< Login:: khanhly.net:: Góc riêng:: Thư riêng:: Ghi danh:: Các thành viên:: Tìm kiếm:: Log Out>

RE: Tâm Hồn - Song Hảo

 
Tham gia dưới tên: Guest
Cùng đọc bài với bạn: không
  In Ra
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Thơ >> RE: Tâm Hồn - Song Hảo Trang: <<   < phần trước  8 9 [10] 11 12   phần sau >   >>
Tên login
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
RE: Tâm Hồn - Song Hảo - 11/12/2008 2:25:21 AM   
Mai Anh

 

Thành viên đang: offline

(...)

< Được sửa bởi: Mai Anh lúc 11/12/2008 7:44:33 AM >


_____________________________

Ném chút hồn vào cỏ xanh
Để cho cát bụi nhân tình nở hoa.


(trả lời với: Mai Anh)
Bài thứ: 181
HOÀNG NGỌC ẨN - Thung Lũng Chim Bay. - 11/12/2008 6:32:24 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

HOÀNG NGỌC ẨN



THUNG LŨNG CHIM BAY

Tặng Angelique

Xin đa tạ những tháng ngày diễm mộng
Em cho tôi trong một cuộc tình nồng
Con sóng nhỏ đã dìm vào biển rộng
Thôi còn gì để tiếc nhớ, chờ mong!

Em đi rồi, tôi làm thơ đăng báo
Ru nỗi buồn qua từng tiếng thơ yêu
Mây vẫn bay trên vùng trời mộng ảo
Tôi vẫn sầu bên thành phố quạnh hiu!

Thung lũng thấp chim trời không muốn đậu
Rừng lá thưa không đủ ấm đông về
Năm tháng dần trôi, ngút ngàn nỗi nhớ
Nẻo mù sa biền biệt bóng chim di…

Khép vũ trụ níu thời gian mong đợi
Dựng điêu tàn ngăn từng lối chim bay
Nhưng ao ước xa quá tầm tay với
Tôi tìm em qua ngõ mắt lưu đày!

Thôi! Em cứ về vùng trời miên viễn
Theo đường mây em nhẹ bước thênh thang
Tôi ở lại lần theo từng kỷ niệm
Nghe trong tôi những đổ nát, hoang tàn!


Nhạc Việt Dzũng - Khánh Ly trình bày.



Cám ơn PL đã gửi thơ và nhạc.

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 11/12/2008 6:34:03 AM >


_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: Mai Anh)
Bài thứ: 182
RE: HOÀNG NGỌC ẨN - Thung Lũng Chim Bay. - 11/13/2008 1:50:42 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Hoàng Ngọc Ẩn: Mang thơ đến cho âm nhạc

???

Có không ít nghệ sĩ mà tác phẩm trở thành nổi tiếng hơn cả tên tuổi người khai sinh ra nó. Hoàng Ngọc Ẩn ở trong trường hợp này khi thi phẩm "Rừng Lá Thay Chưa" của anh, sáng tác vào năm 76,77 và được nhạc sĩ Huỳnh Anh phổ nhạc vào năm 1981.

Duy Quang là người đầu tiên trình bày vào năm 84 để nhạc phẩm này trở thành một nhạc phẩm rất được mến chuộng cho đến bây giờ. Nhưng về cuộc đời cùng những hoạt động của tác giả Rừng Chưa Thay Lá có lẽ chưa được mấy ai biết rõ, ngoài việc biết anh là một thi sĩ tên tuổi, có rất nhiều bài thơ được những nhạc sĩ nổi danh phổ thành nhạc. Nhưng đối với thành phố Houston, Hoàng Ngọc Ẩn là một khuôn mặt rất quen thuộc trong giới báo chí cũng như trong giới sinh hoạt nghệ thuật. Anh là một trong những người Việt đầu tiên đặt chân đến thành phố này sau biến cố tháng 4 năm 75. Chính xác hơn là ngày 18 tháng 06 năm 1975 cùng với người vợ đầu tiên và 3 con. Nhờ làm việc với tòa đại sứ Mỹ, anh được đưa thẳng qua phi trường Clark ở Phi Luật Tuân và sau đó được vào thẳng Mỹ, bỏ lại sau lưng thành phố Sài Gòn có rất nhiều gắn bó với anh, với những thăng trầm anh đã trải qua trong quãng đời niên thiếu.

Cuộc đời gắn liền với thơ của người thi sĩ gốc Huế sinh năm 1940 tại Ban Mê Thuột này khởi đầu với một bài thơ được đăng trên báo Phụ Nữ Diễn Đàn vào năm 1955, khi anh sống ở Kontum với người chú. Thời gian sau đó anh cũng miệt mài với thơ trong niềm đam mê của lứa tuổi học trò. Cũng do thích văn thơ, anh có dịp quen biết với nhà văn Nguyễn Thị Vinh vào khoảng năm 67, 68. Sau đó anh mua lại căn nhà của bà ở Cư Xá Lữ Gia, cũng là nơi nữ sĩ Lệ Khánh đã từng sống một thời gian sau khi ở Đà Lạt về. Trước đó Hoàng Ngọc Ẩn đã từng hoạ nhiều bài thơ của tác giả thi phẩm nổi tiếng một thời là "Em Là Con Gái Trời Bắt Xâu” với bút hiệu Hoàng Yên Lang.

Anh được nữ sĩ Nguyễn Thị Vinh khuyến khích in thành một tập thơ, nhưng anh không mấy thiết tha vì vẫn muốn giũ tính cách hoàn toàn tài tử. Nhất là anh còn bận rộn với công việc buôn bán trước khi vào làm việc cho toà Đại Sứ Mỹ với chức vụ Chánh Sự Vụ Công Thự Và Mãi Dịch ở Vùng 3 cho đến lúc ra đi.

Thời kỳ đầu tiên ở hải ngoại, Hoàng Ngọc Ẩn cho là anh có nhiều "ngậm ngùi" nhất trong tâm trạng của một người xa quê hương, nên đã sáng tác nhiều thơ để sau đó được những nhạc sĩ nổi tiếng phổ thành nhạc, khởi đầu với Song Ngọc vào năm 1980.

Phần lớn những nhạc phẩm được phổ thành nhạc sau đó được đưa vào 2 CD do anh thực hiện là Bến Lỡ và Rừng Chưa Thay Lá. Ngoài ra, một số sáng tác của anh khi còn ở VN gần đây cũng được hai nhạc sĩ ở Houston là Hoàng Cầm và Hoàng Văn phổ thành ca khúc.

