< Login:: khanhly.net:: Góc riêng:: Thư riêng:: Ghi danh:: Các thành viên:: Tìm kiếm:: Log Out>

RE: NGHỆ THUẬT PHỔ THƠ VÀO NHẠC.

 
Tham gia dưới tên: Guest
Cùng đọc bài với bạn: không
  In Ra
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Thơ >> RE: NGHỆ THUẬT PHỔ THƠ VÀO NHẠC. Trang: <<   < phần trước  1 2 [3] 4 5   phần sau >   >>
Tên login
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
RE: NGHỆ THUẬT PHỔ THƠ VÀO NHẠC. - 9/9/2008 3:48:40 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

QUANG DŨNG



Đôi Mắt Người Sơn Tây

Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao lần quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ em nhớ thương

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn thôi lại nối điêu tàn
Đất đá ong khô nhiều ngấn lệ
Em có bao giờ lệ chứa chan

Mẹ tôi em có gặp đâu không
Những xác già nua ngập cánh đồng
Tôi cũng có thằng em còn bé dại
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây

Cho nhẹ lòng nhớ thương
Em mơ cùng ta nhé
Bóng ngày mai quê hương
Đường hoa khô ráo lệ

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn quanh phủ quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc mầu chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta

PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG phổ nhạc-tiếng hát Hoài Bắc]/i]



Kẻ Ở

Mai chị về em gửi gì không ?
Mai chị về nhớ má em hồng
Đường đi không gió lòng sao lạnh
Bụi vướng ngang đầu mong nhớ mong

Quê chị về xa tít dặm xa
Rừng thu chiều xao xác canh gà
Hoa rơi khắp lối, sương muôn ngã
Ngựa lạc rừng hoang qua lướt qua

Ngựa chị dừng bên thác trong veo
Lòng chị buồn khi nắng qua đèo
Nơi đây lá giạt vương chân ngựa
Hươu chạy quay đầu theo ngó theo

Rừng đêm nhòa bóng nhớ mênh mang
Ngựa chị dừng bên thác trăng vàng
Sao trôi đáy nước vương chân ngựa
Buồn dâng đôi mi hàng lại hàng

CUNG TIẾN phổ nhạc tựa MAI CHỊ VỀ.


Tây tiến

Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi !
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời !
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
áo bào thay chiếu, anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi

(1948)

PHẠM DUY phổ nhạc với tựa cùng tên.

Không Đề

Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Những cây ổi thơm ngày ấy
Và vầng hoa ngâu mưa thu
Tóc anh đã thành mây trắng
Mắt em dáng thời gian qua

Ngày nay ngày nay
Chuyện đẹp qua đi
Thời gian gấp ruổi
Còn lại chúng ta
Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Giữ trọn tình người cho đẹp

Ơi! Con đường xưa
Những mùa trút lá
Cành bàng mồ côi
Cổng cũ rêu phong
Ý đợi người

Ơi! Con đường xưa
Men vườn ổi thơm
Em tuổi hai mươi
Yêu anh hào hiệp

Bỏ em, anh đi
Đường hai mươi năm
Dài bao chia ly
Có những vợ chồng
Không là trăm năm
Mà tình thương yêu…..

Sông ơi! Dài sao
Rộng ơi! Biển cả
Thôi em nước mắt
Đừng rơi lã chã!

Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Giữ trọn tình người cho đẹp

PHẠM TRỌNG CẦU phổ nhạc tựa EM MÃI LÀ HAI MƯƠI TUỔI.


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/11/2008 1:29:25 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 41
RE: NGHỆ THUẬT PHỔ THƠ VÀO NHẠC. - 9/9/2008 4:34:34 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

HOÀNG CẦM



NẾU ANH CÒN TRẺ
Hòang Cầm

Nếu anh còn trẻ như năm ấy
Quyết đón em về sống với anh
Những khoảng chiều buồn phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh

Nhưng thuyền em buộc sai duyên phận
Anh lụy đời quên bến khói sương
Năm tháng... năm cung mờ cách biệt
Bao giờ em hết nợ Tầm Dương ?

Nếu có ngày mai anh trở gót
Quay về lãng đãng bến sông xa
Thì em còn đấy hay đâu mất ?
Cuối xóm buồn teo một tiếng gà..."

(1941)
Tập thơ Những bài thơ lẻ

PHẠM DUY phổ nhạc tựa TÌNH CẦM.



Lá diêu bông

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ

Chị bảo
Đứa nào tìm được Lá Diêu bông
Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày Em tìm thấy Lá
Chị chau mày
Đâu phải Lá Diêu bông

Mùa đông sau Em tìm thấy Lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới Chị
Em tìm thấy Lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim

Chị ba con
Em tìm thấy Lá
Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn

Từ thuở ấy
Em cầm chiếc Lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu bông hời...
...ới Diêu bông...!

PHẠM DUY phổ nhạc tựa LÁ DIÊU BÔNG(HOÀNG CẦM CA 1984)



Quả vườn ổi

Em mười hai tuổi tìm theo Chị
Qua cầu bà Sấm, bến cô Mưa
Đi...
ngày tháng lụi
tìm không thấy
Giải yếm lòng trai mải phất cờ
Cách nhau ba bước vào vườn ổi
Chị xoạc cành ngang
Em gốc cây
- Xin chị một quả chín!
- Quả chín..
quá tầm tay
- Xin chị một quả ương
- Quả ương
chim khoét thủng
Lẽo đẽo Em đi vườn mai sau
Cúi nhặt chiều mưa dăm quả rụng.

PHẠM DUY phổ nhạc tựa QUA VƯỜN ỔI(HOÀNG CẦM CA.1984)



Cây tam cúc

Cỗ bài tam cúc mép cong cong
Rút trộm rơm nhà đi trải ổ
Chị gọi đôi cây
trầu cay má đỏ
kết xe hồng đưa Chị đến quê Em

Nghé cây bài tìm hơi tóc ấm
Em đừng lớn nữa Chị đừng đi
Tướng sĩ đỏ đen chui sấp ngửa
Ổ rơm thơm đọng tuổi đương thì

Đứa được
chinh chuyền xủng xoẻng
Đứa thua
đáo gỡ ngoài thềm
Em đi đêm tướng điều sĩ đỏ
đổi xe hồng đưa Chị đến quê Em

Năm sau giặc giã
Quan Đốc đồng áo đen nẹp đỏ
thả tịnh vàng cưới Chị
võng mây trôi

Em đứng nhìn theo Em gọi đôi

PHẠM DUY phổ nhạc tựa CỔ BÀI TAM CÚC(Hoàng Cầm Ca-1984)



Chuyện trăm năm
Tặng Trịnh Công Sơn

Anh đứng đây là đâu
Em cười như lá mỏng
Khép cửa vào chiêm bao
Anh đứng đây là đâu
Em nói như gió nghẹn
Chiều nghiêng mây Thị Mầu

Anh đứng đây là đâu
Em nhìn như mưa trắng
Năm năm bay ngang đầu

Anh đứng đây là Em.

