< Login:: khanhly.net:: Góc riêng:: Thư riêng:: Ghi danh:: Các thành viên:: Tìm kiếm:: Log Out>

Khánh ly-Trịnh Công Sơn - Vũ Ballet

 
Tham gia dưới tên: Guest
Cùng đọc bài với bạn: không
  In Ra
Diễn Đàn Chính >> [Cho mai sau...] >> TIẾNG HÁT KHÁNH LY VÀ NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN >> Khánh ly-Trịnh Công Sơn - Vũ Ballet Trang: [1]
Tên login
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
Khánh ly-Trịnh Công Sơn - Vũ Ballet - 10/10/2011 3:54:14 PM   
Baoso6

 

Thành viên đang: offline

Cảm nhận sau khi xem ‘Vết Lăn Trầm’

Sunday, October 09, 2011 8:13:31 PM
Bookmark and Share



Ngọc Lan/Người Việt (ghi)

WESTMINSTER (NV) - Nhạc Trịnh Công Sơn, qua giọng ca Khánh Ly, tự lúc nào cứ như mang đến cho người nghe sự dằn vặt, khắc khoải của thân phận con người sống trong một quê hương triền miên với chiến tranh, loạn lạc, tang tóc và chia lìa.


Ca sĩ Khánh Ly (trái) và biên đạo múa Thắng Ðào cùng đoàn múa Ballet Austin II (Texas) sau buổi trình diễn “Vết Lăn Trầm” đầu tiên tại Orange County. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Hôm nay, cũng dòng nhạc đó, giọng ca đó, trăn trở đó, nhưng sao tất cả bỗng trở nên thanh thoát, kiêu sa và lãng mạn đến lạ lùng.

Ðó chính là cảm nghĩ của tôi sau khi vở diễn ballet “Vết Lăn Trầm,” trình diễn tại rạp hát The Rose Center, Westminster, chấm dứt.

Tôi không phải là người am tường về nghệ thuật, lại càng chưa một lần bén duyên với vũ điệu ballet. Tôi đến với “Vết Lăn Trầm” chỉ vì muốn nhìn thấy cách Thắng Ðào, một người Mỹ gốc Việt trẻ, dùng ballet hiện đại để thể hiện sự cảm nhận và chuyên chở những tình tự quê hương, qua dòng nhạc thấm đậm chất thiền và triết lý của Trịnh Công Sơn, là như thế nào.

Ðể khi Khánh Ly buông câu hát cuối cùng:

“Ngày mai em đi, thành phố mắt đêm đèn vàng/Nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương” (Biển Nhớ) cùng hình ảnh biểu tượng một người con gái được nâng lên, cả gương mặt và tấm thân hướng lên bầu trời trong một không gian đầy ánh sáng tím

Thì tôi biết rằng:

Biên đạo múa Thắng Ðào đã thành công trong việc “điền vào khoảng trống mà bấy lâu nay làm tôi xa cách những gì thân thiết và gần gũi nhất,” như điều anh nghĩ khi trả lời cho câu hỏi “mục đích nghệ thuật của Vết Lăn Trầm là gì”.

***

Sân khấu mở ra bằng hình ảnh hằn in trong ký ức của người Việt Nam từ ngàn xưa - hình ảnh của chiến tranh, đau thương, mất mát, và chia xa. Những mảnh phim tư liệu đó càng trở nên đau đớn và quặn thắt hơn vì ca từ trong bài “Vết Lăn Trầm” như một lời dẫn chuyện, “kể lại tích xưa buồn hơn”.

Ðể rồi, “từ cơn đau ấy,” giọng ca trầm, đục, chứa đầy những uẩn ức, thâm trầm của Khánh Ly cất lên, làm nền cho những vũ đạo tinh tế đến từng nốt nhạc của vũ đoàn Ballet Austin II, bắt đầu đưa người xem đến với câu chuyện về quê hương của một giai đoạn u ám, điêu linh.

“Vết Lăn Trầm” được biên soạn bằng cảm nhận và tâm thức của Thắng Ðào, một người trẻ không dự phần vào cuộc chiến, nhưng dấu ấn quê hương vẫn tồn đọng, chảy sâu trong dòng máu của anh, cũng như bao người trẻ gốc Việt khác. Có lẽ chính từ điều này mà lịch sử quê hương Việt Nam trong “Vết Lăn Trầm” vừa hoang tàn đổ nát, vừa mang một vẻ đẹp tâm linh ngỡ ngàng.

Trong số vô vàn sáng tác của Trịnh Công Sơn, mà Khánh Ly đã hát, làm sao nghe cho hết và chọn ra được 10 bài để từ đó vẽ lên một bức tranh, làm thành một câu chuyện, không phải là điều đơn giản.

Nhưng Thắng Ðào, cử nhân ngành múa Boston Conservatory và bằng cao học ngành múa đại học New York University, đã làm được.

Cách chọn lựa bài hát của anh để từ đó xây dựng nên những vũ điệu, làm tôi có cảm giác anh đang đưa người xem đến hai khía cạnh cuộc sống.

Một bên là thực tại cuộc chiến đang diễn ra, một bên là nội tâm chất ngất của lòng người.

Một bên là hình ảnh trần trụi của cuộc đời, của “thù hận,” của “đấu tranh,” của “bom lửa đạn,” của “nước mắt lưng tròng” trong “Hãy Sống Dùm Tôi”. Một bên là những da diết của “ôm lòng đêm nhìn vầng trăng mới về nhớ chân giang hồ,” hay “chén rượu cay, một đời tôi uống hoài trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi” trong “Phôi Pha”.