Thuần chất là một thi sĩ nên Hoàng Ngọc Ẩn không chú trọng nhiều về âm nhạc ngoài một thời gian ngắn theo học với nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn trong thời kỳ ở Bồng Sơn, và sau này được nhạc sĩ Phó Quốc Thăng hướng dẫn đôi chút. Bởi vậy Hoàng Ngọc Ẩn nhận biết mình không có khả năng về âm nhạc nên không bao giờ nghĩ đến việc phổ nhạc từ thơ của mình. Anh chủ trương nếu muốn đi vào âm nhạc để có thể sáng tác thì cần phải có thiên tài hay khả năng đặc biệt. Còn "mình học không tới đâu, lại cỏn phiổ thơ của mình thì tiêu luôn, có khi lại chính mình giết mình", như anh nói. Anh đưa ra thí dụ về trường hợp nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên, trở thành nổi tiếng khi những bài thơ của anh được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc. Sau đó Nguyễn Tất Nhiên tự phổ nhạc nhưũng bài thơ của mình để rồi không có được thành công.

Hoàng Ngọc Ẩn sáng tác thơ theo chiều hướng riêng, nhắm vào vấn đề tạo dễ dàng cho những nhạc sĩ phổ thành nhạc. Ngoài vần điệu của thơ, những tác phẩm của anh còn mang nét rõ ràng về âm điệu của nhạc. Người ta có thể nói trong thơ Hoàng Ngọc Ẩn đã sẵn có nhạc nên hầu như những nhạc sĩ phổ nhạc từ thơ của anh không cảm thấy bị gò bó. Bài thơ Rừng Lá Thay Chưa do nhạc sĩ Huỳnh Anh phổ nhạc là một thí dụ điển hình Nhạc phẩm Rừng Chưa Thay Lá do Thanh Thúy trình bầy cùng với một số nhạc phẩm khác như Bên Trời Phiêu Lãng, Cho Một Thành Phố Mất Tên, vv...cũng đã được phát thanh về VN qua làn sóng của đài Tiếng Nói Hoa Kỳ trong thời điểm làn sóng người tỵ nạn đang lên cao sau khi được đưa vào cassette Rừng Lá Thay Chưa với một thành công lớn. Lời thơ trong những nhạc phẩm này phù hợp với tâm trạng của những người xa rời quê hương cũng như những người còn ở lại vào thời kỳ đó, đã rất được ưa thích . Những cassettes sau đó là Mầu Tím Tango và Bài Tango Cho Người Tình Lỡ cũng được đón nhận rộng rãi.

Nhờ chiều hướng tạo dễ dàng cho những nhạc sĩ sáng tác, thơ của Hoàng Ngọc Ẩn đã được những nhạc sĩ khác như Phạm Duy, Trầm Tử Thiêng, Việt Dũng, Trần Quan Long, Lê Uyên Phương và Phạm Đình Chương đưa vào âm nhạc. Với Phạm Đình Chương, anh đã rất cảm động khi được nhạc sĩ này phổ nhạc bài thơ Cho Một Thành Phố Mất Tên của anh sau khi tình cờ đọc bài thơ này đăng trên một tờ báo xuất bản ở nam California, sau khi ông mới từ đảo vào đến Mỹ.

Nhạc phẩm này được Jo Marcel trình bầy sau đó. Nhạc sĩ Phạm Đình Chương còn phổ một bài thơ khác của anh là Bên Trời Phiêu Lãng, do Vũ Khanh trình bày khi mới bước vào nghề ca hát. Nhạc phẩm này cũng được dùng làm đề tựa cho một CD gần đây nhất của anh, được ra mắt vào tháng 08 năm 2003 tại Houston. Trong tình trạng hiện nay, việc tự thực hiện cho mình một CD chắc chắn sẽ chẳng thu về một kết quả nào về mặt thương mại, nhưng với lòng đam mê nghệ thuật, Hoàng Ngọc Ẩn chấp nhận điều này để chỉ coi đó như việc đánh dâù cho cuộc đời hoạt động văn nghệ của mình...

Đối với Hoàng Ngọc Ẩn, mỗi nhạc sĩ có nguồn cảm hứng khác nhau nên những bài thơ phổ thành nhạc của anh đều mang những nét khác biệt, gần đây nhất là những bài được hai nhạc sĩ ở Houston là Hoàng Văn và Hoàng Cầm viết. Gần đây nhạc sĩ Hoàng Cầm đã phổ nhạc từ bài thơ Xin Chia Tay Trong Cõi Này của anh trong số nhiều bài thơ khác. Bài thơ này, Hoàng Ngọc Ẩn mới sáng tác vào cuối năm 2003 vừa qua khi liên tưởng đến một sự chia tay không ai tránh khỏi trong cuộc đời...

Với nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, Hoàng Ngọc Ẩn cũng có được một số bài thơ do nhạc sĩ này phổ nhạc, nổi bật hơn cả là nhạc phẩm Rừng Chưa Thay Lá, anh sáng tác để coi như lời đáp cho nhạc phẩm Rừng Chưa Thay Lá trước đó. Với âm điệu sẵn có của bài thơ, nhạc sĩ Trầm tử Thiêng đã viết thành nhạc mà không cần phải thay đổi một câu hay một chữ nào...

Riêng Việt Dzũng cũng đã đưa 2 bài thơ của Hoàng Ngọc Ẩn vào thế giới âm nhạc. Đó là Tự Trầm và Bên Đời Hiu Quạnh. Nhạc phẩm sau được coi như một trong những nhạc phẩm thành công nhất, phổ từ thơ của anh. Qua nội dung những bài thơ của Hoàng Ngọc Ẩn được phổ nhạc, anh cho biết cảm hứng của anh luôn đến từ những tình cảm thật, những rung động trong cuộc sống mà không đến từ hư câù.

Hoàng Ngọc Ẩn cũng không phủ nhận sự giầu tình cảm của mình, mà anh cho là có chút "lăng nhăng", cho nên là một người khổ vì tình cảm... Trường hợp bài thơ Buồn Xưa do nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành nhạc là một thí dụ cụ thể. Hoàng Ngọc Ẩn viết bài thơ này vào năm 81, khi gặp lại một người bạn gái quen biết trước đó.