TRĂM NĂM NHƯ MỘT CHIỀU(HOÀNG CẦM CA.1984)-Phạm Duy phổ nhạc

Về với ta

Ta con bê vàng lạc dáng chiều xanh
Đi mãi tìm sim chẳng chín
Ta lên đồi thông nằm miếu Hai Cô
Gặm cỏ mưa phùn
Dóng dả gọi về đồng sương
Đôi ba người lận đận
Đêm nay mẹ chẳng về chuồng
Ta con chào mào khát nước
Về vườn xưa hạt nhãn đã đâm mầm
Cây ổi giơ xương
Chống đỡ mùa đông xập về
Đánh úp
Ô này tám đỏ ra hoa
Ta con chim cu
Về gù dặng tre
Đưa nắng ấu thơ
Về sân đất trắng
Đưa mây lành những phương trời lạ
Về tụ nóc cây rơm
Ta ru em
Lớn lên em đừng tìm mẹ
Phía cơn mưa

Ta con phù du ao trời chật chội
Đứng cánh bèo đo gió lặng tìm sao
Uống nước mắt con vành khuyên nhớ tổ
Vừa rụng chiều nay
Dềnh mặt nước hương sen
Ta soi
Chỉ còn ta đạp lùi tinh tú
Ngủ say rồi
Đôi cá đòng đong

ĐẠP LÙI TINH TÚ-(HOÀNG CẦM CA.1984)-Phạm Duy phổ nhạc



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/11/2008 1:51:17 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 42
RE: NGHỆ THUẬT PHỔ THƠ VÀO NHẠC. - 9/9/2008 9:22:03 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

ĐOÀN PHÚ TỨ



Màu Thời Gian
Đoàn Phú Tứ

Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình
Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần Phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh

Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng

Duyên trăm năm dứt đoạn
Tình một thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Mầu thời gian tím ngát

Bài này đã được Phạm Duy và Nguyễn Xuân Khoát phổ nhạc với cùng tựa.

PHẠM DUY phổ nhạc-THÁI HIẾN trình bày



Tác giả?-Thái Thanh trình bày



MÀU THỜI GIAN-Nguyễn Xuân Khoát phổ nhạc-Bích Hồng trình bày.




< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/25/2008 4:02:19 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 43
RE: NGHỆ THUẬT PHỔ THƠ VÀO NHẠC. - 9/9/2008 9:38:59 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

SONG HỒ



Hai Mươi Câu Của Tuổi Trẻ


Xin thời gian đừng phai lạt thơ ngây
xin mùa thu đừng héo hắt tim này
xin mùa đông đừng cỗi cằn tuổi trẻ
xin mùa hè đừng thiêu đốt niềm tin

Để chúng tôi dâng cuộc đời cho mùa xuân
để mùa xuân vào cuộc đời vĩnh viễn
anh của em, em của anh, sông của biển
của chúng ta của rừng núi của trời mây

Như bướm hoa trên trái đất hôm nay
hai người được yêu nhau trọn vẹn
hai người được trao hết những yêu thương
chúng tôi đang ngồi dưới gió mát trăng sao
chúng tôi đang ngồi trước cỏ cây hoa lá
chim muông ơi hãy về tấu những lời ca
anh đã hôn em lên tay lên má
và môi em ngọt lịm trên môi anh
chúng tôi đang ôm chặt lấy ngày xanh
chúng tôi đang ôm ghì lấy tình ái
để tình yêu và tuổi trẻ mãi mãi
cuộc đời xoá hết những thương đau
thế kỷ hai mươi đau khổ quá nhiều
tình yêu ! tình yêu ! vô cùng cần thiết.

Song Hồ

(trong tập thơ Hai Cánh Hoa Tim, xuất bản 1960)

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Nguyễn Hiền phổ thành bài hát cùng tên.


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/11/2008 1:49:37 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 44
RE: NGHỆ THUẬT PHỔ THƠ VÀO NHẠC. - 9/9/2008 12:32:19 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Guillaume Apollinaire-Paul Verlaine



Adieu
Guillaume Apollinaire

j'ai cueilli ce brin de bruyère
L'automne est mort souviens - t'en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps brin de bruyère
Et souviens-toi que je t'attends



Lời PHẠM DUY:

Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Đôi chúng ta chẳng còn nhìn nhau nữa,trên cõi đời nầy
Hương thời gian mùi thạch thào
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.

LỜI VĨNH BIỆT

Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tương phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó…

Bùi Giáng dịch


PHẠM DUY phổ nhạc với tựa MÙA THU CHẾT



Chanson d’Automme, ...
- Paul Verlaine

"Les sanglots longs
Des violons
De l'automne
Blessent mon coeur
D'une langueur Monotone...
Tout suffocant
Et blême, quand
Sonne l'heures
Je me souviens
Des jours anciens
Et je pleure...
Et je m'en vais
Au vent mauvais
Qui m'emporte
Deçà, delà
Pareil à la
Feuille morte."

Lời PHẠM DUY:

"Mùa thu nức nở
Tiếng thở dài
Tiếng vĩ cầm,
Buồn ơi mùa thu ơi!
Lòng ta khốn khổ
Với mỏi mòn
Tiếng thu buồn,
Buồn ơi điệu ru đơn
Nghẹn ngào tê tái
Khi giờ đã điểm
Ta ngồi ta nhớ
Những ngày nào xưa
Và ta khóc lóc
Ta đi rồi ta đi
Theo ngọn gió ta đi
Ta đi
Theo ngọn gió xấu
Cuốn ta đi
Trôi dạt
Ðây ðó
Như chiếc lá
Mùa thu
Lá chết vàng khô...


PHẠM DUY phổ nhạc với tựa THU CA ĐIỆU RU ĐƠN


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/25/2008 3:11:25 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 45
RE: NGHỆ THUẬT PHỔ THƠ VÀO NHẠC. - 9/9/2008 3:46:46 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

LÊ MINH NGỌC



Tâm Sự Gởi Về Đâu

Ngoài ấy tuổi xuân lạnh
Rét căm lòng cỏ hoa
Em nhìn mây không cánh
Bay về phương trời xa
Nghẹn ngào em thầm hỏi
Người đi có nhớ nhà ?

Ra đi mùa xuân ấy
Mây hồng bay cuối thôn
Hoa vàng cài trên tóc
Em ngây thơ mắt buồn

Trời sáng trong lòng anh
Vực ôm sầu mắt em
Hai đứa hai tâm sự
Xa nhau như ngày đêm

Anh đi xây lý tưởng
Em ở nghẹn căm thù
Mỗi mùa hoa lại nở
Một hình bóng phiêu du

Cô đơn vai áo bạc
Lênh-đênh vạn gốc dừa
Mơ trời hoa gạo đỏ
Giữa hai mùa nắng mưa

Hẹn mai về, mai về...
Xuân rồi xuân, quạnh-quẽ
Thương người em gái quê
Xuân, buồng xuân vắng-vẻ

Hoa nắng đường anh đi
Dài dài bước thương nhớ
Em xa, giờ nghĩ chi ?
Mây trùng dương cách trở

Hỡi người em quê hương
Xa nhau vì lý tưởng
Đâu phải vì biên cương !
-Ngàn sau nước mắt rơi trên đá,
Ai kể chuyện mình, ai xót thương ?

(Cho người gái xóm đình Yên Thái, đất Xuân Tảo)

Lê Minh Ngọc
(trong thi phẩm Hoa Thề, Hoà Mã xuất bản năm 1962)

TÂM SỰ GỬI VỀ ĐÂU-PHẠM DUY phổ nhạc -Elvis Phương trình bày.