Một bên là hình ảnh đau thương của “người con gái chợt ôm tim mình, mang giấc mơ quê hương lìa kiếp sống” trong “Người Con Gái Việt Nam”. Một bên là hình ảnh lẻ loi của “người về soi bóng mình, giữa tường trắng lặng câm” hay lạc lõng bơ vơ của kiếp người loay hoay tìm “có đường phố nào vui cho ta qua một ngày” trong “Ru Ta Ngậm Ngùi”.

Cứ như vậy, những bài hát được sắp đặt xen kẽ nhau, hết “Ðại Bác Ru Ðêm,” đến “Ngủ Ði Con”. Sau “Ngày Dài Trên Quê Hương” lại đến “Hát Cho Người Nằm Xuống”. Và sau “Người Về Bỗng Nhớ,” “Biển Nhớ” được chọn làm ca khúc kết thúc cho vở diễn. Nói như Thắng Ðào, “Mỗi bài hát đan quyện vào nhau để chuyên chở một hành trình khó khăn mà bao người phải chịu đựng”.

***

Dù muốn dù không, Trịnh Công Sơn và Khánh Ly là một phần lịch sử không thể chối bỏ của âm nhạc Việt Nam. Người ta nghe nhạc Trịnh qua giọng ca Khánh Ly trong những tâm thế và nỗi niềm khác nhau, và chính vì thế, không ai có thể mạnh miệng cho rằng chỉ có mình hiểu đúng nhạc Trịnh.

Nhưng sự kết hợp của nhạc Trịnh Công Sơn cùng giọng ca Khánh Ly và ballet thì quả là điều mới mẻ.

Với tôi, cái mới mẻ đó chính là việc tôi bỗng nhận ra rằng, qua những động tác của hình thể, qua những nét mặt, và qua cả trang phục, cũng áo bà ba, cũng nón lá, cũng áo dài cổ kín, tay dài, nhưng phần tà áo được thiết kế như một chiếc váy để thích hợp với ballet, và quần lãnh đen, và lam nhạt, và nâu sồng, cùng ánh sáng tím dịu nhẹ của sân khấu, làm cho tất cả trở nên sang trọng và đẹp lạ thường.

Cái nằng nặng, u uất, xao xác lòng người của giọng ca Khánh Ly, cái đa mang, đầy tâm trạng trong ca từ của Trịnh Công Sơn, trên sân khấu ballet giản dị mà đài các, cùng một piano, một guitar, một bass, bỗng vời vợi và thanh thoát đến mênh mông. Nỗi buồn muôn thuở trong dòng nhạc này cũng vì thế mà trở nên lãng mạn, tinh khiết đến vô cùng.

***

Lần đầu tiên xuất hiện ở sân khấu Orange County, sau buổi diễn “Vết Lăn Trầm,” có người xuýt xoa “I love it. Không thể tưởng tượng là hay đến vậy, những vũ điệu tinh tế đến từng nốt nhạc.” Thì cũng có người giằng co, “Chưa tới lắm, chưa toát lên được hết chất của nhạc Trịnh.” Âu đó cũng là lẽ thường.

Với tôi, sau khi bài hát cuối cùng kết thúc, nhìn Khánh Ly làm dấu thánh giá trong ánh đèn đã tắt sau khi hát 10 bài liên tục, tôi mới chợt nhận ra rằng mình cũng vừa mới thở mạnh. Bởi vì tất cả những gì diễn ra trên sân khấu “Vết Lăn Trầm” khiến tôi gần như bất động.

Thắng Ðào cám ơn cộng đồng Orange County “đã cho Thắng cơ hội tới Quận Cam, làm chương trình này chia sẻ với người Việt Nam vì ‘Vết Lăn Trầm’ là một chương trình rất đặc biệt cho Thắng, tại vì nó là ‘personal’. Người Mỹ tuy nghe nhạc, hiểu nhạc nhưng chỉ có người Việt Nam mới hiểu được đầy đủ chương trình.”

Tôi cám ơn Thắng Ðào đã làm đẹp hơn giọng ca Khánh Ly, và hơn hết cám ơn những vũ điệu mà anh chọn để chuyên chở những điều mà ngôn từ không thể diễn đạt, để từ đó “đem lại giai điệu, màu sắc đến với một thế giới đôi khi quá đỗi lặng thinh”.

––––

Liên lạc tác giả: NgocLan@nguoi-viet.com
Bài thứ: 1
RE: Khánh ly-Trịnh Công Sơn - Vũ Ballet - 1/8/2013 3:18:30 PM   
Myntt


Thành viên đang: offline
Đến từ: Saigon

Tôi lại nghĩ" Giọng cô KL làm đẹp cho những vũ điệu của Thắng Đào" mới đúng. Giọng cô KL vốn đã là tuyệt đỉnh nên không có cần gì khác nữa.

_____________________________

...Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo...

(trả lời với: Baoso6)
Bài thứ: 2
Trang:   [1]
Diễn Đàn Chính >> [Cho mai sau...] >> TIẾNG HÁT KHÁNH LY VÀ NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN >> Khánh ly-Trịnh Công Sơn - Vũ Ballet Trang: [1]
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 Ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết




Login| khanhly.net| Diễn Đàn Chính| Bài hôm nay| Bài mới| Góc riêng| Thư riêng| Các thành viên| Tìm kiếm| Log Out


Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.4
Copyright © 2003 - 2006 KHANHLY.NET

0.053