Những ngày gần đây, có lẽ Hoàng Ngọc Ẩn đã dừng bước giang hồ trong lãnh vực tình cảm để chính thức ra mắt người bạn đời sau này của mình với bạn bè vào dịp lễ Valentine vào trung tuần tháng 02 năm 2004 vừa quạ Anh và người vợ đầu tiên đã ly dị vào năm 1987. Mặc dù sinh trưởng trong một gia đình chuyên nghề làm vàng ở làng Kế Môn, nhưng anh không thích theo nghề mà chỉ lãng đãng với thơ văn khiến gia đình anh có lúc đã muốn từ bỏ anh, một người mồ côi cha từ lúc mới lên 3 tuổi.

Năm 18 tuổi, Hoàng Ngọc Ẩn vào Sài Gòn một mình. Anh vừa đi học trường Nguyễn Công Trứ, vừa đi làm cho nhà in Bình Minh với một cuộc sống "bên đời phiêu lãng". Và cũng từ đó anh bắt đầu có những giao du với giới văn nghệ sĩ ở thành phố này cho đến khi được thu nhận vào làm việc cho tòa Đại Sứ Hoa Kỳ.

Hiện Hoàng Ngọc Ẩn đang điều hành hai tờ báo ở Houston. Một tờ là Thương Mại VN, có mặt trong làng báo từ năm 1982. Một tờ khác là Vietnam Post, xuất bản từ năm 1992. Cũng từ năm 82, anh thành lập nhà sách Văn Hữu và đã thực hiện quyển Tuyển Tập 90 Tác Giả. Dần dần tiệm sách này bán thêm những băng nhạc và trở thành một địa điểm quen thuộc với những người yêu thơ văn và âm nhạc. Nhưng đến năm 87, Văn Hữu ngưng hoạt động sau khi anh ly dị với người vợ đầu tiên. Trong khoảng thời gian từ năm 89 đến 96, anh thành lập phòng thu Hạ Quyên cũng như khai thác nhà hàng ca nhạc Song Long ở Houston.

Thuỳ An đăng
nguồn www.thegioinguoiviet.net

RỪNG CHƯA THAY LÁ -Vũ Khanh hát



________________________________________
Cám ơn PL đã gửi bài viết nầy.

_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 183
HOÀNG NGỌC ẨN - Cho Một Thành Phố Mất Tên. - 11/14/2008 3:25:42 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

HOÀNG NGỌC ẨN



CHO MỘT THÀNH PHỐ MẤT TÊN

Em Sàigòn đẹp nhất về đêm
Tiếng hoa rơi, nhạc lắng, mây chìm
Nét môi duyên, nụ cười huyền hoặc
Phút chốc trần gian vội lãng quên!

Ta thương em tàn hơi thở cuối
Ta nhớ em trọn kiếp lưu đày
Ngày xa thành phố xanh xao nhớ
Ta giã từ nhau tợ bóng mây!

Những con đường cũ còn im bóng
Tà áo ai còn theo gió bay
Tiếng guốc gõ đều trên phố vắng
Hay tàn trong ngõ hẹp chiều nay?!

Ta nhớ từng cơn mưa bụi nhỏ
Ta chờ nhau cuối phố, mưa sa
Từng cơn gió lạnh giao mùa đến
Một sớm thu về em xót xa!

Đời đã vô tình không vấn vương
Ngõ xưa đã hút lối thiên đường
Còn đây hơi thở xanh xao mộng
Em mất tên rồi ta tiếc thương!


Phạm Đình Chương phổ nhạc -Khánh Ly trình bày.



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 11/14/2008 3:41:32 PM >


_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 184
XUÂN QUỲNH - HỮU XUÂN. - 11/18/2008 11:06:51 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

XUÂN QUỲNH



THUYỀN VÀ BIỂN

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển

"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió"

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.

Nhạc:HỮU XUÂN -Trình Bày:DIỄM LIÊN



_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 185
XUÂN QUỲNH - MẸ CỦA ANH. - 11/20/2008 12:16:36 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

XUÂN QUỲNH



MẸ CỦA ANH

Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

Nhạc:Trịnh Công Sơn - trình bày Thuỳ Dương



_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 186
LƯU TRỌNG LƯ - HỮU XUÂN. - 11/22/2008 10:04:51 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Các bạn đã nghe Phạm Duy phổ nhạc bài Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư,giờ đây xin mời nghe Hữu Xuân phổ nhạc bài thơ đó qua giọng hát Mỹ Linh nhé.

LƯU TRỌNG LƯ



TIẾNG THU
Nhạc:Hữu Xuân-Trình bày:Mỹ Linh



_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 187
VĨNH BIỆT CAO VŨ HUY MIÊN. - 11/25/2008 2:52:14 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

VĨNH BIỆT CAO VŨ HUY MIÊN



Sau nhiều năm chống chọi với bệnh tiểu đường giai đoạn cuối, nhà thơ Cao Vũ Huy Miên của Hoa tím ngày xưa vừa qua đời ngày hôm nay (25-11) ở tuổi 53

Xin được thắp cho anh một nén hương.Cầu mong linh hồn anh yên vui chốn vĩnh hằng!
Xin thành thật chia buồn cùng gia quyến!


_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 188
RE: VĨNH BIỆT CAO VŨ HUY MIÊN. - 11/25/2008 2:55:41 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Để tưởng niệm nhà thơ Cao Vũ Huy Miên,mời các bạn nghe lại ca khúc Hoa Tím Ngày Xưa được nhạc sĩ Hữu Xuân phổ nhạc-Vũ Khanh trình bày và Tạp bút Về Thương Hoa Giấy của ông.