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/9/2008 3:55:27 PM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 46
BỎ PHỐ LÊN RỪNG-Trương Minh Dũng. - 9/9/2008 3:53:11 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

TRƯƠNG MINH DŨNG



Bỏ Phố Lên Rừng
Sao người bỏ phố lên rừng
Sao người không nói ngập ngừng đắng cay
Mình tôi còn lại chốn này
Nửa đêm thức giấc lòng ray rứt buồn...
T.M.D




Người phụ tôi rồi có phải không ?
Cớ sao lại bỏ phố lên rừng
Một đi không nửa câu hò hẹn
Người giã từ mà ánh mắt dửng dưng

Người phụ tôi rồi có phải không ?
Cớ sao lại bỏ phố lên rừng
Bỗng dưng làm kiếp chim xa lạ
Miền núi sầu người có thấy nhớ nhung ?

Người xót xa buồn lắm phải không ?
Không, sao lại bỏ phố lên rừng ?
Đi làm mây cao trên đèo vắng
Trời vào Đông có chạnh lòng

Người phụ tôi rồi có phải không ?
Cớ sao lại bỏ phố lên rừng
Tự dưng thành bóng chim tăm cá
Tôi thật buồn người có biết chăng ?!


1960

Trương Minh Dũng

Bỏ Phố Lên Rừng -Châu Kỳ phổ nhạc-Băng Châu trình bày.



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/9/2008 3:54:32 PM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 47
TƯỜNG LINH-Thơ phổ nhạc. - 9/9/2008 4:02:36 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

TƯỜNG LINH



Năm Cụm Núi Quê Hương



Anh thương binh về thăm nguyên quán
Một bàn tay vĩnh viễn gửi sa trường
Anh trở lại với bàn tay còn lại
Vẫy vẫy chào non nước quê hương

Quê hương anh
Mây giăng đèo Ải
Chiều ấu thơ êm ả câu hò
Nước mấy nguồn sông hẹn về Cửa Đại
Ngũ-hành-sơn năm cụm núi xanh lơ.

Anh lớn lên giữa bài ca châu thổ
Những mùa thu ngọt trái nam-trân
Biển xa lộng gió
Thuyền lưới đầy khoang cá trắng ngần

Mẹ thường kể anh nghe
Chuyện mẹ cùng cha
Ngày xưa đôi lứa
Trai lành, gái đảm thương nhau
Bến nước sông sâu
Nhịp cầu, giếng xóm
Cô gái mười lăm hái hoa bắt bướm
Nắng sớm thêm vàng màu áo lụa Duy Xuyên
Cậu trai xóm duối ngoan hiền
Đêm khuya khoắt học bài bên bếp lửa

Mẹ già thương hai "đứa"
Mẹ già cho lấy nhau

Vài buồng cau, mấy liễn trầu
Đám cưới đi ngang bờ sông hoa gạo đỏ
Biển rộng buồm xa ăm ắp gió
Ngũ-hành năm cụm xanh xanh
Cha mẹ chỉ tay thề với núi:
- Mỗi ngón tay là một cụm Ngũ-hành
Năm cụm núi không thể nào thiếu một
Năm ngón tay không thể chia lìa

Lời mẹ đều đều. Sương rụng vườn khuya.

Anh ra đi từ mùa thu quê hương bốc lửa
Rừng xa, xa rồi những lứa nam-trân
Mẹ đã già và cha không còn nữa
Mây giăng nhiều trên đỉnh Ải Vân.

Chiều hôm nay anh trở về nguyên quán
Một bàn tay vĩnh viễn gửi sa trường

Mẹ già đón anh
mừng vui
bỡ ngỡ
Mẹ khóc
mẹ cười
mái tóc rung hoa sương

Không theo anh về bàn tay năm ngón
Nhưng về theo anh nghìn chiến công
Về theo anh sông đầy mấy ngọn
Mùa vui chim ca, cá trắng, cam hồng
Anh nhìn núi Ngũ-hành năm cụm
Màu núi thêm xanh
Mất bàn tay, còn quê hương thắm thiết
Mỗi ngón tay dâng một cụm Ngũ-hành.

Niềm vui hiện tại
Bếp ấm ân tình
Anh viết thư cho người yêu bằng tay trái
Đời vẫn xanh và núi vẫn xanh.



Tường Linh
(trong thi phẩm Nghìn Khuya, xuất bản 1965)

Năm Cụm Núi Quê Hương -Minh Kỳ phổ nhạc



Vang Bóng

Ở đó có còn không anh?
Tháng Giêng mưa bụi.. tiếng trống chầu Hát Bộ lễ Kỳ Yên
Ở đó có còn không anh?
Đường bên sông phất phơ tà áo mới

Ở đó có còn không anh?
Tháng Giếng mưa bụi.. phấn mưa cài óng ả lụa Duy Xuyên
Còn không anh.. Chim chào mào còn tụ về xóm dưới
Ở đó..ở đó hàng trăm con chia trái chín thơm vàng

Ta đắm đuối ngước nhìn
Đàn chim mỗi sớm đến trường làng
Mẹ đứng bên rào.. người nghiêng nghiêng rê sạch lúa
Lúa bụi rơi đầy trên lối cỏ đi qua
Rơm mới trải giăng giăng vườn quanh nhà

Ở đó có còn không anh?
Tháng Tư gió nồm.. gió thổi mạnh
Bắc chiện (*) lảo đảo say
Ở đó có còn không anh?
Ngàn dâu xanh đã xa mờ bóng dáng

Ở đó có còn không anh?
Nước sông chung dòng
Nước lớn nước ròng
Sông cái tiếp sông con

Còn không anh.. thuyền ai trôi giọng ai hò?
Tuyệt kỹ chuyển âm buồn.. thoáng chốc tưởng sa mưa

Còn không anh... ở đó... còn không anh?
Quê hương bềnh bồng trong lòng ta đó
Anh ơi ~

Tường Linh

Anh Việt Thu phổ nhạc


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/11/2008 1:47:47 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 48
HỒ ĐÌNH PHƯƠNG-Thơ phổ Nhạc. - 9/9/2008 4:17:44 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

HỒ ĐÌNH PHƯƠNG



Mộng Ban Đầu

Quê em miền thùy-dương
Lúa ngọt ngào hoa mới
Gió mang mùa xuân tới
Hôn liếp dừa lên hương
Thơm thơm tràn muôn lối...

Quê em dậy bình minh
Nắng đẹp lòng thôn xóm
Quán tranh hiền vui đón
Dâng bát nước chè xanh
Chan chứa mộng yên-lành...

Nhớ về thăm em nhé !
Đừng van nỗi đường xa
Đây tiếng hát câu hò
Đang canh cánh mong chờ
Anh nhớ về anh nhé !

Hôm qua buồn nhìn đâu
Thoáng mẹ già nom thấy
Hỏi con chờ ai đấy
Em víu lấy cành dâu
Che giấu mộng ban đầu

*
**

Hôm qua đợi chờ anh
Hái một cành hoa thắm
Ghép bên lòng trong trắng
Dâng ngát hồn thơ xanh
Thay cho lời em nhắn

Hương thanh-bình về lâu
Lúa được mùa mưa nắng
Gái trai làng vui sống
Quang gánh nối lòng nhau
Em thấy mộng ban đầu...

Nhớ về thăm em nhé !
Đừng khinh mái lều tranh
Rau muối ấm tâm tình
Cơm ngô thắm no lành
Anh nhớ về anh nhé !

