< Login:: khanhly.net:: Góc riêng:: Thư riêng:: Ghi danh:: Các thành viên:: Tìm kiếm:: Log Out>

Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9

 
Tham gia dưới tên: Guest
Cùng đọc bài với bạn: không
  In Ra
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Tham khảo về nhạc >> Một thời vang bóng >> Nhạc sĩ >> Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 Trang: [1] 2   phần sau >   >>
Tên login
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 10/7/2003 11:24:30 PM   
graymatter

 

Thành viên đang: offline



Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9

Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 tên thật là Nguyễn Đình Ánh, sinh ngày 1 tháng 1 năm 1940 tại Phan Rang, nhưng lớn lên và ăn học tại Nha Trang, rồi sau đó là Đà Lạt.
Thuở nhỏ, Nguyễn Đình Ánh đã tự học hỏi và chơi dương cầm từ những đĩa nhạc cổ điển đi mượn được của bạn bè.

Trong thời gian học ở Đà Lạt, một điều may mắn lớn nhất của anh, Nguyễn Ánh 9 đã được nhạc sĩ Hoàng Nguyên, tác giả của nhiều bài tình ca nổi tiếng như Ai Lên Xứ Hoa Đào, Cho Người Tình Lỡ.... tận tình chỉ dạy và dìu dắt vào thế giới âm nhạc.

Năm 1951, qua sự giới thiệu của nhạc sĩ Hoàng Nguyên, Nguyễn Ánh 9 được vào tham gia chương trình Tuổi Xanh của Đài Phát Thanh Sàigòn và Đài Phát Thanh Đà Lạt. Từ đó, Nguyễn Ánh 9 đi khắp nơi biểu diễn dương cầm ở các bar, các nhà hàng nổi tiếng và những ban nhạc thanh niên.

Cuộc đời nghệ sĩ của Nguyễn Ánh 9 tưởng chừng như dừng lại ở vai trò một nhạc sĩ hòa âm và biểu diễn dương cầm, nhưng sau chuyến đi Nhật vào tháng 8 năm 1970, cùng với Khánh Ly biểu diễn tại hội chợ Osaka (Nhật), với cảm xúc dạt dào, anh viết bài KHÔNG trong vòng một tiếng đồng hồ với những lời lẽ thật lạ thật mới..."Không, không... tôi không còn yêu em nữa". Bài hát lúc đầu cũng có tên thật dài như thế, cảm hứng từ một ca khúc của Christopher "Non, Non, Je ne t''aime plus"...Về sau, Nguyễn Ánh 9 cắt gọn tất cả, chỉ còn lại một chữ KHÔNG duy nhất.

Sau khi đi Nhật về, Khánh Ly lấy KHÔNG thu cho hãng dĩa 45 vòng Tình Ca Quê Hương. Một thời gian ngắn sau đó, Elvis Phương hát lại bài này trong một băng nhạc của nhạc sĩ Ngọc Chánh và thu lên truyền hình số 9, thì nhạc phẩm "Không" của Nguyễn Ánh 9 mới thật sự gây được một tiếng vang rầm rộ.

Cũng chính ca khúc "Không" của Nguyễn Ánh 9 và "Mộng Dưới Hoa" của Phạm Đình Chương là hai ca khúc Việt Nam đầu tiên đưa tên tuổi Elvis Phương lúc bấy giờ đang hát ở những Club Mỹ qua những tình khúc ngoại quốc bỗng một sớm một chiều được khán giả VN say mê và trở thành một giọng ca vàng hay nhất của nền tân nhạc VN trong suốt hơn 3 thập niên qua.

Khi bài Không được phổ biến, tên tuổi của Nguyễn Ánh 9 được mọi người hâm mộ, anh mới thật sự có cảm hứng sáng tác những ca khúc mới lần lượt như "Ai đưa em về", "Một lời cuối cho em", "Chia phôi", "Không 2", "Trọn kiếp đơn côi" ... vào cuối năm 1971 và đầu năm 1972...

Cùng thời gian đó, Nguyễn Ánh 9 cộng tác với Khánh Ly và Ngọc Chánh ở phòng trà Queen Bee. Cuối năm 70, sau khi Khánh Ly và Ngọc Minh đi Mỹ về, Queen Bee có một vài thay đổi quan trọng. NS Ngọc Chánh mời nữ danh ca Thanh Thúy "tái xuất giang hồ" đóng trụ ở Queen Bee, trong khi đó thì Khánh Ly về hoạt động ở Tự Do của ông bầu Cường.

Làm ở Queen Bee một thời gian, Nguyễn Ánh 9 về đầu quân ở Mini Club (đường Nguyễn Du vài tháng) cùng với Carol Kim, ban Ba Trái Chuông... Thời gian này, Carol Kim hát thật nức nở đam mê một sáng tác của Nguyễn Ánh 9 "Trọn kiếp đơn côi".

Cuối năm 71, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 về cộng tác cho vũ trường Olympia (đường Lê Lợi) và đến năm 1972, Anh về phụ trách chương trình ca nhạc của phòng trà Hồng Hoa.

Thời gian này, Nguyễn Ánh 9 sáng tác thêm 2 ca khúc, đó là "Đêm Tình Yêu" và "Mùa Thu Cánh Nâu" (viết chung với một người bạn tên Hoàng Nhu). Hai bài hát này chỉ được thu mỗi bài một lần duy nhất trong những tác phẩm băng nhạc nghệ thuật của Phạm Mạnh Cương phát hành năm 1972 bằng giọng hát Khánh Ly, về sau này, khoảng năm 1981, TT Diễm Xưa mua lại cuốn master "Thương Một Người" gồm 14 ca khúc chọn lọc với giọng ca Khánh Ly, trong số đó có nhạc phẩm "Mùa Thu Cánh Nâu" rất lãng mạn nồng nàn.

Một thời gian dài sau 75, Nguyễn Ánh 9 tạm ngưng các hoạt động âm nhạc, và sống âm thầm làm một người bình thường, bương chải lao động kiếm sống bằng những nghề khác với chính đôi bàn tay nghệ sĩ của mình.

Năm 1982, Nguyễn Ánh 9 mới chính thức tái ngộ trở lại với thế giới âm nhạc, và thế là, với tất cả tâm hồn của một nhạc sĩ, anh lại tiếp tục tham gia các chương trình hòa tấu và biểu diễn dương cầm khắp nơi. Nguyễn Ánh 9 còn được mời viết nhạc nền cho một số phim như "Mảnh tình nghiệt ngã", "Mênh mông tình buồn..."

Khoảng thời gian 1989 đến 1992, Nguyễn Ánh 9 không còn sáng tác nhiều. Tình ca của Nguyễn Ánh 9 thời gian đó có bài "Cô Đơn". Nhạc phẩm này được Anh nuôi dưỡng và hoàn tất trong 5 năm. Với "Cô Đơn", ta không còn nghe một giai điệu u buồn như những ca khúc xưa mà là những lời triết lý về tình yêu, hạnh phúc mang tiết tấu nhạc bán cổ điển thật nhẹ nhàng. Bài hát này, đã được Khánh Hà thu băng đầu tiên ở hải ngoại trong cuốn CD "Hãy Yêu Như Chưa Yêu Lần Nào" năm 1992... và sau đó được nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như Phi Khanh, Vũ Khanh, Như Mai... thu hình, thu Video những thời gian sau đó.

Năm 1995, anh sáng tác thêm ca khúc "Cho Người Tình Xa" là những vần thơ nhẹ nhàng, sâu lắng về một cuộc tình đã dở dang. Năm 1994, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 được mời sang Pháp viết nhạc nền cho một bộ phim viết về trẻ em ở Cửu Long của Hội Từ Thiện Pháp và tham gia Hội Sáng Tác Gia Quốc Tế Sacem của Pháp. Nhân đó, Anh đã thực hiện đĩa compact disc độc tấu dương cầm của mình.

Nguyễn Ánh 9 cùng Quốc Dũng viếng thăm Hoa Kỳ năm 2001, được bạn bè cũ đón tiếp nồng nhiệt, và tổ chức một đêm chào mừng Nguyễn Ánh 9 và Quốc Dũng.

(sưu tầm)



<Edited by: graymatter -- 10/10/2003 10:39:20 PM >
Bài thứ: 1
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 10/7/2003 11:29:11 PM   
graymatter

 

Thành viên đang: offline


Nhạc Sĩ Nguyễn Ánh 9:
tóc bạc mà trái tim vẫn xanh



Hàng ghế khán giả đầy ắp người, có những gương mặt còn rất trẻ, mới biết Nguyễn ánh 9 qua những nhạc phẩm trong các bộ phim truyền hình: "Chú bé rắc rối", "Xóm nước đen"... (từ sau 1975) và còn có cả những khán giả tri kỷ, tóc ngả màu sương cũng đến để được nghe lại những bài tình ca quen thuộc, được ngắm nhìn người nghệ sĩ thấp nhỏ, với cách nói chuyện vừa dí dỏm vừa đầy ắp chân tình...

Thuở ấy, nhạc sĩ Nguyễn ánh 9 chỉ là một nhạc công chơi dương cầm, hòa lẫn trong một ban nhạc. Một bước ngoặt đến với chàng nhạc công này vào năm 1970. Khi cùng với ca sĩ Khánh Ly đi biểu diễn ở Nhật về, bữa nọ, chàng bỗng cất tiếng nghêu ngao hát: "Không! Không! Tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa. Không! Không! Tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa... em ơi!". Chẳng hiểu ẩn tình nào khiến cho trái tim chàng nhạc công còn vô danh ấy bật lên như thế. Song, tiếng nói bất ngờ của một trái tim đang cuồn cuộn sóng có sức thuyết phục vô cùng bởi tiết tấu của nó trào ra tự nhiên, không cần gia công nắn nót... Bạn bè cùng ngồi đấy nghe và ngẩn người rồi cổ vũ: "Ê! Được đấy, làm tiếp coi!". Thế là 2 giờ sau, nhạc phẩm đầu tay của Nguyễn ánh 9 ra đời, với cái tựa đề độc đáo: "Không!". Chưa cạn, nguồn cảm xúc cứ tiếp tục dâng trào và "Không 2" ra đời. Lập tức giới trẻ Sài Gòn lúc bấy giờ đón nhận "Không 1", "Không 2" nhiệt tình qua tiếng hát Elvis Phương.

Từ đó, chàng nhạc sĩ bất ngờ ấy lặng lẽ nhả tơ với những tình khúc lãng mạn nhưng không bi lụy. ấy là những bài tình ca đẹp như thơ, hồn nhiên như hơi thở:

"Buổi chiều đạp xe đi trên đường phố vắng. Em chỉ một mình với những cơn mưa..." (Bài "Mùa hạ trong mưa", phổ thơ Kim Tuấn).