HOA TÍM NGÀY XƯA





VỀ THƯƠNG HOA GIẤY

TTCN - Ngày xưa lối vào nhà em trồng nhiều hoa giấy đủ màu; hoa giấy không hương nhưng lúc nào cũng nở rực rỡ như thể đón chào tôi đến chơi ngôi nhà người mình thương mến.
Nơi đó còn có tiếng đàn và giọng hát em ngọt ngào lẫn trong mùi ngọc lan thoang thoảng.
Nhớ nhất là những ngày mưa, ngõ vắng đầy những cánh hoa giấy rụng, tiễn tôi về em bước chậm và luôn nhắc tôi coi chừng kẻo giẫm lên những xác hoa tội nghiệp, khi đó tôi vô tình đâu biết em yêu loài hoa này đến vậy.
Song có những lúc bất chợt đâu đó trước những chùm hoa giấy đủ màu hồn nhiên, tôi mang máng nhận ra em có chút gì tựa như loài hoa này, lúc nào cũng tươi xinh, dịu dàng, rụt rè một cách đáng yêu, luôn quấn quít quan tâm chăm sóc tôi mọi điều. Và chừng như ngày đó dù rất yêu em nhưng tôi vẫn chưa một lần mở lời, mà chỉ bâng quơ nhìn vào đôi mắt em, đôi mắt đã khiến tôi tương tư hết một thời trai trẻ…
Tôi đi học xa, thời chiến tranh đâu hẹn trước được điều gì, chỉ luôn mang theo bên mình hình bóng em thấp thoáng sau những chùm hoa giấy và những kỷ niệm êm đềm ngày xưa. Con gái có thì, trước khi lấy chồng em có gửi cho tôi một phong thư nhưng bên trong chỉ là trang giấy trắng cùng những cánh bông giấy ép khô như đã từ lâu lắm và dường như tôi nhận ra ở đó còn có những giọt nước mắt…
Đôi lần về lại thành phố nơi ngày xưa mình đã sống, tôi vẫn thường lang thang qua những con đường một thời mình đi học với một nỗi ngậm ngùi, bởi bây giờ mình thật sự đã trở thành một người xa lạ với một nơi ắp đầy kỷ niệm, và dù lòng ray rứt tôi cũng có đôi lần đi ngang qua ngôi nhà cũ của em, như thể tin rằng có một lần sẽ nhìn thấy em đâu đó. Nhưng không hiểu sao những hàng hoa giấy đủ màu ngày xưa bây giờ chỉ còn lại một sắc tím buồn như muốn thổn thức với tôi điều gì…
Hoa giấy mỏng manh, càng khô cằn càng rực rỡ, không hương nhưng tôi yêu vô vàn, vì với tôi hoa giấy là em...


CAO VŨ HUY MIÊN
Tuổi Trẻ Chủ Nhật.

< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 11/25/2008 3:09:19 PM >


_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 189
PHÚ QUANG -TRONG MIỀN KÝ ỨC. - 12/13/2008 6:02:41 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Phú Quang viết về Hà Nội như một miền ký ức



Những ca khúc của anh thường gợi nhớ về một Hà Nội đằm sâu, quyến rũ, không chỉ ở ca từ mà còn ở giai điệu, hình ảnh. Viết nhiều nhưng không ồn ào, Phú Quang đã tạo được phong cách rất riêng của mình qua những sáng tác về Hà thành.
- Hà Nội luôn trở đi trở lại trong các sáng tác của anh, tại sao vậy?
- Hà Nội của tôi bắt nguồn từ những kỷ niệm tuổi thơ. Tôi rất thích tranh của họa sĩ Bùi Xuân Phái, nhưng đó không phải là lý do để tôi sáng tác. Chỉ mình tranh Phái thôi, không thể đủ để thúc đẩy tôi viết về Hà Nội. Mà tôi nghĩ rằng mình đồng cảm với ông trong cách cảm nhận, và cũng yêu Hà Nội giống ông. Những góc nhỏ con đường, thoáng heo may bất chợt mùa thu, bao kỷ niệm tuổi thơ cả hình bóng những cô gái Hà thành... Tôi dường như không bao giờ lý giải hết. Nhưng tôi viết được nhờ có tình yêu ấy. Và viết một cách rất tự nguyện. Ca khúc đầu tiên tôi viết về Hà Nội là Trong miền ký ức (năm 1986) với những ca từ như
Mất rồi con đường bụi đỏ
mất rồi những chuyến xe đông
nắng gần cạnh đôi hàng lá thẫm
mất rồi em ở đâu con đường ngong ngóng
anh ngu ngơ giữa chợ người...

- "Một miền ký ức về Hà Nội, có cả hình bóng em...". "Em" đó là cô gái nào vậy, thưa anh?
- Nhiều người đã tò mò về chuyện này và tôi phải nói nửa đùa nửa thật là cứ tung những tác phẩm của tôi ra, ai thấy có chút gì của họ, thì nhận về. Trong Hà Nội phố, có tình yêu tôi dành cho một người con gái. Người đó yêu tôi từ nhiều năm trước. Cô ấy rất hiền, mỗi lần gặp tôi đều lúng túng. Tôi cũng rất yêu mến cô, nhưng rất tiếc, như một sự đưa đẩy của số phận, khi gặp cô ấy thì tôi đã có người yêu rồi. Chúng tôi giữ quan hệ tốt với nhau trong nhiều năm sau. Và trong một ngày buồn nhất đời mình, cô ấy xuất hiện, nhưng cũng chẳng thay đổi được điều gì. Sau đó, tôi ra đi. Viết bài Hà Nội phố trong nỗi niềm đồng cảm với nhà thơ Phan Vũ, nhưng cũng là xuất phát tự tình cảm thật của trái tim. "Ta còn em", nếu nghe kỹ, sẽ thấy thực ra cái “còn” ấy chỉ là còn trong miền ký ức.
- Sáng tác về một miền ký ức bao giờ cũng có cảm xúc hơn, hay hơn thực tại, đó là lý do anh làm DVD “Ngoảnh lại” cùng những nỗi niềm?
- Khi hai tình nhân úp mặt vào nhau, họ rất hân hoan, vui sướng, nhưng để cảm nhận hết về nhau thì họ phải xa nhau. Nhiều người ở Hà Nội đã có những sáng tác về Hà Nội rất hay, nhưng tôi cho rằng nếu họ đi xa, những sáng tác ấy sẽ còn lạ hơn nữa. Tất nhiên, cũng không phải cứ đi xa là viết hay được ngay đâu. Nhìn bìa DVD Ngoảnh lại của tôi, bạn sẽ thấy một chân dung độc đáo nhất từ trước đến nay, chân dung của tác giả. Nhiều người hỏi tôi, đã dừng lại đâu mà đặt tên như thế. Họ đâu hiểu rằng con người đã luôn phải ngoảnh lại nhiều lần trong đời mình, để rồi tiếp tục đi nữa.
- Anh thấy ca khúc của mình thành công bởi nhạc hay lời?
- Tôi cảm ơn những nhà thơ đã gợi cảm hứng cho tôi. Có những bài, như thơ của Nguyễn Trọng Tạo (Chia, Phiêu diêu) tôi lấy nguyên cả bài thơ. Còn có những bài tôi chỉ dùng đúng một câu thơ thôi. Ví dụ bài Lãng đãng chiều đông Hà Nội tôi lấy câu Heo may tan nhòa bao giấc mơ xưa của Tạ Quốc Chương, bài Hà Nội ngày trở về, tôi cũng chỉ lấy một câu vai gầy áo mẹ của Doãn Thanh Tùng. Nếu không có câu thơ ấy, không có bài thơ ấy, sẽ không có bài hát của tôi.
- Nhiều bài hát của anh mặc dù không có gì là Hà Nội cả, nhưng vẫn gắn vào đấy cái mác “Hà Nội”, tại sao thế?
- Hà Nội của tôi là những điều rất bé nhỏ nhưng thẳm sâu. Thí dụ Im lặng đêm Hà Nội là cảm giác của tôi trong đêm im lặng ấy, chứ không phải đó là cái im lặng của Tràng Tiền, Bờ Hồ hay Hồ Tây... Nếu xem những thước phim trong DVD Ngoảnh lại sẽ thấy không còn những mái phố cổ, không còn cầu Long Biên hay những hình ảnh khác, chỉ có một mảng gốc cây xù xì, một con đường vô danh...
- Nhiều ca sĩ nổi tiếng đã hát những ca khúc của anh, nhưng cho đến giờ, vẫn chưa có ca sĩ nào thực sự gắn liền tên tuổi với những ca khúc ấy, tại sao vậy?
- Mỗi hiện tượng đều có cái hay và cái dở. Ví dụ ngày xưa anh Trịnh Công Sơn rất may mắn đã có một người hát nhạc của mình là Khánh Ly, từ đấy trở đi tôi không nghe, không chịu được một người nào, cho dù người đó nổi tiếng đến cỡ nào hát nhạc của Trịnh Công Sơn. Tôi không có cái may mắn như anh cho nên người này hát nghe cũng được, người kia hát nghe cũng được. Và tôi cũng không có ý định sẽ có một ca sĩ chỉ hát nhạc của mình. Bởi như thế ca sĩ phải hiểu mình như chính mình. E rằng không có.
- Anh tự tin với những gì đang có?
- Tất nhiên, bởi vì tôi phải trả giá bằng lao động. Tôi thường nói nếu tôi có chút gì đó thành công trong đời, đấy chủ yếu là vì tôi cần cù.