Trông em mừng vườn cau
Trái mập tròn xuân mới
Bỗng me cười me nói
Con bé lớn thật mau
Mai mốt mẹ ăn trầu...

*
**

Ai cưới được nàng dâu...?



Hồ Đình Phương
(trong cuốn Thi Nhân Huế của Lê Mộng Hoà, xuất bản năm 1960)

Mộng Ban Đầu -Hoàng Trọng phổ nhạc



BÊN BỜ ĐẠI DƯƠNG

Đất nước tôi màu thắm bên bờ đại dương
Bắc với Nam, tình nối qua lòng miền Trung
Đất nước tôi từ mái tranh nghèo Bắc Giang
Vượt núi rừng già Trường Sơn
Vào tới ruộng ngọt phương Nam

Dân nước tôi từng đấu tranh diệt ngoại xâm
Trên máu xương từng hát ca bài thành công
Dân nước tôi nòi giống hùng cường Lạc Long
Làm gái toàn là Trưng Vương
Làm trai rạng hồn Quang Trung

Đ.K.:

Hôm nao, ai đã mơ mộng
Chia mối tơ đồng
Của một khối non sông vinh quang
Ai ơi, ai nhớ chăng rằng
Gươm súng đâu diệt
Được nòi giống muôn năm hiên ngang

Anh với tôi còn sống bên bờ đại dương
Tôi với em còn thắm trong lòng niềm thương
Đất nước tôi còn gió độc lập Trường Sơn
Còn lúa tràn đồng phương Nam
Còn xóa được hờn quê hương

HỒ ĐÌNH PHƯƠNG

Hoàng Trọng phổ nhạc



Đường Nào Lên Thiên Thai

Ngồi bên anh em hỏi :
Đường nào lên Thiên-thai
Đường nào lên Thiên-thai ?

Anh ngập ngừng không nói
Mà e-ấp thở dài
- Tìm đâu được Thiên-thai...

Em tiếp lời nũng-nịu
Truyện Lưu, Nguyễn còn đời
Hãy tìm dấu chân ai...

Để nghe quần tiên hát
Để ngắm hoa đào cười
Cho thắm mộng tương-lai...

Anh nguẩy mình gắt gỏng :
Làm sao có Thiên-thai
Khi máu đỏ còn rơi

Loài người còn giết chóc
Gươm súng gây trận đài
Hận thù còn chưa nguôi...!

Em không buồn hỏi nữa
Ngã đầu vào tay anh
Mắt rớm lệ long-lanh...

- Ôi mắt bồ câu đẹp
Màu xanh như Thiên-thai
Kìa đường lên Thiên-thai !

Hãy nhìn anh giây lát
Cho anh tìm Thiên-thai
Cho anh lạc vào tim ai...

Thuyền neo bến mộng đợi người
Thương nhau, cả một cuộc đời lên hương...


(Trích Hương thời-gian)
Hồ Đình Phương

ĐƯỜNG NÀO LÊN THIÊN THAI - Hoàng Nguyên


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/11/2008 1:46:52 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 49
RE: HỒ ĐÌNH PHƯƠNG-Thơ phổ Nhạc. - 9/10/2008 1:43:16 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Hello anh Thành,
Khoẻ không anh? Hôm nay tôi mới vào đây thưởng thức mấy trang Thơ phổ Nhạc do anh bỏ công gom góp lại và sưu tầm thêm. Cám ơn anh nhiều lắm. Hồi đó các bạn và tôi post rải rác khắp nơi chứ chưa có ý tưởng gom hết vào một chỗ như thế này.
Nếu anh cần gì thì cho tôi biết nhé.

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 50
RE: HỒ ĐÌNH PHƯƠNG-Thơ phổ Nhạc. - 9/10/2008 2:42:57 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

Anh Vũ Thân!
Có một số bài không tìm ra nhạc nếu rảnh rỗi thì nhờ anh và các bạn gắn giúp.
Trong lúc tìm thơ Hoàng Cầm phổ nhạc,tôi thấy có bài thơ Tâm sự đêm giao thừa.Bài thơ nầy được phổ nhạc, tôi có nghe Elvis Phương hát một lần ở đâu đó,nhưng lục mãi trong kho nhạc của tôi không thấy,xin gửi lên để anh và các bạn giúp xem nhạc sĩ nào đã phổ và với tựa là gì?

Tâm sự đêm giao thừa

Đêm nay hết một năm
Đứng gác đến giao thừa
Quê hương chừng rét lắm
Lất phất mấy hàng mưa
Tôi có người vợ nghèo
Đời vất vả gieo neo
Từ khi chồng ra lính
Nhà gianh bóng hắt heo
Lần hồi rau cháo dăm phiên chợ
Tóc rối thân gầy quán vắng teo
Đêm ba mươi gió thổi
Tôi lại nhớ con tôi
Vợ đói con cũng đói
Khóc lả lặng từng hồi
Mẹ thì nước mắt nhiều hơn sữa
Ngực lép con nhay đã rã rời
Một ngày bốn năm bữa
Con khóc chừng đứt hơi
Sục tìm vú mẹ không còn sữa
Há miệng uống no dòng lệ rơi.
Đêm nay xuân sắp tới
Quê nhà ai héo hon
Vợ tản cư đâu đó
Mừng tuổi gì cho con
Xuân về với núi sông
Quê nhà ai ngóng trông
Thương vợ con nghèo đói
Mừng tuổi bằng chiến công

Đồn giặc bên kia sông
Đêm nay tôi phải diệt
Nó chia vợ rẽ chồng
Nó làm nên đói rét
Sáng mai mùng một tết
Lửa còn bốc đồn cao
Tôi đạp đầu giặc Pháp
Cắm cờ trên chiến hào
Lửa bốc con tôi nhìn cũng rõ
Cờ bay vợ cũng thấu tình thương
Dân sự truyền đi tin thắng trận
Một chiều nao nức chợ quê hương
Vợ tôi ngồi trong quán
Mưa lùa tóc rối tung
Bỗng có người đến bảo
- Chồng chị lập chiến công !
Mặt vợ nghèo lấp lánh
Da xanh ửng sắc hồng
Sẽ vuốt lại mái tóc
Ôm chặt con trong lòng
Ru rằng : xuân tỏa non sông
Cha con vừa lập chiến công lẫy lừng
Xa xôi cha gửi tin mừng
Lộc khô cành héo xem chừng lại tươi
Như một cơn mưa sớm
Ươm mầm non sắp thui
Sữa căng lên đầu vú
Máu chảy mạnh trong người
Vợ tôi cho con bú
Con uống mạnh từng hơi
Đứa bé no rồi ngủ
Xuân ấm nồng trên môi
Sương khuya đằm quán lạnh
Nhớ người lập chiến công
Vợ tôi đắp vạt áo
Thân con đỡ lạnh lùng
Đêm giao thừa đứng gác
Rền rĩ tiếng côn trùng
Tưởng chừng nghe vợ hát
Lời ru êm như bông
“À ơi... Cha con ăn tết lập công
Cho sữa mẹ chảy một dòng nghìn thu
Cha đem cái chết quân thù
Làm nên sức sống bây giờ của con...”

(Tết 1948)
Tập thơ Những bài thơ lẻ
HOÀNG CẦM.