Nhạc của Nguyễn ánh 9 giỏi "mê hoặc" giới trẻ bởi nó dạt dào những cảm xúc rất thật. Những cảm xúc không hề gượng ép đó được thể hiện bằng những tiết tấu nhanh (Không; Xin như làn mây trắng"...) hay trầm lắng trữ tình ("Cô đơn", "Tình khúc chiều mưa", "Ai đưa em về", "Cho người tình xa"...).

- Riêng bài "Xin như làn mây trắng" vui quá mà cũng dễ hát nữa, có phải nhạc sĩ sáng tác nó khi đang... rất yêu đời?

+ Đó là một món quà nhỏ dành tặng nhạc sĩ Lê Hựu Hà khi anh tách ban nhạc của tôi để đến với ban nhạc mới tên là Mây Trắng (năm 1970). Cuộc đời thường có đủ hỉ, nộ, ái, ố nên cũng có lúc người ta cảm thấy mệt mỏi. Tôi muốn giải tỏa những buồn bực ấy.

Nào, bạn hãy thử quên hết muộn phiền mà ngước mặt lên nhìn bầu trời xanh bao la, có những cụm mây trắng hiền hòa trôi, bình yên lắm, nhẹ nhàng lắm...

Sau 1975, Nguyễn ánh 9 vẫn ở lại thành phố yêu thương ruột thịt của mình và... im lặng. Im lặng trước công chúng thôi, chứ lúc nào trái tim người nghệ sĩ trong ông vẫn luôn đập theo những nốt nhạc ngọt ngào. Rồi "Cô đơn" ra đời, những ca khúc cho phim truyền hình tiếp tục ra đời. Khán giả lại ồ lên, lại nhớ đến một Nguyễn ánh 9 viết nhạc như đếm nhịp đập của trái tim mình, rất thật, không cầu kỳ sáo rỗng.


-Viết tình khúc hay thế, sao ông không có bài nào dành cho mẹ?

+ Thời đó có những bài ca dành cho mẹ tuyệt vời quá, đầy đủ quá (như bài "Lòng mẹ" của Y Vân, "Bông hồng cài áo" của Phạm Thế Mỹ) nên tôi không biết phải viết như thế nào nữa, cứ đắn đo, trăn trở. Mãi đến khi tôi đọc được bài thơ của thi sĩ Thanh Nguyên trên báo, tựa đề "Ngày xưa có mẹ" thì chợt ào lên cảm xúc, muốn bày tỏ tấm lòng của kẻ làm con. Bài "Ngày xưa có mẹ" ra đời: "Cổ tích ngày xưa có công chúa, cổ tích ngày xưa có nhà vua, cổ tích ngày xưa còn có mẹ nữa,... Mẹ có nghĩa là cho không đòi lại bao giờ...".

- Tuổi không còn trẻ, với bao nhiêu năm làm việc miệt mài, nhìn về tương lai, nhạc sĩ nghĩ gì?

+ Là nghệ sĩ già hay trẻ không quan trọng, quan trọng là trái tim của anh có còn cảm xúc không.



<Edited by: graymatter -- 10/10/2003 10:40:03 PM >

(trả lời với: graymatter)
Bài thứ: 2
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 10/7/2003 11:32:43 PM   
graymatter

 

Thành viên đang: offline



Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9:
Tôi có tội với cả hai người đàn bà



Ông là một nhạc sĩ nổi tiếng với những bài hát buồn như Biệt khúc, Buồn ơi, chào mi, Tình khúc chiều mưa... Ngoài ra, với tài đệm đàn, ông đã có công đưa các giọng ca thăng hoa. Cuối tháng 3, nhạc sĩ Nguyễn Ánh lần đầu ra Hà Nội tham gia chương trình Mùa xuân đầu tiên của Ngọc Tân và Ánh Tuyết.

+ Hình như vì đam mê nghệ thuật mà ông đã phải trả một cái giá quá đắt, bị gia đình ngoảnh mặt và cũng mất luôn mối tình đầu tiên?

- Hồi nhỏ tôi học rất giỏi, ba mẹ muốn tôi trở thành kỹ sư, bác sĩ, chứ không ưa nghệ sĩ. Ba cho tôi lựa chọn, một là làm theo bố mẹ, hai là ra khỏi nhà. Tôi đã chọn cách thứ hai. Buồn là cha mẹ vợ tương lai lúc đó cũng có ý nghĩ giống bố mẹ tôi, nên tôi đã mất mối tình đầu tiên. Để cách ly, cô ấy bị bố mẹ bắt sang Pháp. Sau này, khi tôi đã có vợ con, chúng tôi gặp lại nhau thì mới vỡ lẽ rằng, trước đây, cô ấy bị bố mẹ giấu hết thư và không cho liên lạc với tôi. Đến bây giờ cô ấy vẫn sống một mình với dư âm mối tình đầu.

+ Cái tên Nguyễn Ánh 9 có liên quan gì tới mối tình này không, thưa ông?

- Đây là tên mà cô ấy đặt cho tôi. Khi tôi viết những bản nhạc đầu tiên, lấy tên thật là Nguyễn Đình Ánh thì dài quá, mà viết là Nguyễn Ánh thì lại trùng với tên của vua Gia Long. Bởi vậy, cô ấy bảo, chữ Nguyễn Ánh có 9 ký tự, mà số 9 theo quan niệm phương Đông là số may mắn, bởi vậy, nên lấy bút danh là Nguyễn Ánh 9.

+ Sau khi biết người yêu đầu tiên vẫn cô đơn, cảm giác của ông như thế nào?

- Tôi có lỗi rất lớn với gia đình bởi tới giờ tôi vẫn yêu người đó. Nhưng đó là một tình yêu rất xa. Mỗi khi buồn tôi lại nhớ tới những kỷ niệm xưa và nỗi buồn qua đi. Người ấy đã lấy thành công của tôi để làm niềm vui cho mình. Nghĩ tới điều này càng làm tôi buồn thêm. Tất cả tình khúc của tôi chỉ dành cho người ấy.

+ Một tình yêu đẹp thế có làm vợ ông chạnh lòng?

- Chắc là vợ tôi cũng khổ lắm, nhưng cô ấy rất dễ thương. Cô ấy hiểu và không trách móc, thậm chí còn an ủi tôi. Vợ tôi quá tuyệt vời, thành ra tôi cảm thấy có tội với cả hai người. Hạnh phúc của tôi là có được một tình yêu chân thực, một người vợ hiền và những đứa con ngoan. Thế là quá nhiều với một con người rồi.

+ Sáng tác nhạc bằng chính nỗi đau của mình phải chăng là một sự hành hạ bản thân?

- Mỗi lần sáng tác, tôi đều mong có người ấy ở bên cạnh và cảm giác thường trực của tôi là xót xa. Tôi cố gắng có được thành công để người đó thấy rằng sự hy sinh của cô ấy là xứng đáng.

+ Cảm giác của ông khi lần đầu tiên ra Hà Nội?

- Ra Hà Nội tôi không quen biết ai, nên cảm thấy rất bơ vơ. Tôi đi bộ trên những con phố và cảm giác được sự yên tĩnh và thơ mộng của thành phố này. Trịnh Công Sơn lúc còn sống nói với tôi rằng: "Được nhìn, được cảm thấy mùa thu Hà Nội là quá đủ cho một người nghệ sĩ".

+ Năm ngoái, ông đã tuyên bố "gác kiếm", vậy nguyên nhân nào khiến ông lại tiếp tục đệm đàn cho Ánh Tuyết ở chương trình Mùa xuân đầu tiên?

- Tôi đã đệm đàn cho Ánh Tuyết mười mấy năm nay. Khi tôi viết bài Cô đơn, Ánh Tuyết là người hát đầu tiên. Tôi viết bài này theo cung cách bán cổ điển nên dường như là dành cho giọng ca của Tuyết.

+ Ngoài kỹ thuật, tố chất gì là quan trọng ở người đệm đàn?

- Trước hết là phải thuộc bài hát. Thứ hai là hiểu được hồn bài hát. Ngoài kỹ thuật, người đệm phải sống với bài hát và nâng cao được bài hát ấy lên. Nhiều khi người hát và người đệm dường như có một sợi dây vô hình làm họ trở nên hoà hợp với nhau và tâm hồn trở nên hoà quyện. Người đệm phải biết lắng nhẹ tiếng đàn hay dồn dập để đưa ca sĩ lên cao trào. Trước đây, tôi mê nhất là đệm cho Thái Thanh và Khánh Ly. Thái Thanh hát kỳ lắm, cứ níu người đệm, làm cho mình quên hẳn xung quanh, chỉ còn nghe tiếng hát và người ca sĩ dẫn lối cho mình. Gần đây thì tôi thích đệm cho Ánh Tuyết vì Tuyết hát rất nhiệt tình và có cảm giác trân trọng bài hát.

+ Sự hoà hợp giữa người ca sĩ và người đệm đàn có khi nào bị ngộ nhận là tình yêu?
- Khi đàn và hát rất dễ cảm nhau. Tôi cũng có đôi lần như thế. Nhiều khi chỉ là một khoảng lặng để cả hai bắt đầu vào một câu hát mới. Điều này chỉ có những nghệ sĩ mới hiểu nhau được. Tôi cũng bị người ta đồn là có tình cảm với Khánh Ly.

+ Trong các ca sĩ trẻ, ai là người hát thành công nhất nhạc của ông?

- Hồng Nhung và Thu Phương. Phương hát rất thật thà và đã đem một lối hát mới cho nhạc Nguyễn Ánh 9. Tuy nhiên, khi hát nhạc của tôi, Thu Phương đã bị già đi.

+ Ông thích nhạc sĩ trẻ nào nhất?

- Đó là Việt Anh và Ngọc Châu. Việt Anh có ca từ rất dễ thương.

+ Ông nhận xét gì về các chương trình ca nhạc hiện nay?


- Kỹ thuật phòng thu làm giọng ca mượt mà hơn nhưng không thật, đẩy giọng hát lên quá nhiều. Nhiều đến mức ca sĩ không dám hát thật trên sân khấu.



<Edited by: graymatter -- 10/10/2003 10:40:33 PM >

(trả lời với: graymatter)
Bài thứ: 3
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 10/7/2003 11:38:38 PM   
graymatter

 

Thành viên đang: offline


Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9:
"Gác kiếm", nhưng có nguôi tình?