(Theo Văn Nghệ)

http://www.vnexpress.net


TRONG MIỀN KÝ ỨC-Nhạc Phú Quang-Thơ Hoàng Hưng-Nhã Phương trình bày



_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 190
HÀN MẶC TỬ - LÃ VĂN CƯỜNG. - 12/16/2008 2:31:33 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

HÀN MẶC TỬ
ĐÂY THÔN VĨ DẠ



Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền?

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa.
Áo em trắng quá nhìn không ra,
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?


Nhạc:Lã Văn Cường - Thơ: Hàn Mặc Tử-trình bày Thuỳ Dương



_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 191
TẢN MẠN CHUYỆN THƠ:-Có một nhà thơ thôn Vỹ... - 12/18/2008 1:11:26 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Tản mạn chuyện thơ : có một nhà thơ thôn Vỹ …
Cao Quảng Văn


Ảnh : thôn Vỹ Dạ của socbay.com

Trong bài Đây thôn Vỹ Dạ, nhà thơ Hàn Mặc Tử (1912- 1940) từng viết:

Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền (…)


Đúng rồi, phải về với Huế vào một sớm mai, khi nắng mới lên, xanh trên những hàng cau,trên những khu vườn mượt mà màu ngọc bích, nhìn ngắm cành trúc phất phơ nhành lá che ngang mấy bức bình phong hàng giậu chè tàu vuông vức chữ điền…ở phía trước các nhà vườn Huế mới có thể cảm nhận hết cái đẹp đặc biệt dịu dàng của Huế!

Ở đó, nơi thôn Vỹ Dạ tiếp giáp với thôn Tây Thượng trên đường lên phố, hay với thôn Nam Phổ trên đường xuống bãi biển Thuận An, mây gió thảnh thơi trên dòng trăng lấp lánh, đứng bên này bờ nam sông Hương, từ Bến Cạn nhìn qua bên kia Cồn Hến, nhành trúc phơ phất buồn thiu, hoa bắp lay động nỗi niềm…, khách đường xa dễ lạc vào cái cảm giác man mác thần tiên, khói sương huyền ảo…

Có dịp đọc lại bài thơ Đây thôn Vỹ Dạ của Hàn, tôi bất chợt nhớ về ngôi nhà cổ kính ba gian hai chái Chu Hương Viên cùng căn nhà khang trang rộng rãi Lộc Minh Đình với bao nhiêu cửa mở về hướng Đông ở thôn Vỹ Dạ, Huế xưa cùa thi sĩ Ưng Bình Thúc Giạ Thị ( 1877- 1961), vị chủ súy của Hương Bình thi xã thuở nào mà tôi đã có dịp ghé thăm từ mấy chục năm trước.

Không rõ nhà thơ Hàn Mặc Tử xưa có biết, sau những ngôi nhà vườn mướt xanh màu lục lá kia, sau những bức bình phong chè tàu vuông vắn có nhành trúc vắt ngang lơ lửng thơ mộng kia, Vỹ Dạ thôn từng là nơi lưu dấu một thời vàng son của một thi nhân , tài tử ?

Vỹ Dạ thôn có lão vương tôn là Thúc Giạ
Ưng ca, ưng hát, ưng giã gạo hò khoan
Ham vui điệu cổ thi đàn
Nghe câu tuyệt xướng muôn vàng cũng mua !


Chỉ mấy câu dí dỏm tự trào thôi mà đã vẽ nên cốt cách, hình ảnh phong lưu của một nhà thơ luôn sống chan hòa với thiên nhiên, giữa vui vầy thôn xóm. Nhà thơ quý tộc mà dân dã Ưng Bình, một quốc lão đại thần, vương tôn triều Nguyễn, là cháu nội của vị hoàng tử thứ mười một con vua Minh Mạng – nhà thơ Tuy Lý Vương Miên Trinh, cùng với “ ông hoàng mười “ Tùng Thiện Vương Miên Thẩm, là những bạn thơ thân thiết của Chu Thần Cao Bá Quát.