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 51
TUỆ MAI-VU QUY - 9/10/2008 3:55:21 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

TUỆ MAI



Vu Quy


Một lần khép nép
chào biệt mẹ cha
phận con là gái
như hạt mưa sa.


Một lần e lệ
bước lên xe hoa
khép trang nhật ký
thôi giòng viễn mơ.


Thôi chăn gối lẻ
gửi lại giường xưa
ủ giùm cho nhé
hương đào ngây thơ.


Thôi bàn học cũ
sách vở từng năm
nhớ người tóc xoã
ôn bài dưới trăng.


Gửi khu vườn nhỏ
ngày tháng nô đùa
chân chim khuyên nhẩy
dưới tàng lá thưa.


Gửi khu vườn nhỏ
những dáng thường qua
dấu chân lưu luyến
giòng mắt mong chờ.


Gửi khu vườn nhỏ
những thoáng say mơ
của mùa e ấp
sen ngó đào tơ.


Long lanh ngấn lệ
điểm má xuân thì
hương trinh rờn rợn
tà áo vu quy.


Một lần khép nép
chào biệt mẹ cha
một lần e lệ
bước lên xe hoa
là thôi là tắt
tiếng hát ngây thơ
từ lòng sen ngó
từ nụ đào tơ.


Gót hài hôn lễ
đưa bước xa nhà
theo câu phận gái
như hạt mưa sa...


Phạm Duy Quang phổ nhạc tựa Bài Thơ Vu Quy



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/11/2008 1:45:58 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 52
PHAN LẠC TUYÊN-Tình Quê Hương - 9/10/2008 2:59:36 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

PHAN LẠC TUYÊN



Tình Quê Hương
Thân gửi thôn Sa-Huỳnh trong Chiến-dịch Giải-phóng


Anh về qua xóm nhỏ
Em chờ dưới bóng dừa
Ánh chiều lên mái tóc
Tình quê-hương đơn-sơ...

Quê em nghèo, cát trắng
Tóc em lúa vừa xanh
Anh là người lính chiến
Áo bạc màu đấu tranh...

Em mời anh dừng lại
Đêm trăng ướt lá dừa
Bên nồi khoai mới luộc
Ngát thơm, vườn ngâu thưa.

Em hẹn - Em sẽ kể,
Tình quê-hương đơn-sơ...
Mẹ già như chiều nắng
Nhớ con trai chưa về
Ruộng nghèo không đủ thóc
Vườn nghèo nong tầm thưa
Ngõ buồn màu hoang loạn
Quê nghèo thêm xác-xơ...

Anh : chiến binh tiền tuyến
Về giải phóng quê em
Bao nhịp cầu đất nước
Nối về quê miền Trung.

Anh sẽ là anh đàn em nhỏ
Là con của mẹ giữ quê-hương
Quê nghèo mai sẽ tươi mầm sống
Đàn trẻ thơ reo giữa lúa vàng.
......................................
Người em nhỏ mắt thơ bừng tin tưởng
Vui nhìn đoàn trai trẻ tới miền Trung...


Phan Lạc Tuyên
trong tập thơ Mùa Hoa Mới, tác giả xuất bản năm 1956

Tình Quê Hương - Đan Thọ phổ nhạc-Lệ Thu trình bày



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/10/2008 3:00:18 PM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 53
VŨ ANH KHANH-Tha La xóm đạo. - 9/10/2008 3:07:31 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

VŨ ANH KHANH



HẬN THA LA
● Vũ Anh Khanh

– Đây Tha La xóm đạo,
Có trái ngọt, cây lành.
Tôi về thăm một dạo,
Giữa mùa nắng vàng hanh,
Ngậm ngùi, Tha La bảo:
– Đây rừng xanh, rừng xanh,
Bụi đùn quanh ngõ vắng,
Khói đùn quanh nóc tranh,
Gió đùn quanh mây trắng,
Và lửa loạn xây thành.

Viễn khách ơi! Hãy dừng chân cho hỏi
Nắng hạ vàng ngàn hoa gạo rưng rưng

Đây Tha La, một xóm đạo ven rừng.
Có trái ngọt, cây lành im bóng lá,
Con đường đỏ bụi phủ mờ gót lạ
Ngày êm êm lòng viễn khách bơ vơ!
Về chi đây! Khách hỡi! Có ai chờ?
Ai đưa đón? – Xin thưa, tôi lạc bước!

Không là duyên, không là bèo kiếp trước,
Không có ai chờ, đưa đón tôi đâu!
Rồi quạnh hiu, khách lặng lẽ cúi đầu,
Tìm hoa rụng lạc loài trên vệ cỏ.
Nghìn cánh hoa bay ngẩn ngơ trong gió
Gạo rưng rưng, nghìn hoa máu rưng rưng.
Nhìn hoa rơi, lòng khách bỗng bâng khuâng
Tha La hỏi: – Khách buồn nơi đây vắng?
– Không, tôi buồn vì mây trời đây trắng!

– Và khách buồn vì tiếng gió đang hờn?
Khách nhẹ cười, nghe gió nổi từng cơn.
Gió vun vút, gió rợn rùng, gió rít,
Bỗng đâu đây vẳng véo von tiếng địch:
– Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La!
Bao người đi thề chẳng trở lại nhà
Nay đã chết giữa chiến trường ly loạn!
Tiếng địch càng cao, não nùng ai oán
Buồn trưa trưa, lây lất buồn trưa trưa
Buồn xưa xưa, ngây ngất buồn xưa xưa
Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh
Khách rùng mình, ngẩn ngơ người hiu quạnh
– Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La!
Đây mênh mông xóm đạo với rừng già
Nắng lổ đổ rụng trên đầu viễn khách.
Khách bước nhẹ theo con đường đỏ quạch.
Gặp cụ già đang ngắm gió bâng khuâng
Đang đón mây xa... Khách bỗng ngại ngần:
– Kính thưa cụ, vì sao Tha La vắng?
Cụ ngạo nghễ cười rung rung râu trắng,
Nhẹ bảo chàng: «Em chẳng biết gì ư?
Bao năm qua khói loạn phủ mịt mù!

Người nước Việt ra đi vì nước Việt
Tha La vắng vì Tha La đã biết,
Thương giống nòi, đau đất nước lầm than».

***

Trời xa xanh, mây trắng ngoẹn ngàn hàng
Ngày hiu quạnh. ờ...ơ...hơ... Tiếng hát,
Buồn như gió lướt lạnh dài đôi khúc nhạc.
Tiếng hát rằng: Tha La giận mùa thu,
Tha La hận quốc thù,
Tha La hờn quốc biến,
Tha La buồn tiếng kiếm.
Não nùng chưa! Tha La nguyện hy sinh
ờ... ơ... hơ... Có một đám Chiên lành
Quỳ cạnh Chúa một chiều xưa lửa dậy
Quỳ cạnh chúa, đám Chiên lành run rẩy:
– Lạy đức Thánh Cha!
Lạy đức Thánh Mẹ!
Lạy đức Thánh Thần
Chúng con xin về cõi tục để làm dân...