"Gác kiếm"


Sau khi tốt nghiệp tú tài Pháp, xuất sắc về môn Toán, Nguyễn Ánh 9 về học ở Đại học Khoa học Sài Gòn. Lúc này thấy con mình nói hơi nhiều về âm nhạc, ông già cực lực phản đối cái nghề xướng ca. Đêm đêm để theo học hỏi ở Bùi Quang Linh (cầm thủ piano khoá đầu tiên Trường Quốc Gia Âm Nhạc - Sân khấu và Kịch nghệ, Bùi Quang Linh tốt nghiệp năm 1959 nhận được xuất học bổng đi Ý, sau khi tốt nghiệp được giữ lại giảng dạy ở Rome cho đến nay), ông đã rời khỏi nhà bằng bộ pi-gia-ma, sang nhà bạn mượn quần áo, tránh "tầm kiểm soát" của gia đình. Nhưng làm sao giấu mãi được lối sống như thế trong một gia đình nền nếp, một quyết định "sinh tử" đã ban ra "hoặc là con tiếp tục học, bằng như theo âm nhạc hãy ra khỏi nhà". Vì âm nhạc, Nguyễn Ánh 9 phải trả một giá quá đắt, sự ngoảnh mặt của gia đình và mất luôn cả mối tình đầu.

* Lúc đó ông sống như thế nào ?

- Năm 1960, tôi làm ở phòng trà Anh Vũ, đường Bùi Viện. Đêm ngủ lại nơi này, sáng tập đàn, buổi trưa ăn cơm bình dân, ở đó họ cũng có bán.

* Nhân duyên khởi nghiệp của ông ?

- Ngày xưa tại Sài Gòn, trước mỗi buổi chiếu phim ở rạp thường diễn kịch và ca nhạc. Có lần anh Bùi Quang Linh nhận 2 "sô" cùng lúc, rạp Nam Quang và rạp Việt Long (rạp Thăng Long bây giờ), nên anh đã giao lại cho tôi một điểm, đó là buổi lãnh cát-xê đầu đời. Một kỷ niệm khó quên khác là bà chủ rạp Việt Long (mẹ của ca sĩ Mỹ Dung) có lần thiếu một diễn viên kịch nhí, đã giao cho tôi đóng, được lãnh tiền đàng hoàng. Và cạnh rạp hát là phòng trà cũng mang tên Việt Long, nơi đây tôi gặp Lưu Bình (em ruột vũ sư Nguyễn Thông), nữ nghệ sĩ nhảy thiết hài đầu tiên ở Việt Nam, hiện là bà xã.

* Được xem là một trong những người đệm piano cho ca sĩ hát hay bậc nhất ở Việt Nam, ngoài Bùi Quang Linh, ông còn học ở đâu? Ông thích đệm cho ai hát nhất? Bí quyết việc đệm đàn piano?

- Tôi chơi piano tiến bộ nhiều nhờ làm chung với ban nhạc Philippines, nhớ ơn ông Crispin đã dạy tôi chơi nhạc jazz từng câu một. Có hai ca sĩ mỗi lần đệm chúng tôi cộng hưởng được xúc cảm là Thái Thanh và Khánh Ly. Đừng bao giờ nghĩ người đệm đàn piano là vai trò phụ, trước tiên phải thuộc lời để hiểu tác phẩm, có như vậy mới đủ khả năng rộng mở nội dung bằng âm nhạc, người đệm và người hát thường xuyên nhìn nhau, hòa hợp để đưa tác phẩm lên tới đỉnh.

* Nghề nhạc công không giàu, đất nước trãi qua nhiều giai đoạn thăng trầm. Lúc ngồi phòng trà sang trọng, lúc trở thành dân văn nghệ quần chúng như khi cùng Lê Hựu Hà chơi cho ban nhạc ... "Xa cảng miền Tây", có khi nào ông suy xụp và ân hận vì con đường mình đã theo?

- Cho đến nay tôi rất tự hào về con đường mình đi. Đã chứng minh được cho ba tôi, nếu nghề nào mình tâm huyết, bỏ công sức, sẽ có những phần thưởng xứng đáng. Nghệ sĩ có người sống bạt mạng, nhưng cũng không thiếu người sống đàng hoàng, trong sáng, có học. Yêu nghề, nghề sẽ không bỏ mình. Cây đàn đã giúp tôi nói hộ nội tâm của mình suốt cả đời.

* Ông quyết định "gác kiếm", nghỉ biểu diễn khi nào ?

- Ngày 8-5-2001. Hơn 40 năm, đêm đêm đi đi về về. Ca khúc "Kỷ niệm", sáng tác trong năm 2001 cũng nói lên điều này.



Tình có nguôi ?

Người đời biết đến Nguyễn Ánh 9 là một nhạc sĩ sáng tác hơn là một cầm thủ piano, hàng chục ca khúc của ông rất được công chúng nhiều thế hệ ưa thích như Không, Tình khúc chiều mưa, Ai đưa em về, Một lời cuối cho em, ... là những ca khúc có liên quan đến bạn bè như Elvis Phương, Quốc Dũng, Thanh Mai và nhiều ca khúc nhạc phim khác, nhưng "có điều gì đó" nằm trong chuỗi ca khúc Buồn ơi! chào mi, Cho người tình xa, Cho người tôi yêu ?

- (Nụ cười hiền hậu rất Nguyễn Ánh 9) Liên quan đến ... "người ta". Những ca khúc đó chỉ dành cho một người, đang ở xa, xa lắm.

(Chợt ông trầm ánh mắt lại, tôi đoán "người ta" đó, có lẽ là nhân vật thời ông bỏ nhà theo tiếng gọi của âm nhạc). Gần như ông chỉ nói cho chính mình.

- Trước hai nhà biết nhau, mọi chuyện tưởng như đâu vào đó. Nhưng khi tôi bước ra đi, "người ta" nằm trong gia đình lễ giáo, nên chúng tôi khó làm gì khác hơn được. Nhưng "người ta" vẫn dõi theo từng bước chân sự nghiệp của tôi. Tên thật tôi là Nguyễn Đình Ánh, khi sáng tác, thiếu thời nổi máu tếu, muốn làm "vua", chọn tên Nguyễn Ánh, "người ta" phát hiện hai chữ này có 9 mẫu tự, số 9 là số hên, vả lại cũng "kêu" như Louis 14, 15 ... nên thành Nguyễn Ánh 9.

* Xin lỗi, hơi riêng tư một chút, bà xã có biết chuyện này? và giữa hai người yêu nhau không thành, đối xử với nhau như thế nào?

- Bà xã mình tuyệt vời lắm, rất dễ hiểu mình. Tôi thì chẳng trách "người ta" chọn chồng sang, có địa vị, còn "người ta" trước đây cũng ủng tôi hết mình, không hận tôi vì âm nhạc mà phụ tình. Số mạng! Thôi thì không đến được với nhau thì thành tri âm tri kỷ vậy.

* Nhưng mà "nếu trên đường tình ta lẻ loi một mình, thì trên con đường đời ta có mi, buồn ơi" (Buồn ơi! chào mi), rõ ràng tình còn đau, chưa dứt. Rồi trong ca khúc Cô Đơn, câu kết "Tình yêu đã chết trong tôi, nụ cười đã tắt trên môi, chỉ còn tiếc nuối khôn nguôi cô đơn bơ vơ tiếng hát lạc loài", cũng như tưởng đã dứt nhưng một loạt ca khúc sau đó ra đời từ cụm từ cuối của ca khúc Cô đơn, tànhh các ca khúc Bơ vơ, Tiếng hát lạc loài, như vậy đã đến đỉnh điểm của nỗi đau hay hồi kết cuộc ?

- Trong ca khúc Kỷ niệm (2001) có câu "Đành lãng quên thôi", kỷ niệm đẹp sẽ giữ lấy nhưng tôi không sáng tác, không hành hạ mình nữa.


* Về nghề nghiệp ông có tiếc vì bỏ một cơ hội nào không?

- Có, ước ao được đệm nhạc cho Đoàn Chuẩn nghe, nhưng đã quá trễ.

(Hải Ninh thực hiện)



<Edited by: graymatter -- 10/10/2003 10:41:08 PM >

(trả lời với: graymatter)
Bài thứ: 4
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 10/8/2003 1:44:01 AM   
graymatter

 

Thành viên đang: offline



Nguyễn Ánh 9
Tơ vương tiếng đàn





Nổi tiếng trong làng âm nhạc Việt Nam đã hơn 30 năm nay, Nguyễn Ánh 9 vẫn tự nhận mình chỉ là một nhạc công chơi đàn piano mà thôi. Người nhạc công cần mẫn ấy với tiếng đàn tài hoa đã làm thổn thức biết bao trái tim, đã nâng đỡ biết bao giọng hát… Ngoài tiếng đàn, Nguyễn Ánh 9 còn được làng nhạc biết đến như một nhạc sĩ viết không nhiều (chỉ 30 bài) nhưng bài nào cũng có một dáng dấp riêng biệt, sang trọng và đều giành được ngôi vị trong lòng người nghe. Nguyễn Ánh 9 viết nhạc như viết cho những kỷ niệm của riêng mình và luôn tin rằng sẽ có ai đó thưởng thức như một sự chia sẻ.

Hầu hết nhạc của Nguyễn Ánh 9 được viết cho phim, cho kịch. Chỉ có điều, khi từ kịch, từ phim bước ra, các ca khúc của ông luôn làm xao động trái tim của những khán giả nơi sân khấu ca nhạc. Bởi một lẽ giản dị, bao nhiêu tâm huyết và sự trau chuốt về giai điệu và ca từ đã đồng điệu cả trong từng ca khúc mà ông trao cho ca sĩ. Người xem phim nhớ mãi nhạc Nguyễn Ánh 9 trong các phim: Xóm nước đen, Mênh mông tình buồn, Ráng chiều, Dòng sông thao thức (kịch)… Người yêu nhạc thì có cả một sưu tập tình khúc lừng danh của ông: Không, Ai đưa em về, Buồn ơi chào mi, Cô đơn, Tình yêu đến trong giã từ, Tình khúc chiều mưa…

Với ca khúc của Nguyễn Ánh 9, dù người thể hiện là Ánh Tuyết (Cô đơn) hay Elvis Phương (Không), là Cẩm Vân (Tình khúc chiều mưa) hay Mỹ Tâm (Biệt khúc) thì giai điệu và ca từ vẫn được nâng niu như gửi gắm của người sinh ra nó. Thời gian có thể trôi qua, còn những tơ vương của tiếng đàn và nốt nhạc tài hoa thì ở lại.

Nguyễn Viết Phúc (VHNT)


nguồn: http://www.nhipcauamnhac.saigonnet.vn


<Edited by: graymatter -- 10/10/2003 10:41:39 PM >

(trả lời với: graymatter)
Bài thứ: 5
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 7/9/2006 2:04:24 PM   
Tieu Tot

 

Thành viên đang: offline

À! thì ra mục nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đã có sẵn trên đây từ lâu rồi.