Luôn cảm thông, gần gũi với dân nghèo, luôn khiêm cung từ tốn. Lúc đương quyền cũng như lúc về hưu, nhà thơ Ưng Bình Thúc Giạ Thị lúc nào cũng sẵn sàng hòa đồng, chia sẻ buồn vui với mọi người, nhất là những ai có số phận hẩm hiu, bị người đời bỏ bê, hất hủi.

Vui nếp sống thanh cao, bình dị, không màng danh lợi phù hoa, với cụ Ưng Bình, thơ và nhạc đã trở thành thú tiêu khiển thanh tao, không thể thiếu. Chu Hương Viên, Lộc Minh Đình trở thành nơi gặp gỡ thường xuyên của người yêu thơ, của các thành viên Hương Bình thi xã. Đó là nơi đầu tiên cất lên lời ca, tiếng hát theo đủ điệu hò khoan, mái nhì, mái đẩy, lưu thủy, hành vân…các bài thơ của cụ Ưng Bình và các thi hữu trước khi được lưu truyền rộng rãi rồi hòa nhập vào kho tàng văn học dân gian. Như câu hò nổi tiếng, quen thuộc Chiều chiều trước bến Văn Lâu : Chiều chiều trước bến Văn Lâu, ai ngồi ai câu, ai sầu ai thảm, ai thương ai cảm, ai nhớ ai trông? Thuyền ai thấp thoáng bên sông, Đưa câu mái đẩy chạnh lòng nước non…Hay câu ca Một vũng nước trong, mười dòng nước đục. Một trăm người tục một chục người thanh. Biết ai gan ruột với mình. Mua tơ thêu lấy tượng Bình Nguyên Quân, mà không ít người không hề hay biết là của Ưng Bình Thúc Giạ Thị. Thế nhưng , có thể nói bài thơ tâm đắc nhất của nhà thơ thôn Vỹ đươc bao người gật gù tán thưởng là một bài thơ thất ngôn Đường luật: bài Tự thuật năm bảy mươi mà cụ ngẫu hứng vào dịp sinh nhật lần thứ 70 vào năm Bính Tuất 1946 :

Ngưỡng mong ơn Phật với ơn Trời,
Tuổi thọ nay đà đến bảy mươi.
Rượu có mùi hương nên uống mãi,
Thơ là thuốc bổ cứ ngâm chơi !
Thuở ra sân khấu không làm rộn,
Khi hạ vai tuồng ít hổ ngươi
Giở tấm gương vàng soi tóc bạc
Sương pha tuyết điểm lại càng tươi.


Bài thơ hàm súc bao ý chân thành của một ông quan thanh bạch, một nghệ sĩ ưu thời mẫn thế, thanh thản an bình nhìn lại bao chặng đời đã qua :

Biết đủ, dầu không chi cũng đủ
Nên lui, đã có dịp thì lui!


Hai câu thực đầy ý vị về rượu và thơ trong bốn món phong lưu cầm kỳ thi tửu. Đặc biệt là hai câu luận được rất nhiều người ngâm ngợi :

Thuở ra sân khấu không làm rộn,
Khi hạ vai tuồng ít hổ ngươi !


Có lẽ ai cũng hiểu , ngầm hiểu ra cái ý ở ngoài lời – ý tại ngôn ngoại – song cũng không ít người cắc cớ, giả vờ thắc mắc , hỏi nhà thơ rằng sao cụ không viết là chẳng hổ ngươi mà lại viết là ít hổ ngươi ? Nhà thơ Ưng Bình Thúc Giạ Thị chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng, từ tốn trả lời : Đã ra sân khấu thì không làm rộn nhiều cũng làm rộn ít, bởi thế cho nên tôi dùng chữ ít hổ ngươi xem ra phải chăng và có lý hơn !

Thật khiêm nhường và nghiêm cẩn biết bao cung cách sống nhàn nhã, liêm khiết mà phong lưu của nhà thơ thôn Vỹ Ưng Bình Thúc Giạ Thị. Người đã ung dung đi vào cõi Vô Cùng từ ngày 19 tháng hai năm Tân Sửu 1961 .

____________________________________________________________________

Một số tác phẩm của Ưng Bình :
• Tuồng Lộ Địch,1936, tái bản 1959. Tuồng hát bội, phóng tác theo bi kịch Le Cid của kịch tác gia Pierre Corneille, Pháp.
• Bán buồn mua vui ( các điệu ca Huế ), 1954.
• Đời Thúc Giạ,thơ, 1961.
• Tiếng hát sông Hương,hò Huế, 1972, tái bản 2005.
• Thơ ca tuyển Ưng Bình Thúc Giạ Thị,1992.
• Lộc Minh Đình Thi Thảo ( thơ chữ Hán ).
• Tuồng Tào Lao, 21 điệu ca ngâm, hò hát Huế.


CAO QUảNG VăN

www.vannghesongcuulong.org

_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 192
Em Về Ôm Quê Hương Mình - 1/1/2009 8:41:14 PM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline





Em Về Ôm Quê Hương Mình




Em về giữ lửa
Em về giữ anh
Em không đi nữa
Có vui không anh.

Đứa em man rợ, lang thang
Đã trở về dưới mái nhà tranh
Của quê hương nghèo nàn
Của mẹ của anh.

*

Em về với lửa
Em về với anh
Về yêu đôi lứa
Yêu sao long lanh

Ngày mai nếu có thanh bình
Cầm tay hai đứa chúng mình tung tăng
Từ Cà-mau đến Nam-quan : Hoa đăng
Mình sẽ phá tung gông cùm biên giới
Biên giới tình và biên giới kẽm gai chăng

Để cho vợ gặp chồng
Mẹ thăm con, em hôn anh
Cho núi tràn hoa tím
Rừng trổ lá xanh.

*

Em về yêu lửa
Em về yêu anh
Chúng mình hai đứa
Chung vòng tay bé nhỏ tạo thanh bình
Anh muốn không anh.

Em về ôm lửa
Em về ôm anh
Em không đi nữa
Em về ôm quê hương mình.