Rồi... cởi trả áo tu,
Rồi... xếp kinh cầu nguyện
Rồi... nhẹ bước trở về trần...
Viễn khách ơi! Viễn khách ơi!
Người hãy ngừng chân,
Nghe Tha La kể, nhưng mà thôi khách nhé!
Đất đã chuyển rung lòng bao thế hệ
Trời Tha La vần vũ đám mây tang,
Vui gì đâu mà tâm sự?
Buồn làm chi cho bẽ bàng!
Hờ... ơ... ơ... ơ ... hơ... Tiếng hát;
Rung lành lạnh, ngân trầm đôi khúc nhạc,
Buồn tênh tênh, não lòng lắm khách ơi!
Tha La thương người viễn khách quá đi thôi!

Khách ngoảnh mặt nghẹn ngào trông nắng đổ
Nghe gió thổi như trùng dương sóng vỗ.
Lá rừng cao vàng rụng lá rừng bay...
Giờ khách đi. Tha La nhắn câu này:
– Khi hết giặc, khách hãy về thăm nhé!
Hãy về thăm xóm đạo
Có trái ngọt cây lành
Tha La dâng ngàn hoa gạo
Và suối mát rừng xanh
Xem đám Chiên hiền thương áo trắng
Nghe trời đổi gió nhớ quanh quanh...

(1964)

DZŨNG CHINH phổ nhạc tựa THA LA XÓM ĐẠO-Hoàng Oanh trình bày



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/11/2008 1:36:50 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 54
PHẠM THIÊN THƯ-Thơ phổ Nhạc. - 9/10/2008 3:25:51 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

PHẠM THIÊN THƯ



NGÀY XƯA HOÀNG THỊ.


Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giày thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuốn vở

Thương ơi! Vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ

Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ơi mối tình đầu
Như đi trên cát

Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng hòa mau...
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng dáng đỏ

Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Chân theo tìm nhau
Còn là vang vọng

Đời như biển động
Xóa dấu ngày qua

Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ

Phố ơi! Muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng ai nho nhỏ
Trong cõi xa vời.
Tình ơi!... Tình ơi!...

PHẠM THIÊN THƯ.

PHẠM DUY phổ nhạc-Thái Thanh trình bày.



Lời Ru Đông Phương
thơ Phạm Thiên Thư

Ru con bằng vòng tay ấm
Cho con âu yếm dịu dàng
Ru con bằng dòng sữa thơm
Cho con biết tình biết ơn
Ru con bằng câu hát ngắn
Cho con mến nhạc và thơ
Ru con bằng mây bằng gió
Cho con lòng chẳng vực bờ
Ru con bằng non bằng đá
Như con giãi nắng dầu mưa
Dạy con không oán không thù
Ru con bằng hoa bằng cỏ
Kết trăng sao làm nôi thơ
Cho mười phương làm máu mủ
Mai sau chẳng sớm bơ vơ.

Tim em là vừng đông sớm
Cho muôn dòng máu căng hồng
Lời ru em dài mật đượm
Cho đời con ngát mười phương
Mắt em là viền nhật nguyệt
Đưa con vào lẽ chân thường
Môi em là hoa vi diệu
Cho hồn con mở chiêu dương
Cho đời chẳng còn chia biệt
Cho đời thường giữa vô thường
Em nhớ ru cho con biết
Đường trần như áng mây vương
Em nhớ ru cho con biết
Yêu thương là tiếng đầu lòng
Tâm con là trời vô hạn
Tình yêu là cõi địa đường
Tiếng ru ngàn năm tha thiết
Khơi nên mạch sống Đông phương.

Lời Ru Bú Mớm Nâng Niu - nhạc Phạm Duy

Vết Chim Bay

Ngày xưa anh đón em
Nơi gác chuông chùa nọ
Con chim nào qua đó
Còn để dấu chân in

Anh một mình gọi nhỏ
Chim ơi biết đâu tìm

Mười năm anh qua đó
Còn vẫn dấu chân chim
Anh một mình gọi nhỏ
Em ơi biết đâu tìm

Ngày xưa anh đón em
Trên gác chuông chùa nọ
Bây giờ anh qua đó
Còn thấy chữ trong chuông

Anh khoác áo nâu sồng
Em chân trời biền biệt
Tên ai còn tha thiết
Trong tiếng chuông chiều đưa

Ngày xưa em qua đây
Cho tình anh chớm nở
Như chân chim muôn thuở
In mãi bậc thềm rêu

Cõi người có bao nhiêu
Mà tình sầu vô lượng
Còn chi trong giả tưởng
Hay một vết chim bay !

PHẠM THIÊN THƯ
Trích trong thi phẩm Ngày Xưa Người Tình

CUNG TIẾN phổ nhạc cùng tên-Camille Huyen trình bày



Dưới đây là ca từ của những bài hát mà nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ từ thơ của Phạm Thiên Thư,những bài nầy mình không tìm ra bài thơ gốc hoặc bài thơ quá dài

Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng

Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
Thôi thì thôi đừng ngại mưa mau
Đưa nhau ra tới bên cầu nước xuôi
Sông này đây chẩy một giòng thôi
Mấy đầu sông thẫm tóc người cuối sông

Nhớ xưa em chưa theo chồng
Mùa Xuân may áo áo hồng đào rơi
Mùa Thu em mặc áo da trời
Sang Đông lại khoác lên người áo hoa

Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ người
Thôi thì em chẳng còn yêu tôi
Leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng
Thôi thì thôi mộ người tà dương
Thôi thì thôi nhé... đoạn trường thế thôi

Nhớ xưa em rũ tóc thề
Nhìn trăng sao nỡ để lời thề bay
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Buồn như cánh bướm đồi Tây hững hờ

Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
Thôi thì thôi để mặc mây trôi
Ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
Thôi thì thôi chỉ là phù vân
Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi

Chim ơi chết dưới cội hoa
Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà
Mai ta chết dưới cội đào
Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu.

Thơ : Phạm Thiên Thư – Phổ Nhạc : Phạm Duy



*xem bài thơ gốc ĐƯA EM TÌM ĐỘNG HOA VÀNG bên mục thơ PHẠM THIÊN THƯ ở PX:
http://khanhly.net/phoxua/tm.asp?m=56945


EM LỄ CHÙA NẦY.
Phạm Duy phổ nhạc

Đầu Mùa Xuân cùng em đi lễ
Lễ chùa này - vườn nắng tung bay
Và ngàn lau - vàng màu khép nép
Bãi sông bay - một con bướm đẹp

Mùa Hạ qua cùng em đi lễ
Trái mơ ngon - đồi gió mơn man
Từ lò hương - Làn trầm nghi ngút
Khói hương thơm - bờ tóc em rờn

Rồi Mùa Thu cùng em đi lễ
Có con chim đậu dưới gác chuông
Hòa lời ca - vào làn sương sớm
Gió heo may - rụng hết lá vàng

Vào mùa Đông - cùng em đi lễ
Lễ chùa này- một thoáng mưa bay
Và ngoài sân- vài cành khô gẫy
Gió lung lay một cánh lan gầy

Tàn Mùa Đông vào chùa bỡ ngỡ
Tiễn đưa em trong áo quan này
Từng cội hoa - Trầm lặng thương nhớ
Tóc em xưa - tơ óng như mây

Vườn chùa đây - vào nằm trong đất
Nép bên hoa - ôi những hoa vàng
Vườn đào tơ chập chờn cánh bướm
Bướm khua râu - ngơ ngác bay ngang

Mộ của em - mộ vừa mới lấp
Có con chim - nào hót trên cây
Lời của chim - chìm vào tiếng suối
Suối xanh lơ - buồn khóc ai hoài