(Video file dưới đây hơi lớn, các bạn chịu khó chờ 1 chút )



(trả lời với: graymatter)
Bài thứ: 6
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 7/11/2006 1:19:33 AM   
Tieu Tot

 

Thành viên đang: offline




(trả lời với: Tieu Tot)
Bài thứ: 7
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 7/11/2006 3:58:24 AM   
gia khanh


Thành viên đang: offline

Anh TT ơi , hai con chim én trên kia có đôi có cặp , hong cô đơn mừ
Hai bàn tay ns NA 9 múa trên phím đàn thật điêu luyện , cảm ơn anh TT đem đoạn phin trên về phố

_____________________________

Ta ngồi đợi dù hạ xưa đã chết.

(trả lời với: Tieu Tot)
Bài thứ: 8
Tâm tình nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 7/9/2007 6:44:03 PM   
lonton

 

Thành viên đang: offline

Tâm tình nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9

2007.07.08
Thy Nga, phóng viên đài RFA

• Bấm vào đây để nghe tiết mục này



Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9. Photo courtesy Wikipedia



Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 từng nói trong một cuộc phỏng vấn là tiếng đàn lời hát giúp ông nói lên những điều thầm kín từ nội tâm. Thật thế, qua những giòng nhạc, qua ngón đàn đầy chất nghệ sĩ, Nguyễn Ánh 9 đã làm cho người nghe rung cảm theo tâm tình của ông

Dàn trải trên phím đàn, dường như có hình ảnh chiều mưa, và man mác nỗi buồn về mối tình xa xưa
“Biệt khúc” qua giọng hát Quang Dũng …

Từ hải ngoại, những người yêu nhạc Nguyễn Ánh 9 đã vui mừng khi thấy lại ông sau thời gian dài không biết tin gì về nhạc sĩ này. Sau biến cố tháng Tư 1975, ông ở lại trong nước, đến năm 94 mới được dịp sang Pháp (là do Hội Từ thiện Pháp mời qua viết nhạc nền cho bộ phim về trẻ em vùng đồng bằng sông Cửu Long), và tới năm 2001 thì sang thăm bạn bè ở Mỹ.

Chuyến mới đây là vào tháng 6 năm ngoái, Nguyễn Ánh 9 được trung tâm Thúy Nga mời sang Mỹ thâu trong chương trình Paris by Night 83. Và sinh hoạt mới nhất là ông mở cho mình chỗ diễn.

Nhạc sĩ tên thật là Nguyễn đình Ánh chào đời tại Phan Rang Từ nhỏ, đã yêu tiếng đàn Piano nên mượn những đĩa nhạc cổ điển về để nghe và tập. Khi lên Đà Lạt học Lycée Yersin thì ông kể lại cho Thy Nga nghe như sau:

Tôi mê đàn quá thành ra tôi không học. Ba tôi mới tống cổ tôi vào nội trú trường trên đó, để tôi xa hẳn cái đàn piano ở nhà đi. Lên trên trường thì may mắn cũng có cái đàn thì tôi … những lúc mà người ta ra chơi thì tôi len lén vào trong phòng, tôi tập đàn.

Khi mà không có đàn, mình nhớ cây đàn quá thì không biết tập làm sao bây giờ? tôi mới lấy miếng carton ra, tôi vẽ cái clavier đàn lên trên carton để mà tập.


Tự học nhạc như thế, cho đến khi gặp được người chỉ dạy, là nhạc sĩ Hoàng Nguyên. Rồi qua sự giới thiệu của nhạc sĩ này, anh được vào chương trình Tuổi Xanh của Đài Phát thanh Saigon và Đài Phát thanh Đà Lạt.

Sau khi đậu Tú tài Pháp, anh xuống Saigon theo học trường Đại học Khoa học. Tuy nhiên, hằng đêm, lại lẻn nhà để đến học hỏi ngón đàn của dương cầm thủ Bùi Quang Linh. Không được bao lâu thì cha anh ra “tối hậu thư: hoặc là học hành đàng hoàng, còn cứ theo đàn ca thì hãy ra khỏi nhà”.

Tuổi trẻ liều lĩnh cộng với nỗi đam mê âm nhạc, chàng trai dám bỏ nhà, đến làm ở phòng trà Anh Vũ, “ban ngày tập đàn, trưa ăn cơm bình dân, đêm ngủ lại đó”.

Bị gia đình ngoảnh mặt, rồi mất cả người yêu vì cô ấy vốn là con nhà nề nếp, không được phép tiếp tục gặp chàng lãng tử. Tuy vậy, cô vẫn dõi theo bước chân sự nghiệp của Nguyễn Ánh, và chính cô phát hiện ra là tên này gồm 9 mẫu tự, 9 lại là số hên. Từ đó, anh lấy nghệ danh là “Nguyễn Ánh 9” luôn, “nghe kêu như là Vua Louis 14 bên Tây vậy đó. Tuổi trẻ nổi máu tếu mà” anh kể lại

“Tình khúc chiều mưa” …

Rời nhà ra đi, mất cả người yêu … cái giá phải trả quá đắt nhưng biết làm sao, Nguyễn Ánh 9 nói rằng “Đối với tôi, Âm nhạc là hơi thở, không có Âm nhạc thì tôi không phải là chính mình nữa.

Đó là vào năm 1960, anh làm ở phòng trà Anh Vũ, và dần trở nên nhạc công tại các nơi trình diễn ca nhạc của Saigon hoa lệ. Anh cho hay là chơi Piano tiến bộ nhiều là vào năm 20 tuổi, nhờ được nhận vào một ban nhạc người Philippin, được họ dạy nhạc Jazz.

“Cho người tình xa” music …

Tháng 8 năm 1970, trong dịp cùng đi với nữ ca sĩ Khánh Ly sang Nhật Bản trình diễn tại hội chợ quốc tế Osaka, Nguyễn Ánh 9 đã, rất tình cờ viết nên nhạc bản “Không”. Trong cuộc phỏng vấn của Trung tâm Thúy Nga, ông thuật lại:

Khánh Ly có hỏi giỡn tôi “Có yêu cô ấy nữa không?”. Sẵn cây đàn guitar trên tay, tôi mới rải một hợp âm, hát lên “Không, không, tôi không còn yêu em nữa …” kế, đổi hợp âm rồi tôi làm một lèo luôn. Bài đó nổi tiếng một cách tôi không ngờ. Đó là cái sự may mắn tình cờ đến với tôi!

Tuy nhiên, đến khi nhạc bản “Không” phát trên truyền hình số 9 qua giọng hát Elvis Phương thì mới làm cho mọi người ưa chuộng, và đưa tên tuổi Nguyễn Ánh 9 nổi lên.

“Không” do Elvis Phương hát …

Sự đón nhận nhiệt tình của người nghe nhạc, đem lại cho Nguyễn Ánh 9 cảm hứng mạnh mẽ để sáng tác liền tay những nhạc bản “Ai đưa em về”, “Một lời cuối cho em”, “Chia phôi”, “Không 2”, “Trọn kiếp đơn côi”, “Đêm tình yêu”, “Mùa Thu cánh nâu” phổ thơ Hoàng Nhu, “Tình khúc chiều mưa”, “Buồn ơi, chào mi”, …

Cùng thời gian ấy, Nguyễn Ánh 9 cộng tác với từ phòng trà này sang vũ trường khác …

“Kỷ niệm” …

Đến đây, Thy Nga xin tạm dừng chương trình. Kỳ tới, mời quý vị và các bạn nghe tiếp về nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 với lời ông thuật lại về cuộc sống sau biến cố tháng Tư 1975, sinh hoạt về sau này, và từ mới đây, ông bận bịu việc gì … Chào tạm biệt quý thính giả …

© 2007 Radio Free Asia


www.rfa.org

_____________________________

Yézunt dè la saté fèlame teletéleze

(trả lời với: gia khanh)
Bài thứ: 9
RE: Tâm tình nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 8/8/2007 8:31:01 PM   
lonton

 

Thành viên đang: offline

Câu chuyện với nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 (tiếp theo)

2007.07.23

Thy Nga, phóng viên đài RFA

• Bấm vào đây để nghe tiết mục này



Hình bìa CD của Nguyễn Ánh 9


Không! tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa …” tiếng kêu đau thương của con tim, lập lại nhiều lần như chối từ, như để cố quên.

“Buồn ơi, chào mi” qua giọng hát Anh Tú …

Nguyễn Ánh 9 cố gắng vùi lấp mối tình bằng cách lao đầu làm việc. Thời gian cũng giúp cho anh tìm quên lãng. Tại một phòng trà, Nguyễn Ánh 9 gặp gỡ cô nghệ sĩ nhảy thiết hài, là người nữ đầu tiên về môn này ở nước mình. Tính tình hiền lành của cô khiến chàng nhạc sĩ lang bạt cảm mến, và muốn tìm đến bến an bình.

Gửi mùa Hạ cho hồn Thu lá úa
Trao cuộc đời cho kiếp sống đi hoang
Đêm tình yêu, nhịp bước võ vàng
Anh gõ cửa tim, xin ngủ trọ một đêm …

(trích bản “Đêm Tình yêu” của Nguyễn Ánh 9)

Khi ấy, với những nhạc bản nổi tiếng của mình, Nguyễn Ánh 9 đã có thể chứng minh với gia đình là sự quyết tâm đã đem lại điều mong muốn. Anh nhờ Mẹ năn nỉ với Bố cho trở lại gia đình, cũng như xin phép lấy vợ. Ông bố cũng xuôi lòng khi thấy con mình thành danh, được nhiều người hâm mộ. Và thế là chấm dứt 5 năm đi hoang, Nguyễn Ánh 9 lập gia đình vào năm 1965.

“Lối về” qua giọng hát Cẩm Vân …

Sau này, Nguyễn Ánh 9 có lần thuật lại là sau khi cha mất, ông tìm thấy trong góc tủ của cha những bản nhạc mà ông đã viết. Thì ra, tuy buộc đứa con phải rời khỏi nhà vì không chịu học hành, nhưng người cha vẫn âm thầm theo dõi bước đi của con.

Biến cố tháng Tư 1975 xảy tới, Nguyễn Ánh 9 vốn không thích đi đâu xa, và nghĩ rằng mình chỉ là một nhạc công, nên ở lại. Hoàn cảnh hồi đó như thế nào? ông thuật lại

Lúc đó đi đàn thì phải có đàn. Lúc đó xài đàn Organ mà chúng tôi đâu có tiền mua đàn Org! Đã vậy, phải đi làm ở tỉnh chứ ở thành phố thì thời gian đó, chỉ có những đoàn ca nhạc của Nhà nước mà thôi. Chúng tôi lúc đó thì con cái còn nhỏ, không thể nào mà đi theo cha mẹ đi mấy cái tỉnh, không có thời giờ đi học. Chúng tôi phải về thành phố để cho các cháu đi học.

Đi tỉnh, như Nguyễn Ánh 9 vừa nói, là đi diễn với đoàn văn nghệ của Duy Khánh cùng với nhạc sĩ Quốc Dũng. Trở lại Saigon, vợ chồng ông xin làm tại Xa cảng miền Tây.