Minh Đức Hoài Trinh

(Bách Khoa 03.03.75)





Em Về Giữ Lửa

Trần Quang Hải phổ nhạc - Bạch Yến hát





< Được sửa bởi: hodinhvu lúc 9/25/2009 10:15:08 PM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 193
Mưa tháng giêng - 1/16/2009 10:30:18 PM   
baominh

 

Thành viên đang: offline
Đến từ: Vỹ Dạ - Huế - Việt Nam

MƯA THÁNG GIÊNG
Thơ: Nguyễn Việt Chiến

Tháng giêng mưa ngoài phố
Mưa như là sương thôi
Như bóng cây giăng khói
Như mộng ru bên trời

Tháng giêng ngày mỏng quá
Nỗi buồn nghe cũ rồi
Mà bên kia tờ lịch
Từng giọt thánh thót rơi

Tháng giêng mưa trên tóc
Những người đi lễ chùa
Theo giọt mưa cầu phúc
Tiếng chuông từ bi mơ

Tháng giêng mưa dưới bến
Mộng mơ cô lái đò
Mắt em đưa lúng liếng
Trói tôi bằng vu vơ.

Mưa tháng giêng
Việt Hùng phổ nhạc - Trần Thu Hà thể hiện


http://www.vntube.com/mov/view_audio.php?viewkey=84ce527d010


* Chị Hư ơi em chả thấy cái đuôi nhạc để đổi cả, chắc phải nhờ chị giúp rồi !

_____________________________

"Buồn vui kia là một, như quên trong nỗi nhớ"

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 194
RE: HÀN MẶC TỬ - LÃ VĂN CƯỜNG. - 1/16/2009 10:53:05 PM   
baominh

 

Thành viên đang: offline
Đến từ: Vỹ Dạ - Huế - Việt Nam

Ông Lã Văn Cường phổ Đây thôn Vỹ dạ quê tui dở tệ hại ! Chạm lòng tự ái xứ sở rùi....
Mời anh thanhthuduc nghe lại Dalena hát Đây thôn Vỹ dạ do nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhé !


* Chị Hư hướng dẫn chi tiết cách đổi đuôi nhạc vào họp thư riêng em nhé ! Cảm ơn chị.

_____________________________

"Buồn vui kia là một, như quên trong nỗi nhớ"

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 195
ĐÂY THÔN VỸ DẠ. - 1/20/2009 3:11:13 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Chào anh Bảo Minh!
Bác Phạm Duy mà phổ nhạc thì không ai qua được rồi!
Bài thơ Đây Thôn Vỹ Dạ được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc,hay hoặc không hay tuỳ cảm nhận mỗi người nhưng có một điều chắc chắn là bài thơ đã khơi gợi nhiều xúc cảm trong tâm hồn của những người nghệ sĩ ấy để họ có thể phổ thành nhạc,những xúc cảm đó cũng đáng cho chúng ta trân trọng phải không anh?
Mời anh nghe những nhạc sĩ khác phổ bài Đây Thôn Vỹ Dạ cùng tôi nhé!



ĐÂY THÔN VỸ DẠ
Võ Tá Hân phổ nhạc – Vân Khánh trình bày.




ĐÂY THÔN VỸ DẠ
Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc – Bảo Yến trình bày.




ĐÂY THÔN VỸ DẠ
Khúc Dương phổ nhạc – Camille Huyền trình bày




Nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm cũng có phổ nhạc bài thơ nầy,nhưng tôi không có file audio chỉ có file video thôi(mà tôi thì không biết cách post video ..hẹn anh dịp khác vậy!

_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: baominh)
Bài thứ: 196
RE: ĐÂY THÔN VỸ DẠ. - 1/20/2009 12:33:19 PM   
baominh

 

Thành viên đang: offline
Đến từ: Vỹ Dạ - Huế - Việt Nam

Chào anh thanhthuduc !
Căn bản là em cũng đã nghe nhiều nhạc sĩ phổ nhạc bài thơ này, nhưng thấy nó ngang ngang thế nào ấy, bởi nhắc đến Huế là thơ và mộng nên giai điệu thường quá thỉ chả đáng để ý làm gì cho bận lòng cả.
Cảm ơn anh đã cho nghe bài này do Khúc Dương phổ nhạc – chị Tôn nữ Cẩm Hồng (Camille Huyền) trình bày, tuy giọng chị không hay lắm nhưng đậm chất Huế, nhạc sĩ cũng phá đi khuôn mẫu của lời thơ và giai điệu nghe hay hơn nhiều các ông nhạc sĩ Lã Văn Cường, Phan Huỳnh Điểu, Võ tá Hân và thêm ông nhạc sĩ Lê Anh ( ở Huế ) nữa.

Nói riêng tí về chị Cẩm Hồng, anh vào wed chị ấy nghe bản Em mãi là 20 tuổi video clip quay xung quanh Đại Nội, xem cũng thú vị lắm. Và cả CD Cung Tiến art songs chị thể hiện nhạc Cung Tiến nữa.

Nếu anh có dịp tới thăm Huế "của em", em sẽ dẫn anh lên thăm khu nhà rường của chị Cẩm Tú ( chị ruột chị Cẩm Hồng) tại Kim Long: kiến trúc đẹp lắm, chị Cẩm Hồng cũng có khu vườn mang tên Bến Xuân phía trên nhà chị ấy ( gần chùa Thiên Mụ ) đang được kiến trúc và xây dựng.

_____________________________

"Buồn vui kia là một, như quên trong nỗi nhớ"

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 197
VŨ ĐÌNH LIÊN - ÔNG ĐỒ. - 1/31/2009 12:03:50 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

ÔNG ĐỒ
Vũ Đình Liên



Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".

Nhưng mỗi năm mỗi vắng,
Người thuê viết nay đâu ?
Giấy đỏ buồn không thấm
Mực đọng trong nghiên sầu ...

Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay.
Lá vàng rơi trên giấy,
Ngoài giời mưa bụi bay.

Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ ?