Rồi từ đây - vườn chùa thanh vắng
Đến thăm em - ngày tháng qua mau
Một nụ mai - vừa nở trong nắng
Hỡi em ơi - mây đã qua cầu (láy) à

GỌI EM LÀ ĐÓA HOA SẦU
(theo thơ Phạm Thiên Thư - Phạm Duy phổ nhạc)

Ngày xưa áo nhuộm hoàng hôn
Áo nhuộm hoàng hôn, áo nhuộm hoàng hôn
Dáng ai cắp rổ, cắp rổ lên cồn
Lên cồn hái dâu (ư...) vàng
Tiếng nàng hát vọng đôi câu
Hát vọng đôi câu, hát vọng đôi câu
Dừng tay viết mướn, ối a lòng sầu
Lòng sầu vẩn vơ, vẩn vơ sầu.
Lều tranh còn ủ trong mơ
Còn ủ trong mơ, còn ủ trong mơ
Mối tình là một bài thơ vô đề
Ẩn Lan ơi ! Ơi mái tóc thề
Ẩn Lan ơi ! Ơi mái tóc thề
Mùa Xuân nay làn gió có về, vỗ về hương xưa
Ðêm nao học dưới trăng mờ, dòng chữ hững hờ...

Thoảng nghe tiếng hài của em
Tiếng hài của em, tiếng hài của em
Như sương lắng động, lắng động trên thềm
Trên thềm ngõ sau, ngõ sau (ư...) nhà
Em cười đem lại cho nhau
Ðem lại cho nhau, đem lại cho nhau
Sợi tơ mớ tóc ối a buộc vào
Buộc vào với hoa, với hoa ngâu vàng
Ngủ quên trên sách mơ màng,
Tập sách thơm ngoan, áp má mê man
Gió lùa tỉnh dậy mùi lan chập chờn
Ẩn Lan ơi, em dỗi em hờn
Ẩn Lan ơi, em dỗi em hờn
Ẩn Lan ơi, như những cơn buồn, nỗi buồn thơm lâu
Em ơi ! Gọi em là đóa hoa sầu...
Là đóa hoa sầu...

PHẠM DUY phổ nhạc - Vũ Khanh trình bày.



HUYỀN THOẠI TRÊN MỘT VÙNG BIỂN
(Theo thơ Phạm Thiên Thư - Phạm Duy phổ nhạc)

Huyền thoại nào em mang mang trong lòng?
Như tên một loài cỏ vàng bên sông
Một vì sao đêm đi về bí mật
Sống lang thang trên vùng không trung.
Người thủy thủ buồn đứng nhìn nước biếc
Nhớ tên người tình thành phố trên bờ.
Nửa đêm mất hút trong vùng biển vắng
Một chùm sao rơi trên cành san hô.
Mỗi đêm mỗi đêm trên bờ biển xanh
Một người vũ nữ ngồi chờ trăng lên
Tiếng gió thì thào, tiếng sóng nghẹn ngào
Vì sao cô đơn trên vùng trời quen
Một vùng nước xanh, một vòng hoa tang
Trên cây sương mù một vùng trăng vàng
Một người vũ nữ và một cái chết
Cành thập tự đen trên đồi cát hoang

Huyền thoại nào trên một vùng biển cả
Câu chuyện bắt đầu giữa hai người tình
Kể lại mơ hồ giữa vài ly rượu
Tiếng hát nào buồn mỗi đêm mỗi đêm.
Huyền thoại nào trên một vùng biển cả
Câu chuyện bắt đầu giữa hai người tình
Kể lại mơ hồ trong hầm rượu tối
Trên khuy kèn đồng mỗi đêm mỗi đêm...

PHẠM DUY phổ nhạc - Julie Quang trình bày.



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/24/2008 3:40:34 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 55
TẠ KÝ-BUỒN NHƯ - 9/10/2008 3:38:39 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

TẠ KÝ



BUỒN NHƯ

Buồn như ly rượu cạn,
Không còn rượu cho say
Buồn như ly rượu đầy,
Không còn một người bạn.

Buồn như đêm khuya vắng,
Qua cửa sổ trông trăng.
Buồn như em nói rằng:
Nhớ anh từng đêm trăng.

Buồn như yêu không được,
Dù người yêu có thừa.
Buồn như mối tình xưa,
Chỉ còn dòng lưu-bút.

Buồn như buồn như thế,
Buồn như một kiếp người.
Đây cõi lòng quạnh-quẽ
Buồn như đóa hoa rơi.

(Tặng Tôn Thất Trung Nghĩa)

TẠ KÝ

Y VÂN phổ nhạc với tựa BUỒN-Đức Minh trình bày



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/17/2008 3:10:45 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 56
LINH PHƯƠNG-Kỷ Vật Cho Em - 9/10/2008 4:17:36 PM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

LINH PHƯƠNG



ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI.
Tặng người con gái tên Hương.

Em hỏi anh bao giờ trở lại
Xin trả lời mai mốt anh về
Không bằng chiến thắng trận Pleime
Hay Đức Cơ- Đồng Xoài- Bình Giả

Anh trở về hàng cây nghiêng ngã
Anh trở về hòm gỗ cài hoa
Anh trở về bằng chiếc băng ca
Trên trực thăng sơn màu tang trắng

Mai trở về chiều hoang trốn nắng
Poncho buồn liệm kín hồn anh
Mai trở về bờ tóc em xanh
Vột vã chít khăn sô vĩnh biệt

Mai anh về em sầu thê thiết
Kỷ vật đây viên đạn màu đồng
Cho em làm kỷ niệm sang sông
Đời con gái một lần dang dở

Mai anh về trên đôi nạng gỗ
Bại tướng về làm gã cụt chân
Em ngại ngùng dạo phố mùa xuân
Bên người yêu tật nguyền chai đá

Thì thôi hãy nhìn nhau xa lạ
Em nhìn anh- ánh mắt chưa quen
Anh nhìn em- anh cố sẽ quên
Tình nghĩa cũ một lần trăn trối

LINH PHƯƠNG
( 20/02/1970 )

PHẠM DUY phổ nhạc với tựa KỶ VẬT CHO EM-Elvis Phương trình bày.



PHẠM DUY phổ nhạc với tựa KỶ VẬT CHO EM-Thái Thanh trình bày.

http://www.mediafire.com/?kozgklcgvry


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/11/2008 6:07:41 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 57
XUÂN DIỆU-Thơ phổ nhạc. - 9/11/2008 3:35:38 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

XUÂN DIỆU



NGUYỆT CẦM.

Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh,
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi...
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người...

Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê.
Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

CUNG TIẾN phổ nhạc củng tựa-Thái Thanh trình bày


CHIỀU.
Tặng Nguyễn Khắc Hiếu

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.
Nghe chừng gió nhớ qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.
- Không gian như có dây tơ,
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn...

PHẠM DUY phổ nhạc với tựa MỘ KHÚC-Lệ Thu Trình bày


< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/17/2008 3:12:33 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 58
LƯU TRỌNG LƯ-Thơ phổ Nhạc. - 9/11/2008 3:49:19 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

LƯU TRỌNG LƯ



Tiếng thu


Em không nghe mùa thu,
Dưới trăng mờ thổn thức ?

Em không nghe rạo rực,
Hình ảnh kẻ chinh phu,
Trong lòng người cô phụ ?

Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác,
Đạp trên lá vàng khô ?