Ở bến xe, vợ tôi đi bán vé, tôi thì làm kiểm soát.

Cũng may là Xa Cảng có đội văn nghệ phục vụ công nhân, thành ra ông vẫn nuôi dưỡng được tình yêu âm nhạc. Đến năm 1978 thì nghỉ làm tại Xa cảng. Sau đó, có lúc, ông mở lớp dạy dương cầm, xoay sở mọi cách để kiếm sống.

Khi mà có những tiệm ăn mở ra, rồi có ca nhạc phục vụ trong nhà hàng ăn thì tôi lại có được cái cơ hội đi đàn trở lại.”

Qua thập niên 90, tức là sau 16 năm không sáng tác được gì, Nguyễn Ánh 9 viết một số nhạc bản nữa như “Tình yêu đến trong giã từ”, “Cho người tình xa”, “Cô đơn”

“Cô đơn” qua giọng hát Trần Thu Hà …

“Cô đơn” nhạc bản mà Nguyễn Ánh 9 trân quý nhất, ông viết cho riêng mình, để nói lên nỗi đam mê âm nhạc của mình. Ông tâm sự rằng Không như mọi người nghĩ, “cô đơn” đây không phải là chuyện tình cảm giữa nam và nữ, mà là nỗi cô đơn trên đường nghệ thuật. Nhạc sĩ cần có người cảm nhận được tác phẩm của mình để thể hiện như ý. Ngược lại, ca sĩ cũng cần có người đệm đàn, sao cho trình bày được trọn vẹn để đưa tác phẩm nghệ thuật ấy đến với người nghe.

Chỉ sáng tác khi có cảm xúc vì thế, nhạc bản của ông không nhiều. Tuy nhiên, trong số khoảng 30 bài, rất nhiều nhạc bản được người nghe, từ thế hệ trước tới ngày nay, yêu thích.

“Tình khúc chiều mưa” …

Nguyễn Ánh 9 cũng tham gia một số chương trình hòa tấu, các đêm nhạc, và được mời viết nhạc nền cho các phim “Mảnh tình nghiệt ngã”, “Mênh mông tình buồn”. Về cuộc sống gia đình, ông tâm sự:
Tôi biết rằng trong cái niềm đam mê âm nhạc của tôi, nhiều khi mình cũng bỏ bê quên vợ con đi. Tôi ví tôi như là cái con thuyền, rời bỏ bến sông đi ra chơi cùng biển rộng. Đến khi bị sóng gió vùi dập, mới trở về lại bến xưa thì bến vẫn mong chờ, vợ tôi vẫn thương yêu tôi, và tất cả những cái lỗi của tôi, đều bỏ qua hết.

Khi mà tôi hiểu ra được những điều đó thì vợ tôi nhận những lời xin lỗi đó. Và 42 năm sau - chúng tôi lấy nhau được 42 năm rồi - chúng tôi vẫn chia sẻ với nhau những vui buồn. Tôi nghĩ rằng khi chúng tôi được hạnh phúc như thế đó, có nghĩa rằng chúng tôi tin yêu lẫn nhau, và biết nhường nhịn nhau.


Tới năm 2001, sau hàng bốn chục năm, đêm đêm đi đánh đàn, Nguyễn Ánh 9 có ý định giải nghệ, ông nghỉ để thời giờ đi thăm bạn bè trong nước và ở bên Mỹ. Kỷ niệm từ các chuyến đi ấy, ông nói

Rất nhiều kỷ niệm. Nhớ nhất là gặp được một số anh em nghệ sĩ cũ, rồi một số anh em nghệ sĩ mới, lớp trẻ bây giờ, và đồng thời, tôi được gặp mặt những người đã yêu thích dòng nhạc Nguyễn Ánh 9. Tôi rất cảm động.

Lòng yêu mến của bạn bè, của khán giả. Có nhiều người nói “Tôi nghe nhạc của anh nhiều lắm mà bây giờ, mới biết mặt anh!” Thật ra thì người nhạc sĩ sáng tác, ít khi được người ta biết mặt, chỉ biết tên thôi.


Nhưng rồi … nhớ cảnh trình diễn quá, ông phải trở lại đàn. Dạo này thì người ta thấy ông mở phòng trà. Ông kể là mặc dù lỗ, phải đắp tiền từ việc đánh đàn ở các nơi khác nhưng được cái là vui, có chỗ diễn cho riêng mình.

Sinh hoạt hiện nay của tôi là vẫn đi đàn mỗi đêm tại khách sạn Sofitel từ 6 giờ đến 8 giờ. Xong rồi qua chỗ Phòng trà “Tiếng dương cầm” của tôi. Là để có cái chỗ mà chơi nhạc, loại nhạc tiền chiến. Có cái điểm để gặp gỡ bạn bè. Một cái phòng trà nho nhỏ thôi! Tôi gọi đó là Phòng trà “Tiếng dương cầm” vì tôi là một nhạc sĩ đàn dương cầm mà.

Ngoài tôi ra, thì có ban nhạc gồm những người bạn nhạc công hồi xưa cùng làm chung với tôi, thì bây giờ họ đi làm lại với tôi. Ca sĩ thì không phải các ca sĩ “sao” đâu! Phòng trà nhỏ mà. Chỉ có những ca sĩ bình thường, và tôi sử dụng những ca sĩ trẻ, vừa đi học vừa đi làm. Họ cũng muốn có cái thu nhập để mà tiếp tục đi học.”


“Tiếng hát lạc loài” …

“Tiếng hát lạc loài” thâu từ một buổi trình diễn trong dịp ra hải ngoại, do chính tác giả Nguyễn Ánh 9 đàn và hát. “Tiếng hát lạc loài” kết thúc chương trình về người nhạc sĩ này … Thy Nga chào tạm biệt quý thính giả …

© 2007 Radio Free Asia


www.rfa.org

_____________________________

Yézunt dè la saté fèlame teletéleze

(trả lời với: lonton)
Bài thứ: 10
Khánh Ly – Mùa Thu Cánh Nâu - 8/23/2007 2:24:56 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Khánh Ly – Mùa Thu Cánh Nâu – Nguyễn Ánh 9



_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: lonton)
Bài thứ: 11
Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 3/26/2008 2:14:22 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline






Nguyễn Ánh 9 và Nguyễn Quang: Hai thế hệ nhạc sĩ


LTS: “Không, không, tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa!” Đó là một câu phủ định tình yêu nổi tiếng nhất trong kho tàng tân nhạc Việt Nam, nhưng người nhạc sĩ viết nên câu hát ấy có lẽ chưa bao giờ phụ bạc.

Đối với khán giả yêu mến dòng nhạc và tài năng của ông cũng vậy. Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đã không phụ lòng khán giả trong chương trình “Lặng Lẽ Tiếng Dương Cầm” do Nhóm Tình Ca Muôn Thuở tổ chức ngày 2 tháng Ba, 2008, tại Thính đường La Mirada, để ông từ giã sân khấu. Và ông cũng không khép hẳn tấm màn nhung với tân nhạc vì ông để lại cho đời hai người con trai nối nghiệp cha. Họ kế thừa óc sáng tạo và sự mẫn cảm dành cho âm nhạc, nhưng dường như đã thoát khỏi cái bóng của cha từ lâu để tự do bay nhảy trên con đường nghệ thuật riêng của mình.



Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 tên thật là Nguyễn Đình Ánh, nguyên quán Phan Rang, Ninh Thuận. Ông tự học dương cầm từ nhỏ. Sau khi tốt nghiệp Tú Tài 2, ông bắt đầu chơi nhạc cho một số đài phát thanh và những ban nhạc thanh niên cũng như các nhà hàng, quán bar tại Sài Gòn. “Không!” là bài tình ca đầu tiên của Nguyễn Ánh 9, sáng tác năm 1970 trong một chuyến đi Nhật, được ca sĩ Khánh Ly thu vào đĩa nhựa lần đầu tiên. Nghệ danh Nguyễn Ánh 9 là do người yêu cũ của ông đặt cho, vì tên Nguyễn Ánh có 9 mẫu tự và số 9 cũng mang nhiều may mắn. Những sáng tác tiêu biểu của ông: “Buồn ơi! Chào mi!”, “Bơ vơ”, “Cô đơn”, “Cho người tình xa”, “Tình khúc chiều mưa”, và gần đây nhất “Lặng lẽ tiếng dương cầm”. Ông lập gia đình với bà Ngọc Hân, nữ nghệ sĩ nhảy thiết hài đầu tiên tại Việt Nam. Ông bà có hai con trai đều là nhạc sĩ, Nguyễn Quang và Nguyễn Quang Anh. Hiện nay, gia đình nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 sống tại Sài Gòn và điều hành phòng trà Tiếng Dương Cầm.

Do những khó khăn sau năm 1975, nhạc sĩ Nguyễn Quang không được cha khuyến khích đi theo nghề nhạc, nhưng anh đã chứng tỏ năng khiếu của mình từ lúc bé. Niềm đam mê âm nhạc đưa đẩy anh va chạm với thực tế qua việc tham gia biểu diễn và làm hòa âm với các ban nhạc tại Sài Gòn. Nhờ sự tiếp cận này, anh lãnh hội được kiến thức âm nhạc một cách toàn diện hơn là theo trường lớp. Những ban nhạc có anh cộng tác được nhiều giải thưởng trong và ngoài nước. Năm 1989, một ban nhạc của anh chiếm huy chương vàng trong một cuộc thi nhạc thanh niên toàn thế giới tại Nam Hàn. Đây cũng là lần đầu tiên sau năm 1975 có một ban nhạc đại diện cho Việt Nam đoạt giải ở ngoại quốc. Ngoài chuyên môn hòa âm và biểu diễn, anh cũng sáng tác nhạc. Nhạc sĩ Nguyễn Quang hiện cư ngụ tại Nam Cali và cộng tác với Nhóm Tình Ca Muôn Thuở.



Sau chương trình nhạc, phóng viên Viễn Đông có dịp đến thăm nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 tại nhà một người thân nơi ông và phu nhân đang lưu lại trong những ngày ghé chơi Nam Cali, và cũng được hầu chuyện cùng anh Nguyễn Quang về những cảm nhận của anh đã cùng Nhóm TCMT thực hiện chương trình cho thân phụ của mình.

Viễn Đông: Thưa nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9, ông đã viết nhiều bản tình ca đi vào lòng người từ mấy thập niên qua, và mỗi thời kỳ hay bước ngoặc trong cuộc sống đánh dấu một giai đoạn sáng tác khác nhau. Tuy nhiên, nhìn lại quãng đường âm nhạc của mình, ông có thể chọn ra một bài hát tiêu biểu cho dòng nhạc Nguyễn Ánh 9?