Nhạc:Vinh Sữ - Phương Lam & Hương Lan trình bày


_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: baominh)
Bài thứ: 198
HOÀNG CẦM -Tâm sự đêm giao thừa. - 1/31/2009 12:05:13 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

TÂM SỰ ĐÊM GIAO THỪA



Đêm nay hết một năm
Đứng gác đến giao thừa
Quê hương chừng rét lắm
Lất phất mấy hàng mưa
Tôi có người vợ nghèo
Đời vất vả gieo neo
Từ khi chồng ra lính
Nhà gianh bóng hắt heo
Lần hồi rau cháo dăm phiên chợ
Tóc rối thân gầy quán vắng teo
Đêm ba mươi gió thổi
Tôi lại nhớ con tôi
Vợ đói con cũng đói
Khóc lả lặng từng hồi
Mẹ thì nước mắt nhiều hơn sữa
Ngực lép con nhay đã rã rời
Một ngày bốn năm bữa
Con khóc chừng đứt hơi
Sục tìm vú mẹ không còn sữa
Há miệng uống no dòng lệ rơi.
Đêm nay xuân sắp tới
Quê nhà ai héo hon
Vợ tản cư đâu đó
Mừng tuổi gì cho con
Xuân về với núi sông
Quê nhà ai ngóng trông
Thương vợ con nghèo đói
Mừng tuổi bằng chiến công

Đồn giặc bên kia sông
Đêm nay tôi phải diệt
Nó chia vợ rẽ chồng
Nó làm nên đói rét
Sáng mai mùng một tết
Lửa còn bốc đồn cao
Tôi đạp đầu giặc Pháp
Cắm cờ trên chiến hào
Lửa bốc con tôi nhìn cũng rõ
Cờ bay vợ cũng thấu tình thương
Dân sự truyền đi tin thắng trận
Một chiều nao nức chợ quê hương
Vợ tôi ngồi trong quán
Mưa lùa tóc rối tung
Bỗng có người đến bảo
- Chồng chị lập chiến công !
Mặt vợ nghèo lấp lánh
Da xanh ửng sắc hồng
Sẽ vuốt lại mái tóc
Ôm chặt con trong lòng
Ru rằng : xuân tỏa non sông
Cha con vừa lập chiến công lẫy lừng
Xa xôi cha gửi tin mừng
Lộc khô cành héo xem chừng lại tươi
Như một cơn mưa sớm
Ươm mầm non sắp thui
Sữa căng lên đầu vú
Máu chảy mạnh trong người
Vợ tôi cho con bú
Con uống mạnh từng hơi
Đứa bé no rồi ngủ
Xuân ấm nồng trên môi
Sương khuya đằm quán lạnh
Nhớ người lập chiến công
Vợ tôi đắp vạt áo
Thân con đỡ lạnh lùng
Đêm giao thừa đứng gác
Rền rĩ tiếng côn trùng
Tưởng chừng nghe vợ hát
Lời ru êm như bông
“À ơi... Cha con ăn tết lập công
Cho sữa mẹ chảy một dòng nghìn thu
Cha đem cái chết quân thù
Làm nên sức sống bây giờ của con...”



(Tết 1948)
HOÀNG CẦM


NGƯỜI VỢ NGHÈO
Trầm tử Thiêng phổ nhạc - Elvis Phương&Hồng Vân trình bày


Cám ơn anh Vanchus đã cho nhạc.

_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 199
Lưu Thu Hương -Chiếc Nhẫn Cỏ - 2/6/2009 1:18:35 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Có lẻ đây là một trường hợp hiếm hoi vì bài Chiếc Nhẫn cỏ của Lưu Thu Hương không phải là một bài thơ,nó chỉ là một đoản văn ngắn nhưng đã làm nhạc sĩ Hữu Xuân phổ thành một ca khúc rất hay.

Lưu Thu Hương



CHIẾC NHẪN CỎ
Tặng K.A. bạn tôi

Chiếc nhẫn được tết từ những sợi cỏ mảnh mai ngắt ở ven hồ. Khi người con trai lồng chiếc nhẫn vào ngón tay cô gái, nó vẫn còn phảng phất hương cỏ và xanh nguyên. Mặt trời đỏ ối lẩn sau những tàu lá sen xanh thẫm. Những tia nắng cuối cùng rớt xuống mặt hồ. Trong buổi hoàng hôn đó, chiếc nhẫn cỏ thay cho một lời tỏ tình.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ buổi ấy. Người con trai giờ đã rất xa. Anh không biết rằng ngày anh ra đi, người bạn gái của anh đã khóc ướt đẫm những trang giáo trình mỗi giờ lên lớp. Lau nước mắt cho cô là cô bạn thân cùng lớp. Ngày ra trường, hai người bạn gái tự mua hoa tặng nhau rồi chở nhau đến bên bờ hồ nhìn mặt trời lặn. Một thời sinh viên trong trẻo đã qua đi, mang theo cả mối tình đầu tha thiết. Ở nơi nào đó, anh có ngắm hoàng hôn mỗi buổi chiều?
Thành phố mỗi ngày thêm ồn ào và chật chội. Hồ sen giờ đông người qua lại. Xe gắn máy nối đuôi nhau phóng bụi mờ. Những buổi chiều yên ả trở nên khan hiếm. Không gian cứ thu hẹp lại dần. Nhà cửa bắt đầu mọc lên. Quanh hồ, đất đá, cát sỏi, gạch vụn vương vãi. Có những bàn chân người xéo nát lên đám cỏ mịn màn thuở trước. Nhìn vào mắt bạn gái thấy nỗi buồn không thể gọi tên. Chỉ có ánh hoàng hôn phản chiếu trong đó là giống màu hoàng hôn năm xưa.
Mùa lại mùa, sen chỉ nở thưa thớt. Bỗng sợ ngày nào đó hồ sen chẳng còn. Khi ấy muốn tìm về quá khứ, chỉ thấy nhà hàng, khách sạn san sát mời chào! Cỏ muôn đời vẫn lan man như thế. Xanh đến vô tư và im lặng đến khiêm nhường. Thấp như lá cỏ là vậy, rất thơ và cũng rất đời. Bây giờ yêu nhau chẳng có ai tặng cỏ. Nghe khùng điên và phù phiếm quá rồi! Chuyện xưa chỉ còn là kỷ niệm; bạn gái hiểu cùng nhau thôi.
Rồi một mai cô gái lên xe hoa. Ngón tay lồng vào nhẫn cưới. Qua cầu ngoảnh đầu nhìn lại. Trong trang sách học trò, chiếc nhẫn cỏ dần khô ....

Lưu Thu Hương

Hữu Xuân phổ nhạc - Hồng Nhung trình bày



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 2/6/2009 2:18:17 AM >


_____________________________

tuổi già vây chặt chiêm bao lối về

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 200
Trang:   <<   < phần trước  8 9 [10] 11 12   phần sau >   >>
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Thơ >> RE: Tâm Hồn - Song Hảo Trang: <<   < phần trước  8 9 [10] 11 12   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 Ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết




Login| khanhly.net| Diễn Đàn Chính| Bài hôm nay| Bài mới| Góc riêng| Thư riêng| Các thành viên| Tìm kiếm| Log Out


Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.4
Copyright © 2003 - 2006 KHANHLY.NET

0.689