không dám gõ lại.anh chị nào nghe được xin hiệu chỉnh giùm.
-Trên trang Nguyễn Đình Toàn của PX hình như thiếu bài chót.Tạ Từ (Tô Vũ) Sĩ Phú hát,xin được gửi tặng các bạn nào chưa có.

http://www.mediafire.com/?zvtnxnjl1ze

_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 19
RE: BẮT ĐẦU TỪ....! - 8/24/2008 3:33:06 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

CHUYẾN XE CUỘC ĐỜI.



Cách đây không lâu,tôi đọc một cuốn sách,trong đó người ta ví cuộc đời với một con tàu.Đọc thấy thích lắm.

Cuộc đời cũng giống như một chuyến đi trên tàu:người người,lên lên,xuống xuống,có khi gặp phải tai nạn.

Ở trạm này :ta gặp điều ngạc nhiên,ở trạm kia ta gặp nỗi u buồn.

Khi ta ra đời và lên tàu,ta gặp nhiều người và ngở rằng họ sẽ ở với mình suốt cuộc hành trình:Đấy là cha mẹ mình.

Đau đớn thay,sự thật thì khác hẳn.Họ xuống một sân ga dọc đường và để lại ta thiếu vắng tình yêu và lòng trìu mến của họ,thiếu thân tình và sự hiện diện của họ cạnh mình.

Dù sao,cũng có những người khác lên tàu và trở thành quan trọng đối với mình.Đấy là anh chị em,bằng hửu mình và mọi người tuyệt vời mà mình thương mến.

Có người xem cuộc hành trình như một chuyến rong chơi.
Có người cảm thấy u sầu suốt cuộc hành trình.
Có người luôn hiện diện và giúp đở những ai cần đến họ.
Có người,khi xuống tàu để lại cho mình nỗi nhớ khôn nguôi.
Có người vừa lên đã xuống và mình chỉ đủ thời gian để thoáng thấy họ thôi.

Ta ngở ngàng vì nhiều hành khách mà mình mến thương lại ngồi trên một toa xe khác,và họ để ta bơ vơ một mình trong suốt cả chuyến đi.

Dĩ nhiên không ai có thể ngăn cản ta đi tìm họ khắp nơi trên con tàu.
Buồn thay,đôi khi ta không thể ngồi cạnh họ,vì chổ ấy đã có người.

Không sao đâu…Cuộc hành trình thì như thế đó:đầy thách thức,ước mơ,hy vọng,chia tay…mà không bao giờ quay lại.

Ta hãy cố thực hiện cuộc hành trình một cách tốt đẹp nhất.Hãy cố thông cảm những người cùng đi với mình và hãy tìm ra những điều tốt lành nhất trong từng người một.

Hãy nhớ rằng bất cứ lúc nào trong chuyến đi,một người bạn đồng hành cũng có thể chới với và cần ta thông cảm.
Chúng ta cũng có thể chới với và lúc nào cũng có một ai đó thông cảm mình.

Điều bí ẩn lớn nhất trong chuyến đi nầy là không biết lúc nào mình sẽ vĩnh viễn xuống tàu.
Ta cũng không biết bạn đồng hành của mình xuống lúc nào.Ngay cả người ngồi sát bên ta.

Phần tôi,tôi nghĩ mình sẽ rất buồn khi phải xuống xe..Tôi chắc chắn là thế!
Vĩnh biệt tất cả bạn bè mà tôi từng gặp trên xe hẳn là điều đau đớn.
Để những người thân của mình ở lại một mình hẳn là rất buồn đau.

Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày kia tôi sẽ đến ga trung tâm mà gặp lại tất cả mọi người,với một số hành trang mà khi lên xe họ không hề có.
Thế là tôi sẽ sung sướng vì đã góp phần làm gia tăng và phong phú cho hành trang của họ.
Các bạn hởi!Tất cả chúng ta hãy làm hết sức mình để thực hiện một chuyến đi tốt đẹp và hãy cố để lại một kỳ niệm đẹp về mình khi đến giờ phải xuống khỏi toa xe.

Với những ai cùng đi trên chuyến tàu nầy,tôi xin chúc:THƯỢNG LỘ BÌNH AN
!

___________________________________________

Câu chuyện trên được một người bạn gửi cho tôi một file PowerPoint với những hình ảnh rất đẹp.
Đọc xong,bất chợt những câu hát tôi đã nghe từ ngày nào đó lại vang lên trong tâm tưởng:

-Chuyến xe đầu đưa người từ vòng nôi,vào nhân thế chơi vơi.
Tay không hành lý,ngóng nhìn về tương lai,ngỡ ngàng lên tiếng khóc rồi,thay cho lời đầu tiên người nói…


Bài hát cũng nói về những chuyến xe đã đưa ta đi trong suốt cuộc đời:nào là xe nôi rồi xe hoa và sau cùng là xe tang đưa ta về chốn vĩnh hằng.Đó là những chuyến xe đáng ghi nhớ trong suốt cuộc làm người.Chuyến xe thứ hai thì mang nhiều niềm vui hơn nỗi buồn,nhưng cũng có kẻ lên xe được,có kẻ không.Còn chuyến xe cuối thì không còn ai nhận được rằng mình đã lên đó từ lúc nào…cũng như câu chuyện trên không biết khi nào thì mình vĩnh viễn xuống xe.
Cảm ơn bạn đã gửi cho tôi một câu chuyện rất hay và cũng xin được chúc bạn:THƯỢNG LỘ BÌNH AN!

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 8/25/2008 1:32:02 PM >


_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 20
Trang:   [1] 2 3 4 5   phần sau >   >>
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Văn Học – Nghệ Thuật >> BẮT ĐẦU TỪ....! Trang: [1] 2 3 4 5   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 Ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết




Login| khanhly.net| Diễn Đàn Chính| Bài hôm nay| Bài mới| Góc riêng| Thư riêng| Các thành viên| Tìm kiếm| Log Out


Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.4
Copyright © 2003 - 2006 KHANHLY.NET

0.359