Nguyễn Ánh 9: Trong những bài hát tôi viết ra, bài tôi cảm thấy yêu thích nhất và nói lên được dòng nhạc Nguyễn Ánh 9 là bài “Cô Đơn”. Bài này tôi dùng chất nhạc gần như là bán cổ điển, nhẹ nhàng, mang ảnh hưởng của dòng nhạc Chopin. Từ hồi nhỏ khi đến với cây đàn piano, tôi đã rất thích dòng nhạc Chopin, đặc biệt là bài Nocturne cung Mi giáng trưởng, cho nên khi tôi viết bài “Cô Đơn”, tôi đến với âm hưởng bán cổ điển để trải lòng mình vào đó.

Viễn Đông: Ông mất bao lâu để hoàn tất nhạc phẩm “Cô Đơn”?

Nguyễn Ánh 9: Khá lâu, từ năm 1990 tới 1995. Như cô cũng biết, tiếng Việt của mình có nhiều dấu, khi viết phải làm sao cho nhạc và lời gắn bó với nhau, để những chữ hát lên không bị gượng ép. Thí dụ, thường thường, nhạc Việt hay dùng những nốt láy lên cho dấu hỏi, ngã. Thành ra, tìm chữ cho trau chuốt, nhẹ nhàng, vừa nói lên được tâm tư, triết lý của bài hát, vừa hợp với câu nhạc, mất rất nhiều thời gian.

Viễn Đông: “Cô đơn” là cảm giác như thế nào?

Nguyễn Ánh 9: “Cô đơn” ở đây không phải trong tình yêu trai gái, mặc dù người nghe dễ hiểu như vậy. Tôi muốn nói tới sự cô đơn của một cặp bài trùng như Bá Nha – Tử Kỳ, giữa người nhạc công và người ca sĩ. Khi đã đàn hát với nhau lâu rồi, họ quen nhau, họ tung hứng, hòa hợp trên sân khấu để đưa một bài hát đến người nghe. Nhưng một lúc nào đó, giọng hát tiếng đàn phải chia tay, thì dù người nhạc công đó đệm cho một ca sĩ nào khác, hay người ca sĩ đó hát với một tiếng đàn nào khác, họ không còn có chung một tần số để có thể đạt đến đỉnh cao nghệ thuật nữa.

Viễn Đông: Làm sao một ca sĩ diễn đạt được bài hát này đúng ý tác giả?

Nguyễn Ánh 9: Mỗi người có một phong cách hát khác nhau, nhưng họ thường nghĩ về tình yêu trai gái khi hát bài này. Ca sĩ nào khi hát mà nghĩ đến sự thiếu vắng một người nhạc công đệm cho mình, thì sẽ thích hợp với ý của tôi hơn vì họ hiểu được tâm trạng của bài hát.

Viễn Đông: Ông có thể cho biết một đặc điểm âm nhạc của bài “Cô Đơn”?

Nguyễn Ánh 9: Bài hát ở cung Đô trưởng, có chuyển rất nhẹ qua La thứ, rồi lại trở về Đô trưởng. Trong âm nhạc, hai thang âm Đô trưởng và La thứ liên quan với nhau; tôi muốn dùng quan hệ âm nhạc này để nói lên sự gắn bó giữa người ca sĩ và người nhạc công. Đoạn đầu và đoạn cuối ở cung Đô trưởng, gợi nên hình ảnh người nhạc sĩ; đoạn giữa ở cung La thứ là hình ảnh người ca sĩ. Thường ở đoạn cuối một bài hát, nhạc sĩ hay viết cao trào, để ca sĩ có dịp gào thét lên, nhưng trong bài này không có cao trào, mà người hát phải lắng sâu xuống, để tìm lại kỷ niệm của mình, thì mới biểu lộ được hết ý nhạc. Có vài ca sĩ hát tới đoạn này, lên một quãng tám để tạo sự mạnh mẽ, vì hát trên sân khấu lớn. Thay vì vậy, nếu hát bài này trong một club nhỏ, để đến đoạn cuối, ca sĩ từ từ hát nhỏ dần đi, đèn sân khấu vặn nhỏ xuống, thì sẽ hợp với bài hát hơn. Càng sâu lắng, càng nhẹ nhàng, càng tốt, vì mình hiểu đó là tâm trạng của người cô đơn.





Viễn Đông: Cám ơn ông. Bây giờ xin được hỏi thăm anh Nguyễn Quang về những cảm xúc của anh về chương trình nhạc Nguyễn Ánh 9.

Nguyễn Quang: Tôi rất là xúc động khi thực hiện được chương trình này cho một nhạc sĩ với tình cảm của một người đã từng được ông dạy nhạc, của đồng nghiệp dành cho nhau, và nhất là của một người con dành cho cha mình.

Viễn Đông: Khi ngồi đối diện với nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 để chuẩn bị song tấu piano trong chương trình, anh đã có những ý nghĩ gì?

Nguyễn Quang: Có lẽ lần đầu tiên trên một sân khấu của người Việt mình có hai cây đàn piano với hai cha con ngồi hai đầu. Khi đèn mở lên, mình nhìn lên đối diện với ba mình, lúc đó xúc động rất nhiều, nhất là khi nghĩ đến chuyện ông già tuyên bố từ giã sân khấu, mình không biết mai mốt còn có cơ hội nào để đánh với ba mình như vậy nữa hay không. Ở nhà thì dễ rồi, nhưng được ngồi đối diện với khán giả, đây là lần đầu tiên mà cũng là lần cuối cùng.

Viễn Đông: Khán giả và ca nhạc sĩ trong ngoài nước biết đến Nguyễn Quang nhiều qua công việc hòa âm. Anh có thể chia sẻ những suy nghĩ của mình về cách thực hiện hòa âm cho một bản nhạc.

Nguyễn Quang: Thực sự mình cũng chẳng phải giỏi gì đâu. Khi làm hòa âm, mình nghiên cứu bài nhạc để hiểu rất kỹ ý tác giả. Thứ nhất, mình xem họ có điều gì muốn nói qua bản nhạc, rồi có những điều họ muốn nói mà không nói ra được, thì mình phải diễn đạt cho lộ ra được cái điều họ muốn nói. Kế đó, mình mới chọn ca sĩ nào thích hợp với bài nhạc và luôn cả nội tâm của bài nhạc đó. Thí dụ, trong chương trình Ngô Thụy Miên – Từ Công Phụng – Vũ Thành An cũng do Nhóm TCMT thực hiện, mình phải chọn phong cách hòa âm sao cho mỗi nhạc sĩ có được một màu sắc khác nhau. Không biết mình có khó tính quá hay không (Cười)! Rồi mỗi bài hát của cùng một nhạc sĩ phải có những tone màu đậm lợt khác nhau nữa.

Viễn Đông: Trong bài hát “Lặng Lẽ Tiếng Dương Cầm” của Nguyễn Ánh 9, anh có dùng một trích đoạn ngắn của Chopin. Cũng có nhiều nhạc sĩ viết nhạc cổ điển sử dụng trích đoạn hay ý nhạc của nhạc sĩ khác, nhất là những câu nhạc đã nổi tiếng. Tại sao anh chọn thủ thuật này?

Nguyễn Quang: Đó là một cách để nói lên điều mình muốn nói. Mình cũng có thể tự viết một đoạn nhạc cho vào đó, nhưng mình nghĩ bài “Tristesse”, một étude cho piano của Chopin, hầu như người yêu nhạc nào cũng biết, và giai điệu đó cũng hợp với tâm trạng tác giả khi viết bài nhạc. Nhất là ba mình thần tượng Chopin nữa; ông viết “Lặng Lẽ Tiếng Dương Cầm” trên nét nhạc Chopin. Mình dùng giai điệu nổi tiếng “Tristesse” để vẽ lên thật cô đọng về nỗi buồn của người nhạc sĩ khi ánh đèn màu đã tắt, khán giả ra về chưa chắc đã nhớ những gì họ vừa nghe; về đến nhà, chỉ còn một mình nhạc sĩ ngồi lặng lẽ trước cây đàn. Mình không thể nào, cho tới chết, cũng không thể viết được một câu nhạc hay đến như vậy, cho nên đành phải mượn của Chopin. Rồi từ giai điệu đó, mình mở ra những ý tưởng âm nhạc khác, hoàn toàn mới lạ cho phần hòa âm của bài nhạc.

Viễn Đông: Sau chương trình nhạc vừa rồi, anh có điều gì muốn nhắn gửi đến khán giả?

Nguyễn Quang: Cho phép Nguyễn Quang gởi lời cám ơn đến khán giả yêu nhạc đã đến với chương trình nhạc Nguyễn Ánh 9 cũng như những chương trình Nguyễn Quang tham gia thực hiện trước đây. Ngoài ra, cám ơn đặc biệt đến Việt Anh của Premier Sound đã lo phần âm thanh ánh sáng rất chuyên nghiệp. Và một lời cám ơn chân thành đến toàn ban nhạc, những nhạc công thầm lặng nhưng có những đóng góp không nhỏ cho sự thành công của chương trình. Thật là một hân hạnh được làm việc trong một ê-kíp có sự phối hợp hoàn hảo về nghệ thuật và kỹ thuật từ chương trình đầu tiên cho đến ngày hôm nay.

Viễn Đông: Cám ơn anh đã trả lời phỏng vấn Nhật báo Viễn Đông.

Văn Điệp thực hiện - 15/03/2008
Ảnh: Thái Đắc Nhã




Nguồn: viendongdaily.com

_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 12
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 8/18/2008 4:49:16 PM   
lonton

 

Thành viên đang: offline


Bộ DVD “Nguyễn Ánh 9 và Chiều Giã Từ Sân Khấu”


Một trong những sản phẩm nghệ thuật được nhiều người chú ý tuần lễ qua là bộ DVD “Nguyễn Ánh 9 và Chiều Giã Từ Sân Khấu” đã được phát hành khắp nơi với phần trình diễn của Elvis Phương, Trần Thu Hà, Thanh Hà, Ngọc Hạ, Quang Tuấn, Phương Hồng Quế, Thanh Mai, Fatima, Ngọc Anh (VN), Phạm Hà, nhạc sĩ Hoài Phương. Phần song tấu của hai cha con danh tài Nguyễn Ánh 9 và Nguyễn Quang gây xúc động mạnh cho 1,300 người hiện diện chiều hôm đó. Phần giới thiệu chương trình do 2 MC Vĩnh Lạc và Trần Quốc Bảo đảm trách. Trong cuốn DVD này còn có những thước phim phỏng vấn nhạc sĩ Quốc Dũng do diễn viên Lý Nhã Kỳ thực hiện, đặc biệt Ban Tổ Chức đã ghi lại được những giây phút ngậm ngùi chia tay của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 tại hí viện La Mirada.

Muốn có DVD giá trị nghệ thuật này xin gọi về (714) 235-1648 hoặc Thăng Long Music (714) 914-9512, (714) 903-1484.