(Tiếng thu - 1939)

PHẠM DUY phổ nhạc với tựa cùng tên-Thái Thanh trình bày



Thơ sầu rụng
(Vầng trăng)

Tặng Hoài Thanh, người bạn đầu tiên
đã đưa lại cho ta cái hương vị say nồng
của cuộc đời và của văn chương



Vầng trăng từ độ lên ngôi,
Năm năm bến cũ em ngồi quay tơ.
Để tóc vướng vần thơ sầu rụng,
Mái tóc buồn thơ cũng buồn theo.
Năm năm tiếng lụa xe đều...
Những ngày lạnh rớt, gió vèo trong cây.

Nhẹ bàn tay, nhẹ bàn tay,
Mùi hương hàng xóm bay đầy mái đông.
Nghiêng nghiêng mái tóc hương nồng,
Thời gian lặng rớt một dòng buồn tênh.

PHẠM DUY phổ nhạc với tựa VẦN THƠ SẦU RỤNG-ban Dreamer trình bày



Một mùa đông

I

Đôi mắt em lặng buồn
Nhìn thôi mà chẳng nói,
Tình đôi ta vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Yêu hết một mùa đông
Không một lần đã nói,
Nhìn nhau buồn vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Trời hết một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi,
Qua rồi mùa ân ái:
Đàn sếu đã sang sông.

Em ngồi trong song cửa
Anh đứng dựa tường hoa,
Nhìn nhau mà lệ ứa,
Một ngày một cách xa.

Đây là dải Ngân Hà,
Anh là chim Ô thước
Sẽ bắc cầu nguyện ước
Một đêm một lần qua.

Để mặc anh đau khổ,
ái ân giờ tận số,
Khép chặt đôi cánh song!
Khép cả một tấm lòng!

II

Em là gái trong khung cửa,
Anh là mây bốn phương trời;
Anh theo cánh gió chơi vơi,
Em vẫn nằm trong nhung lụa.

Em chỉ là người em gái thôi,
Người em sầu mộng của muôn đời,
Tình em như tuyết giăng đầu núi,
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời.

Ai bảo em là giai nhân
Cho đời anh đau khổ?
Ai bảo em ngồi bên cửa sổ
Cho vướng víu nợ thi nhân?

Ai bảo em là giai nhân
Cho lệ tràn đêm xuân?
Cho tình tràn trước ngõ?
Cho mộng tràn gối chăn?

III

Ngày một ngày hai cách biệt nhau
Chẳng được cùng em kê gối sầu,
Khóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽo,
Cùng cười những chuyện thế gian đau.

Ngày hôm tiễn biệt buồn say đắm
Em vẫn đùa nô uống rượu say.
Em có biết đâu đời vắng lạnh,
Lạnh buồn như ngọn gió heo may.

Môi em đượm sặc mùi nho tươi,
Đôi má em hồng chúm nụ cười,
Đôi mắt em say màu sáng lạn,
Trán em để lỏng làn tóc rơi.

Tuy môi em uống, lòng anh say,
Lời em càng nói càng chua cay
Anh muốn van em đừng nói nữa,
Lệ buồn sẽ nhỏ trong đêm nay.

IV

Hãy xếp lại muôn vàn ân ái
Đừng trách nhau, đừng ái ngại nhau,
Thuyền yêu không ghé bến sầu
Như đêm thiếu phụ bên lầu không trăng.

Hãy như chiếc sao băng băng mãi
Để lòng buồn, buồn mãi không thôi.

(Tiếng thu - 1939)

PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG phổ nhạc tựa MẮT BUỒN-Thái Thanh trình bày.



Còn chi nữa


Giờ đây hoa hoang dại
Bên sông rụng tơi bời
Đã qua rồi cơn mộng,
Đừng vỗ nữa, tình ơi!
Lòng anh đã rời rụng
Trên sông ngày tàn rơi.
Tình anh đà xế bóng,
Còn chi nữa, em ơi ?
Còn đâu ánh trăng vàng
Mơ trên làn tóc rối ?
Chân nâng trên đường sỏi,
Sương lá đổ rộn ràng.
Trăng nội vẫn mơ màng
Trên những vòng tóc rối ?
Đêm ấy xuân vừa sang
Em vừa hai mươi tuổi
Còn đâu những giờ nhung lụa:
Mộng trùm trên bông
Tình ấp trong gối
Rượu tân hôn không uống cũng say nồng ?

Còn đâu mùi cỏ lạ
Ướp trong mớ tóc mây ?
Một chút tình thơ ngây
Không còn trên đôi má.

(Tiếng thu - 1939)

PHẠM DUY phổ nhạc với tựa HOA RỤNG VEN SÔNG-Julie Quang trình bày



Thú đau thương

Tình đã len trong màu nắng mới,
Lòng anh buồn vời vợi, em ơi!
Niềm yêu rung động đôi môi
Tình đầy khôn lựa được lời thắm tươi.

Đã héo lắm nụ cười trong mộng
Đã mờ mờ lắm, bóng thân yêu,
Đã lam tím cả cánh chiều
Trong hồn lặng đã hiu hiu mộng tàn.

Xin để gối nằm im chỗ cũ,
Hãy lịm người trong thú đau thương,
Giờ đây ta đốt nén hương
Trên tay ta buộc dải tang cho tình.

PHẠM DUY phổ nhạc với tựa cùng tên.Thái Hằng&Thái Hiền trình bày



< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 9/18/2008 1:18:20 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 59
HỒ DZẾNH-Thơ phổ Nhạc. - 9/11/2008 6:47:27 AM   
thanhthuduc

 

Thành viên đang: offline

HỒ DZẾNH



Màu Cây Trong Khói
Hồ Dzếnh

Trên đường về nhớ đầy
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây...
Chim rừng quên cất cánh
Gió say tình ngây ngây
Có phải sầu vạn cổ
Chất trong hồn chiều nay?

Tôi là người lữ khách
Màu chiều khó làm khuây
Ngỡ lòng mình là rừng,
Ngỡ hồn mình là mây,
Nhớ nhà châm điếu thuốc
Khói huyền bay lên cây...

DƯƠNG THIỆU TƯỚC phổ nhạc với tựa CHIỀU-Hoàng Oanh trình bày.


Ngập Ngừng
Hồ Dzếnh

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế?
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu?
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa.
Hoa bướm ngập ngừng cỏ cây lần lữa,
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Tôi sẽ trách - cố nhiên! - nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề,
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
Cho nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa...

HOÀNG THANH TÂM phổ nhạc với tựa cùng tên.
TRẦN THIỆN THANH phổ nhạc với tựa Chuyện Hẹn Hò-Duy Quang trình bày.




< Được sửa bởi: thanhthuduc lúc 10/2/2008 1:52:24 AM >

(trả lời với: thanhthuduc)
Bài thứ: 60
Trang:   <<   < phần trước  1 2 [3] 4 5   phần sau >   >>
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Thơ >> RE: NGHỆ THUẬT PHỔ THƠ VÀO NHẠC. Trang: <<   < phần trước  1 2 [3] 4 5   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 Ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết




Login| khanhly.net| Diễn Đàn Chính| Bài hôm nay| Bài mới| Góc riêng| Thư riêng| Các thành viên| Tìm kiếm| Log Out


Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.4
Copyright © 2003 - 2006 KHANHLY.NET

0.109