THƯƠNG HOÀI
HẬU TRƯỜNG SÂN KHẤU

www.vietweekly.com

_____________________________

Yézunt dè la saté fèlame teletéleze

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 13
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 9/4/2008 2:20:18 AM   
Hu Vo

 

Thành viên đang: offline

Xin mời cả nhà nghe chương trình “70 Năm Tình Ca” của đài SBS Úc Châu nói về nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9.


70 Năm Tình Ca_P46_Chủ Nhật 24.08.2008 (Hoài Nam): Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9






Nguồn: radio.sbs.com.au

_____________________________

"...Tào khê nước chảy vẫn còn trơ trơ."

(trả lời với: lonton)
Bài thứ: 14
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 9/6/2008 2:37:49 PM   
Baoso6

 

Thành viên đang: offline

Nhạc sĩ NGuyễn Ánh 9 nổi tiếnt với nhiều ca khúc cả tình ca lẫn Quê Hương ca từ thập niên 70s.. Ông cũng có viết lời Việt cho các ca khúc ngoại quốc.

Ca khúc Hè 42 là một bài nhạc do Michel Legrand viết cho bộ phim cùng tên. Nguyễn Ánh 9 đã Việt hóa bài hát này một cách xuất sắc. Bài hát này đã được Thanh Lan ghi âm vào băng cassette trước năm 1975 với tên là Mùa HÈ Năm Ấy.

Thanh Lan - Mùa HÈ Năm Ấy, L'ete 42

http://www.mediafire.com/?sharekey=1912f3c3d1f16781d2db6fb9a8902bda

thân ái

Vanchus

(trả lời với: Hu Vo)
Bài thứ: 15
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 9/18/2008 5:08:17 PM   
chiquitita

 

Thành viên đang: offline

Nghe nói phim "summer of'42" cũng có nhiều khúc nóng hổi phải hông bác "Văn-Chụt"? chắc là chiếu cảnh mùa hè nên cũng ít bận "cóc xê" haha..

MC Vĩnh Lạc (người iu của bác Kẹ) nói về nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9:


http://www.youtube.com/watch?v=Y7cmk2bE4Nk

< Được sửa bởi: chiquitita lúc 9/18/2008 5:17:01 PM >

(trả lời với: Baoso6)
Bài thứ: 16
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 9/19/2008 3:44:48 AM   
Baoso6

 

Thành viên đang: offline

Nghe nói phim "summer of'42" cũng có nhiều khúc nóng hổi phải hông bác "Văn-Chụt"? chắc là chiếu cảnh mùa hè nên cũng ít bận "cóc xê" haha..

MC Vĩnh Lạc (người iu của bác Kẹ) nói về nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9:


http://www.youtube.com/watch?v=Y7cmk2bE4Nk


Đang định lên chùa tu thì nghe xôn xao tin đồn về cuốn phim có nhiều khúc nóng hổi. Đành phải gác lại chuyện lên chùa để tìm cho ra kẻ nào đã làm "đất bằng dậy sóng" !

Summer 42 là một hồi ức của một người về những kỷ niệm thuở niên thiếu và mối tình đầu lãng mạn nhưng vội vàng đi qua trong mùa hè 1942.

Phim nói về câu chuyện của Hermie, Oscy and Benjie vào kỳ nghỉ hè ở đảo năm 1942. Họ đang ở tuổi muốn học người lớn và mày mò kinh nghiệm bằng tất cả sự sôi nổi, và trong trắng của mình để trở thành người lớn cả tâm lẫn sinh lý.

Đây là một câu chuyện có thật của chính tác giả kịch bản và đả gây nhiều xôn xao trong dư luận khi phim mới ra đời năm 1971.

Tuy vậy, tôi nghĩ khi thành phim thì nó đã ít nhiều bị hư cấu. Nhân vật Dorothy, vô tình đã trở thành một thứ hình tượng của thú đau thương, hay một thứ trái cấm của vườn địa đàng mà đến một lúc nào đó trong cuộc đời, thì con người lại muốn nếm thử, để rồi chất ngất với nỗi đau của cuộc đời.

Bối cảnh của câu chuyện là năm 1941. Khi câu chuyện được kể lại là năm 1971 mà tác giả vẫn còn mang trong lòng một niềm vương vấn và mong muốn tìm lại được hình ảnh của người xưa.

Thú đau thương của con người là vậy!

Thân ái.

...

À quên, phim nói về bối cảnh năm 1942. Thời đó xã hội còn sung túc nên ai cũng dư ăn, dư mặc và.. mặc rất nhiều.. eheh Xem cuốn phim, cảnh ngoài biển , hình như thời đó người ta mắc...áo đầm đi tắm biển.. Làm "sóng" mới chớm "dậy" đã sớm biến thành... bọt biển..

< Được sửa bởi: Baoso6 lúc 9/19/2008 3:46:37 AM >

(trả lời với: chiquitita)
Bài thứ: 17
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 9/19/2008 3:58:44 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

Trích đoạn từ: Baoso6


Họ đang ở tuổi muốn học người lớn và mày mò kinh nghiệm bằng tất cả sự sôi nổi, và trong trắng của mình để trở thành người lớn cả tâm lẫn sinh lý.



Anh vanchus kể kỹ kỹ đoạn này đi. Tôi nhớ mang máng đoạn thằng bé lần đầu tiên rủ được cô bạn cùng lớp đi xi nê. Rồi cũng bắt chước người lớn táy máy tay chân. Cô bạn vòng tay ra trước ngực phòng thủ nên cậu kia sờ trúng cái cùi chỏ. Khi về cậu thắc mắc sao ngực con gái nó nhọn hoắt mà cứng ngắc. Còn mấy đoạn vui lắm mà tôi không nhớ rõ.

(trả lời với: Baoso6)
Bài thứ: 18
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 9/22/2008 7:07:08 PM   
chiquitita

 

Thành viên đang: offline

hihihi.. Iem chỉ hỏi vớ vẩn có một câu mà vô tình sờ trúng phải cái chỗ sinh lý xí lộn tâm lý của 2 bác hèn chi 2 bác tâm sự kỹ quá !

Cô bạn vòng tay ra trước ngực phòng thủ nên cậu kia sờ trúng cái cùi chỏ

Iem thì lại khác với bác Hồ... (Đinh-Vú) Rạp thì tối thui nên em xớn xác sờ trúng vào cây cà rem của hắn, vừa lạnh vừa cứng lại vừa...chảy nước thế mới khổ đời !

(trả lời với: hodinhvu)
Bài thứ: 19
RE: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 - 11/15/2008 4:45:39 AM   
hodinhvu

 

Thành viên đang: offline

*Cám ơn Mai Anh đã gõ giùm bài này.





Nhạc sỹ NGUYỄN ÁNH 9:
Những tình khúc còn lại với thời gian


Cơn bão rớt bất ngờ đổ xuống thành phố, mưa rả rích suốt ngày đêm. Ngày như thu ngắn lại và đêm như chật chội hơn. Nếu như không có những trận bóng đá Euro được truyền hình trực tiếp thì thật là buồn bã. Thế nhưng, buổi sáng vẫn phải chạy xe đi làm, và buổi chiều lại trở về dưới cơn mưa. Cũng có chiều ngồi trong quán vắng nhìn mưa. Trong miên man mưa, chợt vẳng lại tiếng nhạc: “Chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau, tim yêu dạt dào mộng ước mai sau, cho ân tình đầu mãi mãi dài lâu, cho duyên tình đầu đừng có thương đau…”. Nhạc hay quá! Nhạc của ai vậy? Đó là bài “Tình khúc chiều mưa” của một nhạc sỹ có cái tên bằng con số 9 – nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9…



NGƯỜI CÓ “DUYÊN NỢ” VỚI CON SỐ 9


Tôi tìm đến nhà nhạc sỹ Nguyễn Anh 9 cũng trong một buổi sớm rả rích mưa. Sau những lời “rào đón” thì câu đầu tiên mà tôi hỏi ông là vì sao có cái tên 9, chứ không phải Chín?. Dường như đã quá quen với kiểu “tò mò” như vậy, nhạc sỹ mỉm cười, thong thả: “Tên thật của tôi là Nguyễn Đình Ánh. Khi bước vào con đường hoạt động âm nhạc tôi muốn lấy tên là Nguyễn Ánh, nhưng chợt giật mình vì thấy trùng với tên vua Nguyễn Ánh. Trong lúc ngồi viết nháp tên mình ra giấy, tôi thấy nếu cộng lại hai chữ NGUYỄN ÁNH thì thành “9 nút”, thấy hay hay tôi lấy luôn là Nguyễn Ánh 9 cho khỏi “đụng hàng”…
Cái tên Nguyễn Ánh 9 ra đời trong một phúg ngẫu nhiên, tình cờ như thế đó. Tuy nhiên, sau này, đôi khi ngẫm lại, Nguyễn Ánh 9 chợt thấy mình có “duyên nợ” với con số 9. Này nhé: Ông lấy vợ vào ngày 9/1, các số trong CMND cộng lại thành 9, bài hát đầu tiên, cũng là bài hát khá nổi tiếng của ông là bài Không được viết vào tháng 9/1970 v.v… Nói là nói vui vậy, chứ Nguyễn Ánh 9 không phải là người “dị đoan” và tin vào những vận may một cách dễ dàng. Cả cuộc đời của ông là một sự âm thầm, lặng lẽ, không ngừng sáng tạo, mang góp cho đời chút niềm vui.
Sinh năm 1940 tại Phan Rang, nhưng Nguyễn Ánh 9 lại trưởng thành và học hành ở hai nơi là Nha Trang và Đà Lạt. Mê âm nhạc từ khi còn nhỏ. Năm 1951 ông bắt đầu làm quen với âm nhạc qua cây đàn Mandoline của nhạc sỹ Văn Thanh. Nhưng gia đình cấm đóan, không cho ông dính líu “nhạc nhẽo”, sơ hư thân. Năm 1956, ông bị gia đình bắt học nội trú ở Đà Lạt. Duyên may lại đến, nhà trường có cây đàn piano, nên có cái cho Nguyễn Ánh 9 “nghịch” chơi. Mà nói nghịch chơi cũng đúng vì với cây đàn piano, ông mày mò, tự học chứ không qua thầy dạy hay trường lớp nào. Sau này, tình cờ có nhạc sỹ Hoàng Nguyên (lúc ấy đang làm ở Đài Phát thanh Đà Lạt) ghé trường chơi, có “bổ túc” thêm cho Nguyễn Ánh 9 vài ngón đàn. Sau khi tốt nghiệp trung học Lycée Yersin (1957) Nguyễn Ánh 9 một mình “khăn gói” về Sài Gòn kiếm việc mưu sinh. Cũng may, gặp lúc trong ban nhạc Philippine có người đệm piano nghỉ việc, Nguyễn Ánh 9 kịp thời thế chỗ người đó. Thế rồi, ròng rã suốt hai năm liền, đêm phụ đệm piano, ngày đi học hòa âm về nhạc Jazz, Nguyễn Ánh 9 trở thành một pianist chính thức của ban nhạc.
Tuy được đánh giá là một nhạc công, một pianist “cao thủ”, thậm chí nhiều người còn ví ông là “Một Richard Clayderman của Việt Nam”, nhưng tên tuổi Nguyễn Ánh 9 lại được biết đến với “tư cách” một nhạc sỹ sáng tác. Dù vậy, ông đến với con đường sáng tác cũng hết sức tình cờ. Đó là vào tháng 9/1970, Đài truyền hình Nhật Bản NHK mời nhạc sỹ Trịnh Công Sơn và ca sỹ Khánh Ly sang Nhật để trình diễn và thâu thanh hai bài hát Ca dao mẹDiễm xưa của Trịnh Công Sơn. Nhưng Trịnh Công Sơn “kẹt” trốn lính không đi được, Nguyễn Ánh 9 được “cử” đi với nhiệm vụ… đệm đàn ghita cho Khánh Ly hát. Nhạc Trịnh thì không có nhạc cụ nào hay bằng cây ghita. Với tiếng ghita của Nguyễn Ánh 9 và giọng hát của Khánh Ly hai bài hát của Trịnh Công Sơn đã làm cho người Nhật giật mình, mê đắm. Xong chương trình, khi ở trong thang máy về phòng khách sạn, nhìn gương mặt rầu rầu cố hữu của Nguyễn Ánh 9, chợt Khánh Ly buông câu đùa bâng quơ: “Sao vậy, có còn yêu không?” Sẵn cây ghita trong tay, Nguyễn Ánh 9 khảy lên và hát :“Không, không, tôi không còn yêu em nữa…”.



KHÔNG VÀ NHỮNG TUYỆT PHẨM ĐẮM MÊ LÒNG NGƯỜI


Bài hát Không sau đó được triển khai theo “yêu cầu” của ca sỹ Khánh Ly. Như vậy là Nguyễn Ánh 9 viết bài Không khi đã có vợ và không phải ở tâm trạng thất tình như một số người vẫn nghĩ. Và từ một câu hát “chơi chơi” bài Không của Nguyễn Ánh 9 bỗng trở nên nổi tiếng với giọng ca của Elvis Phương lúc bấy giờ. Từ sự thành công bất ngờ đó, Nguyễn Ánh 9 có vẻ chú tâm hơn khía cạnh sáng tác và những nhạc phẩm của ông tiếp nối ra đời, Tình khúc chiều mưa, Buồn ơi chào mi, Đêm nay ai đưa em về, Tình yêu đến trong giã từ, v.v… Tất cả những bài hát đó, ngay từ khi mới ra đời đã được đón nhận nhiệt liệt và trở thành những bài hát khá nổi tiếng qua thời gian. Nhưng cuộc đời của người nhạc sỹ thì vẫn lặng lẽ, vẫn êm đềm miệt mài phiếm đàn ở các nhà hàng để mưu sinh, vun vén cả gia đình. Ngoài đệm đàn cho các nhà hàng, Nguyễn Ánh 9 còn viết nhạc cho chương trình kịch Trong Nhà Ngoài Phố của Đài truyền hình TP.HCM (từ 1987-1992). Thời ấy chương trình này nổi tiếng đến mức chỉ nghe nhạc hiệu là xúm đông trước tivi. Nguyễn Ánh 9 cũng là người viết nhạc phim rất “mát tay”, tính đến nay ông đã viết nhạc cho mấy chục phim. Thú vị là, người hiền lành như ông lại rất có duyên với các phim hình sự như “Lệnh truy nã, Xóm nước đen, Lối về, Mảnh tình nghiệt ngã" v.v… Nhưng vượt lên chuyện “cơm áo gạo tiền” thì Nguyễn Ánh 9 là một nhạc sỹ rất mê đàn. Nói như ông là: “Tôi không nhìn thấy cái vinh quang của đàn, cái hào nhoáng của ánh đèn sân khấu mà chỉ nhìn thấy cái kỳ diệu, sự hòa điệu giữa tiếng đàn và tiếng hát của ca sỹ vút lên…”. Dường như ở bất cứ đâu, các ca sỹ cũng đều thích được Nguyễn Ánh 9 đệm đàn. Nhưng Nguyễn Ánh 9 cũng cho biết, ông thích đàn cho những ca sỹ nghiệp dư hay một giọng hát bình thường hơn, bởi ông vẫn luôn cho rằng: “Không cần một giọng hát điêu luyện, không cần một tay đàn có nghề, mà chỉ cần sự hòa quyện tình cảm của một tay đàn, giọng hát bình thường sẽ làm cho bài hát thăng hoa. Hát hay đàn đều là xuất phát từ tình cảm. Mọi “ngón nghề” đều có thể dạy được nhưng tâm hồn mình thì không ai dạy cho được…”. Đàn bằng cảm xúc mà viết cũng từ những xúc cảm chân thành. Mỗi bài hát của Nguyễn Ánh 9 là một sự lắng đọng, chắt chiu, là đặt tâm trạng mình trong mối hoài cảm, đồng vọng với mọi người. Khi được nghe hỏi rằng, trong những sáng tác của mình, bài hát nào ông thích nhất thì Nguyễn Ánh 9 bảo đó là bài Cô Đơn. Cô đơn là phải là ngồi buồn một mình, mà nỗi buồn như muốn cất cánh khi ngồi giữa đám đông. Nhưng cô đơn cũng không phải là nặng nề, ai oán mà nó cũng như một niềm hạnh phúc lâng lâng: “Hạnh phúc như đôi chim uyên tung bay giữa trời nắng ấm, hạnh phúc như sương lung linh đậu cành lá thắm. Tình yêu một thoáng lên ngôi, nhẹ nhàng như áng mây trôi, dịu dàng như trăng soi dâng êm êm dâng hồn em…”.
Viết ít, nhưng nhạc phẩm nào của Nguyễn Ánh 9 cũng phổ biến và nổi tiếng. Từ Không, Nguyễn Ánh 9 đã có thêm nhiều bài hát đọng lại trong ký ức thời gian. Nhưng ông cũng nói đùa rằng, mình mới chỉ từ “không” đến “một”, tức là mới tự xoay xở, tổ chức được một đêm nhạc đầu tiên năm 57 tuổi (1997) và năm 64 tuổi (2004) mới lần đầu ra mắt một CD nhạc với 10 tình khúc. Nguyễn Ánh 9 cũng cho biết là ông sẽ quyết tâm làm cho được một CD độc tấu những tình khúc vượt thời gian của Việt Nam. Tất nhiên, điều ấy đôi khi vượt quá khả năng của một tấm lòng.



“CUỐI CÙNG, MÌNH VẪN LÀ MÌNH”


Mưa đã bớt hạt, nắng hanh lên trong hẻm vắng. Nguyễn Ánh 9 lại châm một điếu thuốc. Ông mỉm cười: “Cuộc đời tôi, mọi cái coi như tạm đuợc, nhưng có cái dở là không bỏ thuốc được. Sức khỏe yếu lại làm phiền vợ, con...”. Tôi nhìn Nguyễn Ánh 9, cảm nhận trong mắt ông một nỗi ưu hòai. Ở tuổi 64, nhưng hiện nay ông vẫn là người đệm piano hằng đêm ở sân khấu ATB và Sifiel. Tiếng đàn đó, rồi đến một ngày sẽ ngừng tắt. Hay nói chính xác hơn nó sẽ được cất lên dưới đôi bàn tay của một ai khác. Không phải là một nhạc sỹ tài hoa, lặng lẽ trong góc tối suốt mấy chục năm để ghìm níu và khai mở tâm hồn mình, để lắng nghe và bày tỏ ý niệm mình, để dìu và nâng tiếng hát thăng hoa. Tiếng đàn của Nguyễn Ánh 9 rồi sẽ tắt, nhưng đời sống thì vẫn cứ diễn ra, và biết đâu trong đời sống còn dằng dặc, bộn bề đó, những bài hát của ông vẫn đến với con người. Và phải chăng, đó là một Tình yêu đến trong giã từ: “Mưa vẫn rơi mãi trên đường phố vắng đêm khuya, mưa vẫn rơi mãi cho lòng thương nhớ khôn nguôi, thôi nhé anh ơi, xin đừng tiếc nhớ làm gì, tình yêu đến trong lần cuối…”
Nhưng bây giờ thì Nguyễn Ánh 9 đang “ngắm” nắng lên trên tường nhà bên. Ông lim dim mắt, hồi nhớ một kỷ niệm: “Tôi với Trịnh Công Sơn cùng tuổi nhau. Cùng gắn bó với nhau từ thời trai trẻ. Nhưng Sơn đã đi xa rồi. Còn tôi. Tôi chợt nhớ, có một lần đến nhà Sơn chơi, tôi thấy bạn đang ngồi nhìn nắng. Sơn nói, nắng hay lắm, sớm thì nắng nhẹ, giữa buổi thì nắng nắng đẹp lung linh, trưa thì nắng gắt, nhưng nắng dịu dần và tắt hẳn về chiều. Cuộc đời con người cũng như nắng ngoài kia, nhẹ nhàng, lung linh, chói gắt, dìu dịu rồi tắt. Cuộc sống là vậy. Nhưng đã sống thì làm sao mình vẫn phải là mình…”. “Mình vẫn là mình” – Nguyễn Ánh 9 nhắc lại và nói thêm: “Theo tôi thì người nghệ sỹ đích thực không đi tìm sự nổi tiếng. Nhiều khi sự nổi tiếng của họ là điều mà họ không bao giờ mong tới. Nhưng, rất tự nhiên họ trở thành nổi tiếng…”
Nguyễn Ánh 9 không phải là người quá nổi tiếng, nhưng ông đã sống, làm việc, sáng tạo với một tinh thần và trái tim yêu thương đời sống, con người tha thiết. Ông là ông, nhưng âm nhạc của ông là để dành tặng cho mọi người.




Trần Nhã Thụy
TP.HCM, 06/2004

(trả lời với: Baoso6)
Bài thứ: 20
Trang:   [1] 2   phần sau >   >>
Diễn Đàn Chính >> [Âm nhạc, Văn học-Nghệ thuật] >> Tham khảo về nhạc >> Một thời vang bóng >> Nhạc sĩ >> Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 Trang: [1] 2   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 Ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết




Login| khanhly.net| Diễn Đàn Chính| Bài hôm nay| Bài mới| Góc riêng| Thư riêng| Các thành viên| Tìm kiếm| Log Out


Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.4
Copyright © 2003 - 2006 KHANHLY.NET

0.848